TUYẾT ĐĂNG TẬN XỨ/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

GIỚI THIỆU:

 

Đêm trước ngày Ninh Vương Bùi Tự cưới nữ nhi Thôi gia, hắn sai người đưa tới cho ta văn thư giải tịch.

 

Cùng với văn thư, còn có một tòa trạch viện ở Giang Nam và hai vạn lượng bạc hiện ngân.

 

Tên nội thị cười đầy cung kính:

 

“Điện hạ nói , cô nương theo hầu ngài ba năm, lao khổ công cao, những thứ này đều là thứ cô nương đáng được nhận.

 

“Về sau non cao sông dài, cô nương cứ tự mình đi sống những ngày tháng an ổn là được .”

 

Ba tháng sau , ta tới Tây Châu.

 

Đang định vào thành, phía sau bỗng truyền tới một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.

 

Ta quay đầu lại .

 

Bùi Tự vai phủ tuyết trắng còn chưa tan, trông như đã đuổi theo một quãng đường rất dài.

 

Mở miệng, câu đầu tiên hắn nói là:

 

“Khương Chiếu Tuyết, nàng thật sự dám đi .”

 

01

 

Ta cất kỹ văn thư, bình thản nói :

 

“Làm phiền công công thay ta tạ ơn điện hạ.”

 

“Cô nương không còn lời nào khác sao ?” Nội thị kinh ngạc.

 

Ta nghĩ ngợi một chút:

 

“Vậy thì chúc ngài ấy , bách niên hảo hợp.”

 

Ngay trong ngày hôm đó, ta bắt đầu thu dọn hành lý.

 

Trạch viện ở Giang Nam, hai vạn lượng bạc, cùng toàn bộ những thứ hắn tặng trong ba năm qua, ta đều giữ nguyên không động tới, để lại trong Thính Tuyết Các.

 

Ta chỉ mang theo lộ dẫn, vài bộ y phục cũ và nửa quyển sổ sách tàn khuyết mà phụ thân để lại .

 

A Đường kéo tay áo ta , đỏ hoe mắt hỏi:

 

“Cô nương, thật sự muốn đi sao ?”

 

Ta khẽ ừ một tiếng.

 

Nàng cuống lên, nước mắt lã chã rơi:

 

“Điện hạ đối với cô nương là khác biệt.

 

“Lần đó cô nương ngã ngựa, điện hạ mặt mày trắng bệch, tay cứ run mãi, trở về liền đuổi ba tên mã phu...

 

“Cô nương thử nghĩ xem, như thế sao có thể là giả được ?”

 

Nàng nghẹn ngào, nhét vào tay ta một thanh đoản đao.

 

Trên chuôi đao khắc hai chữ rất nhỏ —— “Tự Trì”.

 

“Cô nương, người đi cầu điện hạ đi . Ngài ấy từng nói , cầm thanh đao này tới, không việc gì là không đáp ứng.”

 

Ta nhìn thanh đoản đao trong lòng bàn tay, khẽ cười .

 

“Không cầu nữa.”

 

Dù sao , trong ba năm qua.

 

Ta đã cầu xin hắn hai lần .

 

Cả hai lần đều thua đến sạch sẽ.

 

02

 

Lần đầu tiên cầu xin hắn là vào cuối thu năm thứ hai sau khi ta vào phủ.

 

Phụ thân ta , Khương Thận, từng giữ chức Lưỡng Hoài Chuyển Vận Diêm Sứ.

 

Năm năm trước , khi vụ án thất thoát quân diêm bị phanh phui, ta còn không biết điều đó có ý nghĩa gì.

 

Cho đến khi biên quan truyền tin về — mấy vạn tướng sĩ mùa đông không có muối, c.h.ế.t vì dịch bệnh.

 

Thánh thượng nổi trận lôi đình, Hộ bộ, Diêm vận ty, Chuyển vận nha môn đều bị quét sạch trong một lần .

 

Phụ thân ta bị kết tội chủ mưu, xử trảm.

 

Khi tội danh được định xuống, ta vội vã trở về kinh thành, thì cửa nhà đã bị niêm phong, mẫu thân cũng bệnh mất.

 

Ta không còn nhà nữa.

 

Có một vị quan từng giao hảo với phụ thân lén nói cho ta biết :

 

“Chuyện này có liên quan đến Thượng thư bộ Hộ Nghiêm Sóc.”

 

Không ai dám nhận vụ án này .

 

Ta đ.á.n.h trống Đăng Văn, tố cáo Nghiêm Sóc, ngược lại còn bị đ.á.n.h hai mươi trượng trước triều, rồi ném ra khỏi cửa cung.

 

Trời đổ mưa lớn.

