Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
16
Sau khi Khương gia được minh oan, ta không ở lại cố trạch.
Ngôi nhà đã nhiều năm không có người ở, cỏ dại mọc um tùm, đâu đâu cũng như giấc mộng cũ.
Ta cho người tu sửa một nửa, giữ lại chính viện làm nơi hương khói tế bái, còn bản thân dọn đến phía tây thành.
Thẩm Nghiễn Thư giúp ta tìm một chỗ dung thân .
Ty Tịch Đài quản lý hồ sơ cũ, luật sách, sổ muối trong thiên hạ, bên trong có thiết lập nữ quan chuyên phụ trách sao chép, hiệu đính.
Hắn nói ta ghi sổ rất nhanh, đối chiếu sổ sách lại chuẩn xác, thay vì bị nhốt trong hậu trạch, chẳng bằng đi làm chuyện thích hợp với mình hơn.
Ta đồng ý.
Ngày đầu tiên vào Ty Tịch Đài, ta mặc bộ quan phục màu xanh đơn giản nhất, đứng trước một hàng giá gỗ, bỗng có cảm giác như đã cách một đời.
Trước kia ở Ninh Vương phủ, ta cũng từng sao chép vô số văn thư cho Bùi Tự.
Khi đó ta luôn cho rằng mình rất gần triều cục.
Nhưng sự thật là, ta chỉ đứng trong cái bóng của một người đàn ông, nhìn thấy một góc nhỏ của quyền lực.
Còn bây giờ, mới xem như thật sự có được một vị trí thuộc về riêng mình .
Ta và Thẩm Nghiễn Thư qua lại ngày càng nhiều.
Phần lớn thời gian là bàn việc công.
Bàn về tệ nạn cũ của diêm pháp, chuyện vận chuyển ở phương Bắc, châu nào có sổ sách khó nhằn nhất, vị quan nào giỏi làm giả nhất.
Sự quan tâm của hắn rất nhẹ nhàng.
Giống như mùa đông mở cửa sổ ra , vừa hay bên ngoài có nắng.
Không nóng bỏng.
Nhưng ấm tận trong xương cốt.
Có một lần ta liên tiếp thức ba đêm, mắt đau đến lợi hại.
Hắn chẳng nói gì, chỉ đặt một hộp t.h.u.ố.c mỡ sáng mắt lên bàn ta .
Ta ngẩng đầu nhìn hắn .
Thần sắc hắn vẫn bình thường.
“Bớt xem sổ sách đi , đừng để đọc đến mù mắt.”
Ta không nhịn được bật cười :
“Thẩm đại nhân, cách ngài khuyên người khác thật chẳng dễ nghe chút nào.”
“Thế sao ?”
Hắn nghĩ ngợi một chút, rồi cũng cười .
“Vậy ta sửa lại .”
Hắn từ trước đến nay vẫn như vậy .
Chừng mực luôn nắm rất chuẩn.
Cũng vì thế mà trước mặt hắn , ta ngày càng thả lỏng hơn.
Có những tình cảm không phải tiếng sấm bất ngờ giáng xuống.
Mà là trong đêm đông dài đằng đẵng, ngươi chợt phát hiện...
Ngọn đèn nơi ngã rẽ ấy đã sáng từ rất lâu rồi .
17
Ngày Lập Đông, tuyết đầu mùa năm ấy rơi xuống.
Ta từ Ty Tịch Đài đi ra , xe ngựa vừa tới ngã tư Chu Tước thì bị người chặn lại .
Cách tấm rèm xe, ta nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Khương Chiếu Tuyết.”
Ta vén rèm nhìn ra .
Bùi Tự mặc một thân trường bào màu đen bình thường, không mang theo tùy tùng.
Tuyết phủ đầy vai hắn , khiến gương mặt ấy càng thêm lạnh lẽo.
“Điện hạ có việc?”
Hắn nhìn ta , cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Ta muốn đi dạo cùng nàng.”
Ta suy nghĩ một lát rồi xuống xe.
Trên đường dài, tuyết rơi không tiếng động, người đi đường thưa thớt.
Chúng ta sóng vai đi một đoạn, không ai mở lời trước .
Đi tới giữa một cây cầu đá, Bùi Tự dừng bước.
