Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ha ha, quả nhiên Phương tiểu thư không gạt tao, đúng là tiểu mỹ nhân xinh đẹp .”
Gã không hề quan tâm tới ánh mắt cầu xin của tôi và xé toạt chiếc váy nhung màu đỏ của tôi .
‘Xoạt’ một tiếng, làn da của tôi bị lộ ra một mảnh lớn.
Người đàn ông biến thái ấy sờ lên chân của tôi .
Tôi liều mạng liều mạng giãy giụa thì gã tát một cái lên mặt tôi .
Cảm giác đau rát làm tôi mất suy nghĩ trong nháy mắt.
“Mẹ nó, ngoan ngoãn cho tao.”
Lúc tôi sắp tuyệt vọng thời điểm thì tôi nghe thấy tiếng phá cửa.
Lục Nhượng xông vào , đôi mắt đỏ tươi.
Một tay anh nắm cổ áo gã, một tay khác liên tục đ.ấ.m mạnh vào mặt gã.
Lục Nhượng như muốn g.i.ế.c c.h.ế.t gã, một đ.ấ.m rồi lại một đ.ấ.m.
Cho đến khi cả người gã toàn là m.á.u, chỉ còn hơi thở mỏng manh.
Lục Nhượng run rẩy ôm cả người tôi :
“Vãn Vãn, thật.. thật xin lỗi .”
“Là mình sơ xuất.”
Lục Nhượng liên tục nói xin lỗi với tôi .
Anh vô cùng hoảng sợ mà ôm c.h.ặ.t tôi .
Tôi chưa bao giờ thấy Lục Nhượng như vậy .
Gã bị bắt và đưa đến Cục Cảnh Sát, cho dù thẩm vấn như thế nào, cũng không chịu nói là Phương Giai Giai sai gã.
Xem ra Phương Giai Gia nắm lấy nhược điểm gì của gã rồi , nên gã mới cứng miệng như thế.
Tôi thật sự không nghĩ tới Phương Giai Giai sẽ hận tôi như thế, thậm chí không tiếc huỷ hoại tôi .
Hiện tại còn dám vi quy phạm pháp luật, tìm người làm nhục tôi .
Rõ ràng cô ta là kẻ điên không có điểm dừng, không có quy tắc.
Lần này , tôi sẽ không tha cho Phương Giai Giai nữa.
15
Tôi từ chối sự trợ giúp Lục Nhượng.
Đây là chuyện riêng của tôi và Phương Giai Giai, không liên quan tới người khác.
Nếu chuyện này do tôi mà lên, vậy thì để tôi kết thúc đi .
Tôi và Lục Nhượng giả vờ mối quan hệ không còn thân thiết như trước nữa, sau đó tôi nghĩ cách xin việc vào công ty của ba Phương Giai Giai.
Có một lần , Phương Giai Giai tới công ty, rất ngạc nhiên khi thấy tôi lau sàn nhà.
Trong mắt cô ta tràn đầy kinh ngạc: “Sao mày lại ở đây?”
Tôi không để ý đến cô ta , tiếp tục cúi đầu lau sàn nha.
Cô ta kiêu ngạo cong môi nói : “Tao nghe nói mày bị anh Lục Nhượng bỏ rơi?”
“Tao nói rồi , loại quỷ nghèo thì sao anh Lục Nhượng nhìn trúng chứ? Chỉ quen chơi thôi!”
“Nói cho mày biết một bí mật, Lục gia đã biết người sai khiến hôm đó là tao rồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi/chuong-6-toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi.html.]
“Tao muốn hủy hoại mày, nhìn mày bị làm nhục, xem coi còn ai muốn mày nữa không !”
“Tao còn nghĩ
anh
Lục Nhượng sẽ vì mày mà tức giận,
vậy
mà Lục gia
không
làm
bất cứ hành động nào hết.
”
Phương Giai Giai thấy tôi không để ý đến cô ta liền tức giận giơ chân đá bay cây lau nhà tôi đang cầm.