 

Bùi Tự đứng ở cuối bậc thềm dài, từ trên cao nhìn xuống ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/1.html.

]

“Khương Chiếu Tuyết, nàng có muốn lật lại bản án cho Khương Thận không ?”

 

Muốn.

 

Sao có thể không muốn ?

 

Vì thế, ta trở thành Khương di nương của Ninh Vương phủ.

 

Ban ngày pha trà đốt hương, theo hắn tiếp khách giao thiệp.

 

Ban đêm thay hắn chép sổ sách, phân biệt muối, vẽ sơ đồ quan hệ.

 

Ta lần lượt tìm lại những thuộc hạ cũ của phụ thân , giúp hắn làm rõ mạng lưới quan hệ trên dưới của tuyến đường muối Lưỡng Hoài suốt ba mươi năm.

 

Động tĩnh quá lớn, kinh động tới Nghiêm Sóc.

 

Ngày săn b.ắ.n mùa đông năm ấy , thích khách trà trộn vào bãi săn, mũi tên tẩm độc lao thẳng về phía sau lưng Bùi Tự.

 

Ta chẳng kịp nghĩ gì, liền lao tới đỡ thay hắn .

 

Mũi tên ghim vào khe xương, ta ngã gục xuống.

 

Sau này nghe A Đường kể lại , ta hôn mê suốt ba ngày.

 

Bùi Tự canh giữ bên cạnh ta ba ngày.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Khi tỉnh lại , hắn đang ngồi dưới đèn khắc chữ.

 

Ánh đèn chập chờn, soi rõ từng tia xúc động trong đáy mắt hắn .

 

Hắn trịnh trọng đặt thanh đoản đao vào lòng bàn tay ta .

 

Hắn nói :

 

“Sau này gặp chuyện như vậy nữa, hãy bảo toàn bản thân trước .”

 

Rồi lại nói :

 

“Nếu có việc cầu ta , cầm thanh đao này tới, không việc gì là không đáp ứng.”

 

03

 

Từ đó về sau , hắn đối với ta có thêm rất nhiều kiên nhẫn vốn không nên có .

 

Hắn dạy ta xem dư đồ, cho phép ta vào thư phòng của hắn , những đêm khuya ôm ta vào lòng rồi nói , đợi khi vụ án cũ kết thúc, sẽ dẫn ta đến Tây Châu ngắm tuyết đăng.

 

Ta thật sự tin.

 

Cho nên, khi biết được một mưu sĩ tâm phúc của Nghiêm Sóc bí mật tới Tây Châu, ta lập tức cầm thanh đoản đao này đi tìm hắn .

 

Trước lúc qua đời, phụ thân từng để lại một câu:

 

“Đến Tây Châu, tìm bến tàu số bảy.”

 

Ta nhìn thẳng vào Bùi Tự, nói :

 

“Ta muốn người này .”

 

Chỉ cần bắt được hắn , sẽ có thể xé ra một lỗ hổng của chân tướng.

 

Bùi Tự đáp rất dứt khoát:

 

“Được.”

 

Hắn phái người đi truy bắt.

 

Nhưng ba ngày sau , tin tức truyền về kinh thành: Người đã chạy mất.

 

Người đó là nhân chứng sống duy nhất từng nhìn thấy b.út tích phê chuẩn của Nghiêm Sóc.

 

Hắn chạy rồi , manh mối này cũng hoàn toàn đứt đoạn.

 

Ngày tin tức truyền về, trời đổ mưa lớn, vết thương cũ sau vai ta đau thấu tim.

 

Ta ngồi một mình bên cửa sổ, siết c.h.ặ.t quyển sổ tàn mà phụ thân để lại .

 

Nước mắt không nhịn được , rơi xuống mu bàn tay Bùi Tự.

 

Bùi Tự có chút luống cuống, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

 

Hắn cởi áo ngoài của ta , lấy t.h.u.ố.c, từng chút từng chút bôi lên vết sẹo cũ sau vai.

 

Động tác rất nhẹ, giọng nói rất dịu dàng.

 

“Vẫn còn cơ hội, A Tuyết, nàng hãy tin ta .”

 

Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng than trong lò lách tách cháy.

 

Hắn bỗng hỏi ta :

 

“A Tuyết, đợi vụ án này kết thúc, nàng muốn điều gì?”

 

Ta không trả lời.

 

Thật ra thứ ta muốn rất đơn giản.

 

Phụ thân được minh oan, mẫu thân được an nghỉ, tờ niêm phong trước cổng Khương gia bị người ta xé xuống.

 

Nhưng thứ ta muốn nhất, ta không dám nói .

 

Đêm đó, ta dựa trong lòng hắn , cảm thấy mọi chuyện vẫn còn hy vọng.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...