Gió mùa hè tháng Tám ở Chicago mơn trớn da mặt. Làn gió từ hồ Michigan thổi qua toàn bộ thành phố, làm những tán cây trong công viên Hyde khẽ đung đưa. Đàn chim ch.óc ở khu phía Nam vỗ cánh bay vụt lên từ bóng râm giữa những kẽ lá.
Đây là ngày thứ năm Hạ Vi chuyển đến căn hộ này .
Dọn dẹp nhà cửa, đăng ký sim điện thoại, làm thẻ ngân hàng, ăn uống xã giao để tạo quan hệ với bạn cùng phòng chung phòng khách và bếp, tham gia Orientation để làm quen bạn mới... Trải qua hàng tá những việc lặt vặt tạm trú buộc phải xử lý, Hạ Vi lúc này chỉ muốn ngã vật ra sô pha như để xả giận, cởi phăng giày, vắt chéo chân nửa nằm nửa ngồi , rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt xả rác tâm sự với lũ bạn ở quê nhà.
"Bận bịu đến tận bây giờ tao mới vừa chọn môn xong. Ở đây không giống trường mình , môn nào gài mìn cũng có anh chị khóa trước đạp phải rồi chia sẻ kinh nghiệm. Bây giờ tao chỉ có thể lên mạng đăng bài hỏi. Tao viết là nếu sáng thứ Năm cúp tiết tự chọn Piano của Học viện Âm nhạc thì TA (Trợ giảng) có điểm danh không . Kết quả là đến giờ vẫn chưa có ai thèm để ý tao. Mày nói xem có phải tao gắn tag sai không ? Phải thêm chữ 'Tân binh du học' à ? Hay là phải bật định vị thì nó mới dễ đẩy tương tác?"
Hạ Vi tuôn một tràng xả hết bực dọc, cô bạn ở đầu dây bên kia liên tục an ủi. Cô nàng theo thói quen mở ứng dụng Tiểu Hồng Thư lên mà chẳng ôm tia hy vọng nào, chợt góc dưới bên phải hiện lên một chấm đỏ số "1".
Cuối cùng cũng có một người tốt bụng rồi .
Thiếu nữ mừng rỡ nhấn vào . Nhưng chỉ nửa giây sau khi nhìn rõ tin nhắn, ánh sáng trong đôi mắt hạnh lập tức vụt tắt, nụ cười trên khóe môi cũng lập tức thu hồi.
Chỉ thấy trong cột bình luận mới, lù lù hiện ra một dấu "?".
Một dấu chấm hỏi to đùng và ch.ói lọi.
Câu trả lời thật không đâu vào đâu , Hạ Vi cạn lời qua màn hình, thuận tay nhấn vào hình đại diện của người này rồi phóng to lên.
— Một bầu trời đêm đen kịt với dải cực quang lấp lánh màu hồng lục, góc dưới là một chiếc kính viễn vọng trông có vẻ rất đắt tiền.
*Đồ muộn tao.* Cô nàng thầm định nghĩa gã đàn ông chưa từng gặp mặt này trong lòng, bĩu môi. Hèn chi lại rảnh rỗi sinh nông nổi đi để lại một dấu chấm hỏi quái gở vào bài đăng của người lạ.
Nhận ra sự im lặng của Hạ Vi, cô bạn bên kia điện thoại không khỏi ngạc nhiên, "Alo" vài tiếng: "Sao mày không nói gì nữa? Sóng bên Mỹ yếu à ?"
"Không có , bị một tên kỳ cục làm cho tức c.h.ế.t." Hạ Vi thuận miệng đáp.
Cô bạn giật mình , lập tức sốt sắng: "Người kỳ cục gì? Tao nghe nói bên đó nhiều kẻ lập dị lắm, mày phải cẩn thận một chút đấy, tuyệt đối phải bình an trở về nha."
"Không sao đâu mà, nửa năm sau là tao về rồi ." Cô bẻ ngón tay tính nhẩm ngày tháng, "Một, hai, ba... Cùng lắm là chưa tới tám tháng. Nếu suôn sẻ thì tháng Tư năm sau là tao về rồi , nên là hãy mau chúc tao không xảy ra sự cố gì mà cày đủ tín chỉ đi . Chi phí sinh hoạt ở Mỹ đắt đỏ lắm, tao không có tiền để ở lại lâu đâu ."
