TUYẾT ĐĂNG TẬN XỨ/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn cúi đầu nhìn ta .

 

Ta cũng ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Tiếng tuyết rơi rất lớn.

 

Che lấp hết những lời nên nói và không nên nói .

 

Ta bỗng cảm thấy—

 

Nếu có một ngày, hắn mở lời.

 

Có lẽ...

 

Ta sẽ không từ chối.

 

19

 

Tết Nguyên Tiêu năm ấy , ta đến Tây Châu làm việc công.

 

Đêm xuống, cũng là lễ hội Tuyết Đăng của Tây Châu.

 

Ngàn vạn ngọn đèn trải dài dọc các con phố, ánh đèn phản chiếu màn tuyết mịn phủ kín trời cao, tựa như một dải ngân hà đang chảy.

 

Ta đứng giữa biển đèn ấy , chợt nhớ tới lời Bùi Tự từng nói .

 

“Đợi vụ án cũ kết thúc, ta sẽ đưa nàng đến Tây Châu ngắm tuyết đăng.”

 

Hắn không thực hiện được lời hứa.

 

Nhưng ta đã tự mình đến đây.

 

Thẩm Nghiễn Thư không biết từ lúc nào cũng đã tới nơi.

 

Phong trần mệt mỏi, ngay cả y phục cũng chưa kịp thay .

 

Ta nhìn hắn , bỗng muốn bật cười .

 

“Sao lại đến vội như vậy ?”

 

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc tuyết đăng nhỏ, đưa cho ta .

 

Làm có chút vụng về. Khung đèn lệch mất một đoạn, mặt giấy cũng nhăn nhúm, dán không được ngay ngắn.

 

Ta lật qua lật lại ngắm nghía thật lâu.

 

“Thẩm đại nhân còn biết làm đèn sao ?”

 

“Học suốt ba đêm.”

 

Thần sắc hắn có chút không tự nhiên.

 

“Không ra dáng lắm.”

 

Đâu chỉ là không ra dáng.

 

Nhưng xách chiếc tuyết đăng méo mó ấy trong tay, lòng ta lại ấm đến nóng bỏng.

 

Chúng ta chậm rãi bước dọc theo trường nhai.

 

Đi tới nơi náo nhiệt nhất, bốn phía đều là người .

 

Người bán đèn, bán tò he đường, người hát rong, chen chúc thành một chỗ, ồn ào náo nhiệt.

 

Thẩm Nghiễn Thư bỗng dừng bước.

 

“Khương Chiếu Tuyết.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Đôi mắt hắn rất sâu, dường như đã phải hạ quyết tâm rất lớn, mới có thể nói ra những lời tiếp theo.

 

“Ta không giỏi nói những lời hoa mỹ, cũng không quen hứa hẹn chuyện thiên trường địa cửu.”

 

“ Nhưng nếu nàng nguyện ý...”

 

“Ta muốn cùng nàng đi hết những ngày tháng sau này .”

 

“Không phải ai dựa vào ai, cũng không phải ai thành toàn cho ai. Nàng có con đường của nàng, ta có con đường của ta .”

 

“Nếu có một ngày gió tuyết quá lớn... chúng ta sẽ cùng nhau sóng vai bước tiếp.”

 

Dòng người náo nhiệt, muôn vàn ánh đèn.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy , bên tai ta bỗng trở nên yên tĩnh.

 

Ta nhớ tới rất nhiều chuyện xưa.

 

Nhớ tới năm ấy bản thân đã từng yêu một người sâu đậm đến nhường nào.

 

Đã từng học cách thu hồi trái tim mình từng chút một ra sao , giữa những tháng ngày dài đằng đẵng chờ đợi và thất vọng.

 

Cũng nhớ tới trên suốt chặng đường này , đã có biết bao lần ta tưởng rằng mình sẽ không còn rung động nữa.

 

Nhưng hóa ra không phải .

 

Chỉ là cuối cùng ta đã phân biệt được , thế nào là thích.

