Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi Bùi Tự dẫn người xông vào , trên đất đã có hai hán t.ử bị ta đ.â.m thương.
Thấy có viện binh, động tác trong tay ta càng không dừng lại .
Bùi Tự g.i.ế.c người rất hung, như không cần mạng.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn g.i.ế.c đến đỏ mắt.
Có hắn gia nhập, trận đ.á.n.h nhanh ch.óng kết thúc.
Bùi Tự sải bước đi về phía ta , ánh mắt quét qua vết m.á.u trên vai ta , đồng t.ử đột nhiên co rút:
“Bị thương ở đâu ?”
“Không phải m.á.u của ta .”
Ta thở nặng nề, không có nửa phần kinh hoảng sau tai kiếp, chỉ còn sự bình tĩnh.
Bờ vai căng cứng của hắn chậm rãi thả lỏng.
Nhưng ngay sau đó, tầm mắt hắn vượt qua ta , rơi xuống Thẩm Nghiễn Thư được ta che ở phía sau , cằm lập tức căng c.h.ặ.t.
Hắn ra lệnh cho thiết giáp vệ khiêng Thẩm Nghiễn Thư đến một ngôi miếu hoang.
Khi đống lửa được nhóm lên, Thẩm Nghiễn Thư đã hôn mê.
Ta ngồi xổm xuống, đang định giúp hắn cởi áo ngoài để xử lý vết thương, Bùi Tự đã bước tới.
“Để ta .”
Giọng Bùi Tự không cho phép nghi ngờ.
Đường đường là Ninh Vương, đương nhiên sẽ không có sự kiên nhẫn hầu hạ người khác.
Hắn xé lớp vải nơi vết thương của Thẩm Nghiễn Thư, kẹp t.h.u.ố.c bột, ấn mạnh lên vết thương m.á.u thịt lẫn lộn.
Mày Thẩm Nghiễn Thư hung hăng giật một cái, đột ngột mở mắt.
Hắn nhìn chằm chằm Bùi Tự.
Bùi Tự cũng lạnh lùng nhìn lại hắn , lực tay không hề nhẹ đi nửa phần.
Trong ngôi miếu hoang yên tĩnh đến quỷ dị.
Băng bó xong, Bùi Tự đứng dậy, vươn cánh tay về phía ta :
“Ta cũng bị thương.”
12
Ánh lửa hắt lên gương mặt Bùi Tự, làm mờ đi vẻ sắc bén của hắn .
Ta cúi đầu băng bó cho hắn .
“Đa tạ.” Ta nói .
Hàng mi hắn run lên:
“Ta không cần lời cảm tạ của nàng…… ta cần nàng.”
Giọng hắn hạ thấp xuống, giữa tiếng lửa cháy lách tách, nghe có chút không chân thật.
“Ba năm trước ta cứu nàng một mạng, nàng theo ta ba năm. Hôm nay ta lại cứu nàng một mạng, nàng có thể…… lại theo ta ba năm không ?”
Hắn lại đang tính toán.
Cứu một lần , đổi ba năm.
Thấy ta không nói , hắn vội vàng giải thích:
“Ta và Thôi Lệnh Nghi……”
Ta cắt ngang hắn .
“Bùi Tự, thật ra án của phụ thân ta , một năm trước ngài đã tra ra manh mối rồi , đúng không ?”
Biểu cảm của hắn đông cứng lại .
“Ngài đã cài nội tuyến bên cạnh Nghiêm Sóc, sớm đã lấy được khẩu cung của mưu sĩ tâm phúc của hắn . Thậm chí ngài còn giam người đó trong địa lao Ninh Vương phủ, giam suốt nửa năm.”
Những chuyện này trước kia hắn không phòng bị ta , ta muốn tra, tự nhiên có thể tra được .
Bùi Tự không nói gì.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sự im lặng của hắn chính là thừa nhận.
Ta bỗng bật cười , nhưng hốc mắt lại nóng đến đau.
“Bùi Tự, ngài thật lợi hại.”
“Ngài rõ ràng
đã
sớm
biết
phụ
thân
ta
bị
oan, rõ ràng
biết
ba năm nay điều
ta
không
buông xuống
được
nhất là gì, nhưng ngài
không
nói
với
ta
một câu. Ngài để
ta
ở bên cạnh ngài, cảm kích ngài, dựa dẫm
vào
ngài,
thay
ngài
đi
tiếp cận thuộc hạ cũ của phụ
thân
ta
, moi
ra
chứng cứ cuối cùng.