Khi còn ở trong nước, Hạ Vi theo học chuyên ngành Ngôn ngữ và Văn học Nước ngoài tại Đại học Giang Thành. Để có được cơ hội sang Đại học Chicago trao đổi vào năm ba này , hai năm đầu cô đã phải nỗ lực hết mình để cày điểm GPA, cuối cùng cũng như nguyện giành được một khoản học bổng và có được suất học quý giá này .
Để dễ dàng cày đủ tín chỉ, cô đã lự chọn rất kỹ lưỡng một loạt các môn học được công nhận là ít việc điểm cao. Môn tự chọn toàn trường cô cũng chọn môn biểu diễn Piano mà mình giỏi nhất. Cô có nền tảng học từ hồi tiểu học, nhẩm tính rằng dù có cúp học thì cũng dư sức qua môn, bởi vì tiết 8 giờ sáng đối với một người chưa kịp quen múi giờ như cô thật sự là quá mệt mỏi.
Đáng tiếc là bài đăng này đăng lên đã tròn nửa ngày mà vẫn chẳng có ma nào thèm đáp, khiến cho cái dấu chấm hỏi kia càng trở nên chướng mắt.
Hạ Vi ngẫm nghĩ một chút, rồi vẫn động ngón tay xóa nó đi .
Bài đăng của cô, cô có quyền quyết định.
.
Tiếng nước chảy của đồng hồ báo thức tràn vào giấc mộng đẹp của Hạ Vi. Bị đ.á.n.h thức, cô vội vàng dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, tròng vội chiếc váy dài, đeo balo rồi lao ra khỏi cửa.
Mãi đến khi rảo bước trên con đường rợp bóng cây từ khu căn hộ dẫn đến Học viện Âm nhạc, cô mới nhận ra rằng nhà ăn của trường đến trưa mới mở cửa.
Điều đó có nghĩa là, cô không có bữa sáng.
Hết cách, cô đành rẽ
vào
cửa hàng tiện lợi ở góc phố, tốn sáu đô la mua một chiếc hamburger thịt bò
vừa
mới
ra
lò. Cắn một miếng phô mai vàng óng
muốn
chảy cả
ra
, Hạ Vi đau xót tự nhủ,
sau
này
nhất định
phải
nhớ
trước
khi
đi
ngủ vo gạo cho
vào
cái nồi cơm điện mua ở Walmart để hẹn giờ nấu cháo mới
được
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/di-florida/1.html.]
Ăn xong cũng vừa lúc bước chân vào lớp. Ngước mắt nhìn quanh, trong phòng học đã ngồi rải rác những người bạn ngoại quốc đang cười nói vui vẻ, tóc vàng mắt xanh, mùi nước hoa nồng đậm len lỏi vào đầu mũi.
Ồ không , cô ở đây mới là người ngoại quốc.
Thỉnh thoảng có vài gương mặt châu Á, cô không chắc đó là nữ sinh Hàn Quốc hay Nhật Bản, cũng không tiện mạo muội chủ động tiến đến làm quen, đành tìm một chỗ trống trong góc, an tĩnh ngồi xuống giữa những tiếng cười nói rôm rả xung quanh.
Nhớ lại trước khi xuất ngoại còn thề non hẹn biển rằng sẽ kết giao với thật nhiều bạn bè quốc tế, không ngờ thuộc tính hướng ngoại (chữ E) đến lúc này vẫn bị khớp sân khấu. Hạ Vi vuốt vuốt tai, bắt đầu điên cuồng lướt danh bạ lôi bạn bè ra k.h.ủ.n.g b.ố tin nhắn, nhằm xoa dịu sự lúng túng của bản thân tại hiện trường.
Cuối cùng cũng đến giờ.
Sự ồn ào lập tức ngưng bặt. Giáo sư bước vào phòng là một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, dáng người mập mạp với bộ râu màu nâu xám, thoạt nhìn đã thấy trình độ rất cao siêu.
Nhưng người làm TA đi theo phía sau lại là một chàng trai trẻ người Trung Quốc.
Đôi mắt Hạ Vi bỗng chốc sáng rực lên.
Độ tuổi chừng hăm lăm, diện một bộ âu phục trắng tinh tươm, thắt một chiếc cà vạt đen tối giản, lại chẳng hề toát lên chút cảm giác cứng nhắc nào.
Tất cả đều nhờ vào đường nét gương mặt đầy kinh diễm kia .
