Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
04
Lần thứ hai cầu xin hắn là vào năm thứ ba.
Ta tra được rằng khi phụ thân còn tại chức, Diêm Vận Ty Lưỡng Hoài mỗi quý đều phải nộp lên bộ Hộ một bản sổ đối chiếu muối.
Chỉ cần lấy được nó, sẽ có thể đối chiếu với quyển sổ tàn của phụ thân , lô muối nào bị động tay động chân ở khâu nào, đều rõ ràng rành mạch.
Sổ đối chiếu có ba bản.
Diêm Vận Ty giữ một bản, bộ Hộ giữ một bản, bản cuối cùng được niêm phong cất trong Giá Các Khố của Nội Các.
Giá Các Khố không phải nơi ta có thể chạm tới.
Cả kinh thành, người có tư cách dâng tấu xin điều hồ sơ cũ trong Nội Các ra xem không quá mười người .
Bùi Tự là một trong số đó.
Tối hôm ấy , ta lại cầm đoản đao bước vào thư phòng.
Nghe ta nói xong chuyện sổ đối chiếu, Bùi Tự cầm lấy thanh đoản đao, chậm rãi xoay trong đầu ngón tay.
Thần sắc không nhìn ra vui giận.
Một lúc lâu sau , hắn nói : “Đợi ta ba ngày.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta tin.
Lại một lần nữa tin hắn .
Ngày thứ ba, sổ đối chiếu không tới.
Thứ tới là một đạo thánh chỉ:
“Phàm những hồ sơ lưu trữ trong Nội Các liên quan đến các vụ án cũ của tiền triều, đều phải niêm phong. Nếu không phải Tam Ty hội thẩm, không được phép tra duyệt.”
Con đường cuối cùng của ta ...
Đứt rồi .
Ta bệnh nặng một trận, sốt cao không lui.
Bùi Tự đích thân canh ta uống t.h.u.ố.c, nắm tay ta nói , án cũ không phải chuyện một sớm một chiều, bảo ta trước tiên dưỡng tốt thân thể.
Sự dịu dàng của hắn vẫn chu đáo như cũ, khiến người ta không thể bắt lỗi .
Trong lòng ta lại bừng lên một tia sáng.
Cho đến nửa tháng sau .
Ta giúp hắn chỉnh lý văn thư trong thư phòng, vô tình tìm thấy một bản tấu nghị trong chồng bản thảo.
“Kiến nghị niêm phong hồ sơ cũ có liên quan.”
Ngày ghi trên đó.
Chính là ngày thứ hai sau khi ta cầu xin hắn .
Tia sáng cuối cùng trong lòng ta .
Tắt sạch.
05
Ta cầm bản thảo đi tìm hắn .
Bùi Tự nhìn thấy, sắc mặt vẫn bình thản như thường, dường như đã sớm đoán được ta sẽ tới.
Trái tim ta hoàn toàn chìm xuống, giọng nói căng c.h.ặ.t:
“Lúc đáp ứng ta , có phải ngài đã quyết định làm như vậy rồi không ?”
Hắn im lặng trong thoáng chốc:
“Phải.”
Đầu ngón tay run lên.
Ngay cả chút không gian để tự dối mình cũng không còn nữa.
Ta nhìn chằm chằm hắn , hỏi:
“Vậy lần trước thì sao ? Tên mưu sĩ ở Tây Châu đó, thật sự đã chạy mất?”
Hắn nhìn ta một cái, nhàn nhạt đáp:
“Hắn vẫn còn có ích.”
“Tại sao ?”
“A Tuyết.”
Bùi Tự ngước mắt, giọng điệu không nặng không nhẹ.
“Xưa nay nàng vẫn luôn biết điều.”
Ta siết c.h.ặ.t ngón tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Ý của điện hạ là, tất cả đều do ngài sắp xếp. Ta chỉ cần làm việc theo lời ngài dặn là được rồi sao ?”
Bùi Tự khẽ thở dài, đứng dậy ôm lấy ta , giọng nói ôn hòa:
“Có những việc nàng
không
làm
được
, cố chấp chỉ khiến
mọi
chuyện hỏng bét. Nàng tin
ta
đi
,
ta
sẽ xử lý.
”
06
Tin hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/2.html.]
Lại là tin hắn .
Hai chữ ấy trước đây là một viên t.h.u.ố.c an thần.