”
“Có phải ngài cảm thấy, dù sao ta thích ngài, cho nên ngài làm gì, cuối cùng ta cũng sẽ tha thứ?”
Hắn hé miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/5.html.]
Ta không cho hắn cơ hội nói .
“Nếu ngay từ đầu ngài bày tất cả trước mặt ta , để ta tự mình chọn, có lẽ ta chưa chắc đã không đồng ý. Nhưng ngài không làm vậy .”
“Ngài thay ta quyết định khi nào nên biết chân tướng, thay ta quyết định phải đi con đường nào, nên cảm kích ai, dựa vào ai. Thậm chí đến lúc rời đi nên nhận bao nhiêu bồi thường, ngài cũng tính sẵn thay ta .”
“Bùi Tự, ngài từng xem ta là người chưa ?”
Trong miếu hoang chỉ còn tiếng củi cháy lách tách.
Hắn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
Tuyết từ phần mái miếu đã vỡ một nửa bay vào , rơi trên vai hắn .
Rất lâu sau , trong mắt hắn cuối cùng cũng hiện ra vết nứt, thấp giọng nói hai chữ:
“Xin lỗi .”
Gió tuyết bên ngoài rất lớn.
Ta xoay người đi đến bên đống lửa.
Lấy thanh đoản đao Tự Trì ra , cẩn thận lau sạch vết m.á.u trên đó.
Bất cứ lúc nào, cũng phải bảo toàn chính mình trước .
Thì ra từ rất sớm, hắn đã dạy ta cách sống một mình .
Chỉ là hắn không ngờ, ta thật sự đã học được .
11
Ngày hôm sau , ta và Thẩm Nghiễn Thư mang theo nhân chứng vật chứng khởi hành hồi kinh.
Trên đường trở về, chúng ta gặp ba lần tập kích.
Mỗi lần đều có một nhóm người khác đi trước thay chúng ta đỡ đao.
Ta biết là Bùi Tự.
Thẩm Nghiễn Thư cũng nhìn ra .
Sau lần tập kích thứ ba, đêm khuya, chúng ta nghỉ chân trong một sơn động.
Thẩm Nghiễn Thư bỗng mở miệng:
“Những lời hôm đó trong miếu hoang, ta đều nghe thấy.”
Ta đang lật nướng phần lương khô trong tay, động tác khựng lại .
Hắn tựa vào vách đá, cánh tay bị thương treo băng vải, sắc mặt tuy trắng bệch, nhưng ánh mắt lại rất trong sáng.
Hắn hỏi ta :
“Cô sẽ mềm lòng sao ?”
“Sẽ không .”
Ta nhìn chằm chằm ngọn lửa nhảy múa, trả lời không chút do dự.
“Ta từng mềm lòng quá nhiều lần . Đến hôm nay mới hiểu, một nam nhân cho ngươi bạc, cho ngươi đường lui, cho ngươi một kết cục thể diện, chưa chắc là vì yêu. Cũng có thể chỉ vì trong tất cả những thứ hắn có thể cho, vừa hay những thứ ấy là rẻ mạt nhất.”
“Một người nếu thật sự để tâm đến ngươi, sẽ không đến cả chuyện hắn thành thân cũng để ngươi là người cuối cùng biết .”
Gió núi thổi qua.
Ngoài cửa động loáng thoáng truyền đến tiếng cành cây gãy khẽ vang, thoáng chốc liền biến mất.
Thẩm Nghiễn Thư và ta nhìn nhau một cái.
“Hắn đi rồi .” Hắn nói .
Ta gật đầu, không nói gì.
Có đôi khi ta cảm thấy, Thẩm Nghiễn Thư giống như một tấm gương.
Trước mặt hắn , ngược lại ta càng có thể nhìn rõ chính mình .
Ta thật sự buông xuống rồi sao ?
Không hẳn.
Bao năm tháng sớm chiều bên nhau , không thể nói đoạn là đoạn.
Chỉ là so với mềm lòng, ta càng sợ giẫm lại vết xe đổ.
Thẩm Nghiễn Thư nhìn ta rất lâu, giọng trầm thấp.
“Khương Chiếu Tuyết, cô rất dũng cảm.”
Ngoài động gió tuyết gào thét.
Ta nhìn nghiêng gương mặt hắn , trong lòng có thứ gì đó khẽ va vào một cái.
Chaporia
Bình Luận (0)