 

Thế nào là đáng giá.

 

Ta nhìn Thẩm Nghiễn Thư, mỉm cười .

 

“Được.”

 

Dường như hắn không ngờ ta lại đáp ứng nhanh như vậy , thoáng ngẩn người trong chốc lát.

 

Rồi vành tai đỏ bừng hẳn lên.

 

Ta không nhịn được muốn cười .

 

“Thẩm đại nhân, ngài ngượng ngùng cái gì vậy ?”

 

Hắn khẽ ho một tiếng, nhận lấy chiếc tuyết đăng trong tay ta .

 

“Gió lớn. Để ta cầm giúp nàng.”

 

Ta nghiêng đầu nhìn hắn .

 

Khoảng trống đã thiếu hụt suốt rất lâu trong lòng ta , dường như đang từ từ được lấp đầy.

 

Thẩm Nghiễn Thư nắm lấy tay ta , dẫn ta bước về phía trước .

 

Ta vừa bước được một bước, khóe mắt bỗng bắt gặp một bóng dáng.

 

Ở cuối trường nhai, nơi ánh đèn thưa thớt.

 

Có một người đang đứng đó.

 

Rất xa.

 

Xa đến mức chính ta cũng không chắc mình có nhìn nhầm hay không .

 

Áo choàng màu đen, thân hình gầy gò.

 

Nửa ẩn trong khe hở giữa dòng người và màn tuyết bay.

 

Không tiến lên.

 

Cũng không quay người rời đi .

 

Chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía này từ xa.

 

Bước chân ta khựng lại trong thoáng chốc.

 

Rất ngắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-dang-tan-xu/8.html.]

 

Ngắn đến mức Thẩm Nghiễn Thư cũng không nhận ra .

 

Sau đó, ta thu hồi ánh mắt, siết c.h.ặ.

t hơi ấm trong tay mình .

 

“Đi thôi.”

 

Ta nói .

 

Người bên cạnh khẽ đáp một tiếng, nắm tay ta bước về phía nơi ánh đèn rực rỡ hơn.

 

Bóng dáng phía sau dần dần bị dòng người và gió tuyết nuốt mất.

 

Ta không quay đầu.

 

20

 

Khi hôn sự của ta và Thẩm Nghiễn Thư được định xuống, rất nhiều người đều bất ngờ.

 

Bất ngờ vì ta lại gả cho một vị Thiếu khanh Đại Lý Tự nhìn qua lạnh nhạt như vậy .

 

Cũng bất ngờ vì Thẩm Nghiễn Thư, một người chính trực cô ngạo như thế, lại cưới một nữ t.ử có quá nhiều chuyện cũ.

 

Nhưng ta không hề bất ngờ.

 

Người đời luôn thích thu gọn cuộc đời của một nữ t.ử thành một đoạn tình sử.

 

Dường như vì ta từng là sủng thiếp của Ninh Vương, từng bôn ba khắp nơi để minh oan cho phụ thân , từng lăn lộn va vấp trong những cuộc tranh đấu quyền mưu...

 

Cho nên mọi lựa chọn về sau của ta , đều phải xoay quanh đoạn chuyện cũ ấy .

 

Thực ra không phải vậy .

 

Ta thích những nhành liễu non vừa nhú vào mùa xuân.

 

Ta sẽ vui vẻ cả ngày chỉ vì tìm được một con dấu quan trọng trong một cuốn sổ cũ.

 

Con người sống đến cuối cùng, chung quy vẫn là sống qua ngày tháng.

 

Mà Thẩm Nghiễn Thư, là người rất thích hợp để cùng nhau sống qua ngày tháng ấy .

 

Ngày thành thân , A Đường tới.

 

Vừa gặp ta đã khóc , khóc xong lại cười .

 

Thôi Lệnh Nghi không tới.

 

Nhưng nàng nhờ người mang tặng ta một quyển ‘Diêm vụ tân luật’ đã được chính tay nàng hiệu đính.