Giờ đây lại giống như một sợi dây, không nhanh không chậm siết lấy cổ ta .
Thư phòng trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá ngoài cửa sổ rơi xuống.
Ta nhìn hắn .
Đợi rất lâu.
Rồi xoay người rời đi .
Hắn không gọi ta lại .
Có lẽ trong mắt hắn , đây chẳng qua chỉ là một lần hờn dỗi nho nhỏ nữa mà thôi.
Giận dỗi một chút.
Qua vài ngày sẽ ổn .
Dù sao , ta vẫn luôn biết điều nhất.
Ta cất thanh đoản đao vào trong hành trang, mỉm cười với A Đường.
“Không cầu nữa, ta muốn tự mình thử một lần .”
Không trông cậy vào hắn nữa.
Trời còn chưa sáng hẳn ngày hôm sau , ta đã rời khỏi Ninh Vương phủ.
Khi đi ngang qua cổng chính, đội ngũ đón dâu đang bận rộn treo dải lụa đỏ, thắp đèn hỷ.
Bùi Tự mặc hỷ phục đỏ thẫm, đứng trên bậc thềm trước cổng lớn.
Qua cả sân viện ngập tràn lụa đỏ và tiếng huyên náo, hắn cũng nhìn thấy ta .
Ánh mắt hắn lướt qua bộ y phục cũ trên người ta , cuối cùng dừng lại trên chiếc hành trang mỏng manh nơi vai ta , khựng lại trong thoáng chốc.
Sau đó, hắn khẽ cong môi.
Rất nhẹ.
Rất nhạt.
Nàng quả nhiên biết điều.
Ta thu lại ánh mắt, xoay người bước vào gió tuyết, đi về hướng hoàn toàn ngược lại .
07
Ta mang theo quyển sổ tàn, một đường đi về phía tây.
Ta biết đường đến Tây Châu rất xa, nhưng không ngờ mới rời kinh thành ba ngày, đã gặp cướp giữa chốn hoang sơn dã lĩnh.
Nơi đồng không m.ô.n.g quạnh, ba tên hán t.ử bịt mặt cướp sạch số bạc vụn trong hành trang của ta , rồi kéo ta vào trong rừng.
Ngay lúc ta rút đoản đao, định liều một trận cá c.h.ế.t lưới rách, Thẩm Nghiễn Thư xuất hiện.
Hắn dẫn người chế ngự đám cướp.
Qua lớp cỏ dại và đất hoang, hắn tra đao vào vỏ, nhìn về phía ta .
Ta nhận ra hắn .
Ba năm trước , sau khi đ.á.n.h Đăng Văn Cổ, lĩnh xong hình trượng, ta nằm sấp trên bậc đá ngoài cung môn, cả người đầy m.á.u.
Mưa như trút nước.
Người qua kẻ lại rất nhiều, không một ai dừng chân.
Chỉ có hắn đứng lại .
Hắn đưa cho ta một bình t.h.u.ố.c trị thương và một chiếc ngoại bào sạch sẽ.
Chỉ nói một câu:
“Cô nương, mạng sống quan trọng hơn oan khuất, trước hết phải sống sót đã .”
Về sau vào Ninh Vương phủ, ta mới biết hắn tên là Thẩm Nghiễn Thư, Thiếu khanh Đại Lý Tự.
Ba năm nay làm việc cho Bùi Tự, thỉnh thoảng ở hành lang Hình bộ hoặc trước án thư trong Chiếu Ngục cũng sẽ gặp hắn .
Hắn luôn ít nói ít cười , lạnh lùng thanh đạm, chưa từng có lời xã giao dư thừa.
Nhưng ta từng nghe qua những lời đồn về hắn .
Nghe nói vì điều tra một vụ án cũ, hắn đã ngồi canh trong tuyết suốt ba ngày ba đêm.
Nghe nói từng tranh cãi với cấp trên , thậm chí dùng mũ ô sa ném lên bàn.
Ta rất khâm phục hắn .
Người trên đời này , vì chân tướng mà không tiếc mạng sống, thực sự quá ít.
Ánh mắt Thẩm Nghiễn Thư dừng trên quyển sổ cũ ta ôm c.h.ặ.t trong lòng.
“Một mình đến Tây Châu?”
“Phải.”
“Vì vụ án cũ?”
Chaporia
Bình Luận (0)