“Mày bị điếc à ?”
“Không phải lúc trước rất kiêu ngạo sao ?”
“Mày chỉ xứng với cuộc sống thấp kém này mà thôi!”
“Không giống như tao, trời sinh đã ngậm muỗng vàng mà lớn!”
Phương Giai Giai chỉnh sửa lại quần áo và chế nhạo tôi vài câu sau , liền kiêu ngạo quay người đi .
Nhưng cô ta không biết , b.út ghi âm trong túi tôi đã ghi âm lại tất cả lời cô ta nói rồi .
Khi tôi đang dọn dẹp ở văn phòng thì đ.á.n.h vào tay ba Phương đang có ý đồ sờ mó đùi nhân viên nữ.
Dưới cơn tức giận ông ta đã kêu tôi vào văn phòng của ổng và bắt tôi lau chùi dọn dẹp từng ngóc ngách và không được bỏ sót chỗ nào trong văn phòng giám đốc.
Không được dùng cây lau nhà lau sàn sàn nhà nên cô chỉ có cúi người dùng khăn lông đã vắt nước mà lau từng chút.
Tôi phải lau cả buổi trưa mới xong.
Bởi vì tôi đã đ.á.n.h vào tay ba Phương nên cả buổi chiều tôi đều nghe thấy suy nghĩ của ông ta .
Lúc tôi đụng vào tay Phương Giai Giai thì có thể nghe thấy suy nghĩ của cô ta , tôi đã bắt đầu nghiên cứu thuật đọc tâm này và biết chỉ cần tôi đụng vào tay bất cứ ai thì đều có thể nghe thấy suy nghĩ của họ một ngày.
Từ lâu tôi đã nghe nói sản nghiệp Phương gia làm ăn phi pháp, nhưng không ai có thể nắm lấy nhược điểm của họ.
Thông qua mấy giờ buổi chiều này tôi nghe suy nghĩ của ba Phương, trên cơ bản tôi đã biết gần hết những chuyện phi pháp mà Phương gia đã làm .
Tất cả mọi chuyện cô biết đều là ăn bánh bao chấm m.á.u người .
Chỉ nói ra một cái thôi cũng đủ để cho Phương gia phá sản rồi , đủ để cho ba Phương ngồi tù đến c.h.ế.t.
16
Tôi đưa b.út ghi âm và kể lại tất cả chuyện mình biết cho cảnh sát.
Cảnh sát nói sẽ lập tức điều tra ngay.
Mà lúc này Phương Giai Giai còn không ý thức được bản thân sắp tiêu rồi .
Còn đăng trên vòng bàn bè khoe khoang cô ta mua hàng hiệu tốn bao nhiều tiền, buổi trưa cô ta còn đăng ảnh những món ăn nước Pháp.
Cho đến khi Phương Giai Giai bị cảnh sát bắt đi và thẩm vấn, Phương gia bị niêm phong thì Phương Giai Giai mới ý thức được có chuyện không hay .
“ Tôi không phạm pháp, người phạm pháp là ba tôi , dựa vào cái gì mà các người bắt tôi ?”
Cho tới khi cảnh sát phát lại đoạn ghi âm kia , cô ta mới ngừng khóc lóc kêu gào.
Không lâu sau , Phương gia tuyên bố phá sản.
Những sản nghiệp phi pháp đều bị cảnh sát đào ra tới.
Ba Phương phụ và mẹ Phương phải ngồi tù cho đến c.h.ế.t.
Còn Phương Giai Giai là chủ mưu thuê người cưỡng h.i.ế.p người khác nên bị phán một năm tù có thời hạn.
17
Tôi đã cống hiến hết mình cho nghiên cứu vật lý lượng t.ử trong thời gian học đại học và có những đóng góp nổi bật trong việc giúp giải quyết nguồn gốc của vũ trụ thông qua lực hấp dẫn lượng t.ử.
Chaporia
Bình Luận (0)