 

Trang đầu chỉ viết tám chữ—

 

“Tiền trần dĩ tận, lai lộ tự minh.”

 

(Chuyện cũ đã hết, đường phía trước tự sáng.)

 

Ta nhìn trang giấy ấy thật lâu, rồi trân trọng cất đi .

 

Bùi Tự không gửi bất cứ thứ gì.

 

Chỉ trước ngày thành thân ba hôm, nhờ người mang đến một bức thư rất ngắn.

 

Trong thư chỉ có một câu—

 

“Nguyện nàng từ nay về sau , mọi điều mong cầu đều được như ý.”

 

Ta đọc xong bức thư.

 

Sau đó đưa nó tới trước ngọn nến, nhìn nó từng chút một hóa thành tro bụi.

 

Khi ngọn lửa cuộn lấy góc giấy, ta bỗng cảm thấy, tất cả cuối cùng cũng thật sự đã qua rồi .

 

21

 

Năm thứ ba sau khi thành thân , ta và Thẩm Nghiễn Thư trở lại Tây Châu.

 

Diêm pháp vừa được cải cách, nguồn tiếp tế cho biên quân cũng dần ổn định, trong thành náo nhiệt hơn trước rất nhiều.

 

Đêm hội Tuyết Đăng ấy , chúng ta sóng vai bước trên trường nhai.

 

So với lần đầu tiên tới đây nhiều năm trước , dường như chẳng có gì thay đổi.

 

Chỉ là khi ấy trong lòng ta ngập tràn hận cũ.

 

Còn bây giờ chỉ còn lại bình yên.

 

Ta thả một chiếc hoa đăng xuống sông.

 

Trên đèn viết tên phụ thân và mẫu thân .

 

Thẩm Nghiễn Thư đứng chắn gió cho ta , khẽ hỏi:

 

“Đang nghĩ gì vậy ?”

 

Ta nhìn chiếc đèn theo dòng nước trôi xa.

 

Mỉm cười .

 

Ta nhớ tới rất nhiều năm trước , khi ấy ta luôn cho rằng yêu một người nghĩa là bất kể mình bị đặt ở vị trí thứ mấy, vẫn cam tâm tình nguyện chờ đợi.

 

Sau này mới biết không phải .

 

Một tình cảm thật sự tốt đẹp , sẽ không khiến ngươi hết lần này đến lần khác hoài nghi bản thân có đáng được yêu hay không .

 

Gió tuyết dần nhỏ lại , đèn đuốc trên trường nhai sáng rực như ban ngày.

 

Ta quay đầu nhìn người bên cạnh.

 

Những năm qua, hắn vẫn không quá biết nói lời dễ nghe .

 

Nhưng lúc ta bệnh, hắn thức trắng đêm canh bên giường.

 

Lúc ta bận rộn, hắn lặng lẽ thay ta chép xong chồng sổ sách cuối cùng.

 

Ta muốn đi đâu , hắn sẽ cùng ta đi đó.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta không muốn nói chuyện, hắn cũng chưa từng ép ta mở lời.

 

Tình yêu có rất nhiều hình dáng.

 

Có thứ mãnh liệt.

 

Có thứ sắc bén.

 

Có thứ khiến người ta mê đắm, cũng khiến người ta thương tích đầy mình .

 

Nhưng đến cuối cùng, điều đáng quý nhất thường lại là thứ tình cảm thẳng thắn, bình yên, không cần phải đoán.

 

Ta đưa tay nắm lấy tay hắn .

 

Hắn lập tức siết c.h.ặ.t lại .

 

Rồi hỏi ta :

 

“Lạnh không ?”

 

“Không lạnh.”

 

Phía trước có người đốt pháo hoa.

 

Cả thành vang lên tiếng reo hò.

 

Ta nắm tay hắn , ngắm nhìn từng đốm sáng trên bầu trời lần lượt bừng lên.

 

-HẾT-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...