TUYẾT ĐĂNG TẬN XỨ/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dưới hành lang yên lặng một lúc.

 

Tạ Lâm Xuyên lại hỏi:

 

“ Nhưng nếu nàng ấy không chịu đi thì sao ?”

 

Bùi Tự dường như khẽ cười .

 

“Nàng ấy sẽ đi .”

 

Không hề có lấy một tia không chắc chắn.

 

Hắn chắc chắn rằng ta sẽ đi thật sạch sẽ.

 

Không khóc không náo.

 

Không gây cho hắn thêm bất kỳ phiền phức nào.

 

Ta không biết mình đã trở về Thính Tuyết Các bằng cách nào.

 

Gió rất lớn.

 

Ánh đèn dưới hành lang lay động đến hoa mắt.

 

Ta nhớ lại rất nhiều chuyện.

 

Nhưng những dịu dàng ấy , so với tiền đồ của hắn .

 

Không đáng một đồng.

 

Đêm đó Bùi Tự trở về rất muộn.

 

Hắn như thường ngày, ôm ta vào lòng.

 

“A Tuyết, ít hôm nữa ta sẽ bận hơn một chút, nàng đến trang t.ử ở Giang Nam ở tạm vài ngày đi .”

 

Ta tựa trước n.g.ự.c hắn .

 

Nghe trái tim kia từng nhịp từng nhịp đập.

 

Vững vàng.

 

Mạnh mẽ.

 

Không chút hoảng loạn.

 

Ngay từ khoảnh khắc ấy , ta đã quyết định rời đi .

 

Ta thu hồi suy nghĩ, xuyên qua màn gió tuyết nhìn Bùi Tự trước mặt, từng chữ từng chữ nói :

 

“Điện hạ, văn thư là do ngài đưa, con đường cũng là do ngài chọn thay ta . Ta đi theo rồi , vậy ngài còn không vui điều gì nữa?”

 

Gió tuyết tạt thẳng vào mặt.

 

Nắm tay Bùi Tự siết c.h.ặ.t rồi lại buông ra .

 

Ta lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người .

 

“Điện hạ, từ khoảnh khắc ngài đưa văn thư giải tịch đến tay ta , chuyện của ta đã không còn liên quan gì đến ngài nữa.”

 

Nói xong, ta xoay người bước lên xe ngựa.

 

Tiếng bánh xe nghiến qua lớp tuyết đọng, trên con phố dài vắng vẻ nghe đặc biệt rõ ràng.

 

Ta không quay đầu lại .

 

11

 

Nghe nói Bùi Tự đã ở lại Tây Châu.

 

Quan viên lớn nhỏ ở Tây Châu thay nhau tới nghênh đón, nhưng đều bị từ chối ngoài cửa.

 

Sau khi nghe xong, ta liền ném chuyện ấy ra sau đầu.

 

Bởi vì ta và Thẩm Nghiễn Thư đang tìm kiếm nhân chứng từng kinh qua chuyện năm đó.

 

Thẩm Nghiễn Thư nói :

 

“Sổ gốc chỉ có thể chứng minh vụ án có điểm đáng ngờ, không thể một lần lật lại bản án. Nghiêm Sóc kinh doanh trong triều nhiều năm, nếu không có chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh thì không lay động được hắn .”

 

Nhưng không có manh mối, nhân chứng lại phải tìm ở đâu ?

 

Đúng lúc này , một người không ngờ tới xuất hiện.

 

Thôi Lệnh Nghi.

 

Nàng mặc một chiếc áo choàng màu trắng ngà, hành lễ với ta :

 

“Khương cô nương, ta muốn nói chuyện với cô.”

 

Ta tưởng nàng đến vì Bùi Tự.

 

Nhưng vừa mở miệng, nàng lại nói về Thôi gia.

 

“Con đường muối mà các người tra được có liên quan đến tam thúc của ta . Nếu tiếp tục đào sâu, Thôi gia sẽ tổn thương gân cốt.”

 

Ta khẽ thu mắt, lặng chờ lời tiếp theo của nàng.

 

“Cho nên ta đến, là muốn đưa cho cô thứ này .”

 

Nàng đưa tới một tờ giấy, bên trên viết một chuỗi tên người và dấu ấn.

 

Tất cả đều là những kẻ trung gian năm đó tham gia tráo đổi quân diêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/4.html.]

 

Lòng ta chấn động:

 

“Chẳng phải cô nói , Thôi gia sẽ tổn thương gân cốt sao ?”

 

Nàng thản nhiên cười .

 

“Bác Lăng Thôi thị ta là vọng tộc trăm năm. Có thể liên hôn, có thể chia lợi, có thể mưu quyền, nhưng…… không thể hèn hạ sống tạm.”