Khung xương sắc sảo, làn da khỏe khoắn, dáng người cao ngất, đuôi mắt hơi xếch lên, thế nhưng trong đôi đồng t.ử lại toát ra khí chất của một người có trí tuệ cao, vô cớ mang đến một sự liên tưởng lạnh lẽo như gió mùa đông thổi qua hồ Michigan.
Anh đeo khẩu trang, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến ấn tượng tốt đẹp mà anh mang lại cho Hạ Vi. Thường thì mắt mũi và dáng vóc đã đến mức này , có lẽ diện mạo cũng chẳng thể nào tệ được ?
【Trời đất ơi, TA tiết này siêu cấp đẹp trai! Trái tim thiếu nữ của tao!】Hạ Vi không biết tìm ai để chia sẻ sự sung sướng ngay lúc này , vội vàng cầm điện thoại bên cạnh lên, run rẩy gõ phím cảm thán.
【Không có hình thì không có chân tướng.】
Cô lẳng lặng "xì" một tiếng: 【Tan học tao chụp cho mày xem, hóa ra trai đẹp đều chạy hết ra nước ngoài rồi !】
Cô rướn người nhìn lên trước , phát hiện anh ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Phía trước người đông đúc, vừa vặn chỉ để lại cho cô một bóng lưng.
Phía bục giảng, giáo sư bắt đầu trình chiếu PPT. Đầu tiên là màn giới thiệu bản thân ngắn gọn, đại ý là rất vinh hạnh được làm giáo viên môn này của mọi người . Ông là giáo sư lâu năm của Học viện Âm nhạc, từng giành được nhiều huy chương vàng trong các cuộc thi quốc tế. Hàm ý là ông rất nổi tiếng và có uy tín cao.
Thư Sách
Ai bảo người nước ngoài thì khiêm tốn chứ, Hạ Vi thầm châm biếm trong lòng. Tiếp theo, diễn biến trên bục giảng chuyển sang phần giới thiệu TA.
Họ tên: Trần Việt Thanh. Nghiên cứu sinh Tiến sĩ năm 3 thuộc Học viện Kỹ thuật Cơ khí. Đến từ Bắc Kinh, Trung Quốc. Thành tích học tập xuất sắc, ngoài ra còn có bằng Piano chuyên nghiệp cấp 8.
Một người đàn ông quá sức ưu tú.
Chỉ tiếc là tuổi tác hơi dừ một chút.
Người đàn ông lịch sự cúi chào trong tiếng vỗ tay sấm dậy, dáng vẻ tao nhã và khiêm tốn. Hạ Vi nhẩm tính trong đầu số năm học viện: Đại học 4 năm, Thạc sĩ 3 năm, cộng thêm Tiến sĩ năm 3, vậy thì năm nay dù thế nào anh ấy cũng phải tầm hai mươi tám, hai mươi chín tuổi rồi .
Tiết học đầu tiên thường chỉ xoay quanh việc phổ biến cấu trúc điểm số , kế hoạch học kỳ, và sắp xếp số lượng bài thi. Hạ Vi ghi chép đầy đủ, chuyên tâm lắng nghe từ đầu đến cuối, rồi tiếc nuối phát hiện ra rằng điểm chuyên cần chiếm tới 60% tổng điểm quá trình, 40% còn lại là một bài kiểm tra biểu diễn ngay tại lớp.
Điều này đồng nghĩa với việc cô phải ngoan ngoãn đi học đúng giờ.
Tuy nhiên, vị giáo sư này giảng bài rất hài hước và thú vị, thỉnh thoảng buông vài câu đùa có thể khuấy động không khí lớp học. Hạ Vi tạm thời tha thứ cho việc từ nay không thể ngủ nướng được nữa. Huống hồ chi, vẫn còn có vị TA này để xoa dịu nỗi đau khổ của tiết học lúc 8 giờ sáng.
Chuông tan học vang lên. Sinh viên bắt đầu thu dọn sách vở, kéo theo những người quen biết tản đi .
Tiếng ghế tự động gập lại vang lên những tiếng "bụp bụp". Hạ Vi mải mê cúi đầu trả lời tin nhắn hỏi thăm của giáo viên trong nước, nhất thời không chú ý đến tiếng bước chân lạo xạo xung quanh. Chỉ trong chốc lát, phòng học đã vãn đi một mảng lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)