“A Tuyết, ta và Thôi Lệnh Nghi đã hòa ly.”
“Ừm.”
Ta khẽ đáp một tiếng.
Tin tức
này
đã
sớm truyền khắp kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/7.html.]
Thấy vẻ mặt ta bình tĩnh, môi hắn khẽ động, tiếp tục nói :
“Sau vụ án của Nghiêm Sóc, ta mất đi rất nhiều thế lực. Có người khuyên ta , hà tất phải vì một vụ án cũ mà đ.á.n.h đổi nhiều như vậy . Đến lúc ấy ta mới chợt hiểu ra , những năm này thứ ta thật sự muốn có , kỳ thực không phải ngôi vị trữ quân.”
Giọng hắn có chút khàn khàn.
“Mà là nàng.”
Tuyết rơi không tiếng động.
Ta nghe thấy nhịp tim của chính mình .
Từng nhịp, từng nhịp.
Bình ổn , không vội không vàng.
“Bùi Tự.”
Ta nhìn hắn , bình tĩnh mở miệng.
“Trước kia mỗi khi buồn, ta luôn tìm lý do thay ngài. Sau này ta mới phát hiện, một người nếu thật sự để tâm đến ngươi, sẽ không để ngươi hết lần này đến lần khác phải đoán.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta mỉm cười với hắn .
“Bùi Tự, đừng đợi ta nữa, muộn rồi .”
Hốc mắt Bùi Tự từng chút một đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn thật sự thất thố.
Ngay sau đó, hắn gật đầu, khàn giọng nói :
“Ta hiểu rồi .”
Ta xoay người định rời đi , hắn bỗng gọi ta lại .
Hắn nhìn ta rất lâu, cuối cùng thấp giọng nói :
“Về sau , nàng sẽ sống rất tốt .”
“Ta sẽ.”
Ta mỉm cười gật đầu, xoay người rời đi .
Tuyết phủ trắng cây cầu, ta không quay đầu lại nữa.
18
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Ta ở Ty Tịch Đài hơn một năm, được thăng lên một cấp, phụ trách hồ sơ diêm vụ cũ của ba châu phía Bắc.
Lúc bận rộn, gần như không nhớ tới chuyện xưa.
Đôi khi đêm khuya thanh vắng, cũng sẽ thoáng ngẩn ngơ trong chốc lát.
Nhưng sự ngẩn ngơ ấy ngày càng ngắn, ngày càng nhạt.
Giống như một vết thương cũ, đã đóng vảy.
Thỉnh thoảng trời mưa sẽ âm ỉ đau, nhưng không còn chảy m.á.u nữa.
Lại một năm nữa bước vào mùa đông.
Thẩm Nghiễn Thư từ phương Bắc tuần tra trở về.
Hắn đứng đợi ta trước cửa Ty Tịch Đài.
Bụi đường mệt mỏi, ngay cả quan phục cũng chưa thay .
Ta đi ra nhìn thấy hắn , thoáng sững người .
“Sao không về nghỉ ngơi trước ?”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một gói giấy, đưa cho ta .
Là bánh tùng t.ử tô của phương Bắc.
Ta không nhớ mình từng nhắc với hắn .
Có lẽ chỉ là một lần nào đó tán gẫu thuận miệng nói qua, hắn liền ghi nhớ.
“Tiện đường mua.”
Hắn nói .
Ta mở gói giấy, c.ắ.n một miếng rồi bật cười .
“Thẩm đại nhân đối tốt với ta như vậy , không sợ ta hiểu lầm sao ?”
Hắn nhìn ta , biểu cảm không có gì thay đổi.
Nhưng vành tai lại hơi đỏ lên.
“Hiểu lầm thì hiểu lầm.”
Nói xong, dường như chính hắn cũng cảm thấy câu này quá thẳng thắn, liền quay mặt đi , khẽ ho một tiếng.
Ta đứng yên tại chỗ, cầm miếng bánh tùng t.ử tô trong tay.
Tuyết bắt đầu rơi.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc ô, bung ra .
Hai người cùng che một chiếc ô, hắn sợ chạm vào ta , cứ nhường vai ra ngoài mãi.
Nửa người đều bị tuyết phủ trắng.
Ta nhìn hắn một cái, rồi đẩy chiếc ô về phía hắn thêm chút nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)