 

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa, rơi trên gương mặt nàng.

 

Mi mục nàng trước sau vẫn nhàn nhạt, dường như cũng không biết hành động của mình kinh thiên động địa đến mức nào.

 

Ta bỗng cảm thấy, Bùi Tự đã trèo cao rồi .

 

Ta nhấc ấm trà rót một chén trà nóng, đưa tới trước mặt nàng.

 

Lời cảm tạ còn chưa kịp thốt ra , chén trà đã bị một bàn tay thon dài rõ khớp xương đoạt lấy.

 

Bùi Tự che ta ở phía sau , mày mắt trầm xuống nhìn chằm chằm Thôi Lệnh Nghi:

 

“Nàng tìm nàng ấy làm gì? Nàng đã nói gì với nàng ấy ?”

 

Ta nhìn bóng lưng rộng lớn của hắn .

 

Lần đầu tiên cảm thấy, kiểu bảo vệ tự cho là đúng này thật sự rất khiến người ta chán ghét.

 

Ta từng chút rút tay mình về.

 

Học theo dáng vẻ của hắn , bước lên một bước chắn trước mặt Thôi Lệnh Nghi.

 

“Điện hạ tự trọng.”

 

Ta nhìn thẳng hắn , giọng nói lạnh đến cực điểm.

 

“Thôi cô nương đến giúp ta . Không phải ai cũng giống điện hạ, thích tính kế người khác trong bóng tối.”

 

Đầu ngón tay Bùi Tự khẽ run, cứng đờ giữa không trung.

 

Thôi Lệnh Nghi cười khẩy một tiếng.

 

Nàng chỉnh lại áo choàng màu trắng ngà, xoay người muốn đi .

 

Đi đến bậc cửa, nàng quay đầu lại .

 

Ánh mắt lướt qua Bùi Tự, cuối cùng dừng trên người ta .

 

“Khương cô nương, có một câu vốn dĩ ta không nên nói .”

 

Giọng nàng trong trẻo lạnh lùng, rơi vào căn phòng tĩnh lặng như c.h.ế.t.

 

“Trong lòng Ninh Vương chưa chắc không có cô. Nhưng nếu một người cứ nghĩ rằng, đợi cục diện ổn định, đợi sóng gió lắng xuống, đợi mọi thứ đều thích hợp rồi mới nói đến chân tâm……”

 

Nàng khẽ dừng, ánh mắt châm chọc quét về phía Bùi Tự sắc mặt trắng bệch.

 

“Vậy phần lớn chính là, cô không quan trọng đến thế.”

 

Gió bắc cuốn tuyết.

 

Môi Bùi Tự mấp máy, cuối cùng chẳng nói gì.

 

Ta nắm tờ danh sách ấy , ngồi trong dịch quán trống trải, rất lâu không động đậy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nữ t.ử chưa từng quen biết này .

 

Vậy mà còn hiểu ta hơn Bùi Tự.

 

11

 

Sau khi có được manh mối mới, ta và Thẩm Nghiễn Thư liền suốt đêm đuổi theo một thương nhân muối.

 

Chúng ta chặn được hắn trên đường sông ngoài trấn.

 

Đối phương dường như đã sớm chuẩn bị , vừa gặp mặt liền rút đao.

 

Trong lúc hỗn loạn, ta bị người đẩy một cái, suýt nữa rơi xuống nước.

 

Thẩm Nghiễn Thư một tay kéo ta lại , chắn trước người ta .

 

Ngay khoảnh khắc sau , ánh đao c.h.é.m xuống.

 

Hắn không tránh kịp.

 

Máu tươi từ vai hắn tuôn ra , nhuộm thấm cả ống tay áo.

 

Đầu óc ta ầm một tiếng.

 

Không kịp nghĩ gì, trực tiếp rút đoản đao đ.â.m ngược lại .

 

Đao là thanh Tự Trì Bùi Tự tặng, cực kỳ sắc bén, nháy mắt xuyên qua áo bông của kẻ kia , đ.â.m vào bụng hắn .

 

Máu tươi theo chuôi đao nhỏ xuống tí tách.

 

Ta lại không thấy sợ, ngược lại còn bị kích ra một luồng hung tính.

 

Nhiều người hơn xông tới.

 

Ta nghiến c.h.ặ.t răng, che chở Thẩm Nghiễn Thư đã kiệt sức ở phía sau .

 

Cuộc hỗn chiến vẫn đang tiếp diễn.

 

Ta nổi sát tâm, ai dám tới gần, ta liền liều mạng vung đao.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...