Đi Florida!/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

[Cảm ơn sự quan tâm của thầy/cô, hiện tại em đã ổn định rồi ạ. Em sẽ báo cáo tình hình học tập và sinh hoạt cho thầy/cô, nhất định em sẽ cố gắng, 🌹🌹]

 

Nhấn nút gửi màu xanh, Hạ Vi cuối cùng cũng có thể thu dọn máy tính, "cạch" một tiếng gập lại , nhét vào balo, kéo khóa.

 

Giáo sư đã rời đi , nhưng vị tên Trần Việt Thanh kia vẫn ở lại vị trí ban đầu ở hàng ghế thứ nhất, đối diện với màn hình máy tính. Hạ Vi rón rén đi ngang qua, tò mò liếc nhìn một cái.

 

Loáng thoáng thấy được những đường cong dữ liệu nhấp nhô, chắc là thông tin thí nghiệm của ngành kỹ thuật nào đó.

 

Tự giác thu hồi ánh mắt, cô bước về phía cửa chính, bước ra khỏi phòng học.

 

"Bạn học này ."

 

Bước chân chợt khựng lại , phía sau bỗng vang lên tiếng gọi của người đàn ông.

 

Giọng nói của anh trầm tĩnh, hệt như cây đàn piano cổ mà giáo sư đã thị phạm, mang theo tia nắng đầu tiên lúc rạng sáng hắt vào gác xép, soi tỏ lớp bụi mỏng phủ trên nắp đàn.

 

Hạ Vi kinh ngạc quay người lại , chắc chắn rằng anh đang nói tiếng Trung chuẩn mực. Cô nhìn quanh một vòng, trong số những sinh viên thưa thớt còn lại cũng chẳng có người Trung Quốc nào khác.

 

Trong huyết quản bỗng trào dâng những kích thích tố kích động, trong tim dường như cuộn lên một làn sóng không biết thổi tới từ đâu , cô quay đầu lại , ánh mắt chạm phải khuôn mặt anh .

 

Trần Việt Thanh đã tháo khẩu trang xuống.

 

Cây phong cuối tháng Tám ngả màu từ xanh vàng sang cam, bóng lá lay động trên cửa kính, dây leo ngoài tường mọc um tùm, vươn dài một dải xanh mướt rậm rạp.

 

Hạ Vi cứ thế không kịp phòng bị mà va vào ánh mắt của anh .

 

Đúng như cô cầu nguyện, đây là một khuôn mặt không khiến cô phải thất vọng. Ngũ quan sắc bén sáng sủa của thiếu niên, cùng với sự tĩnh lặng sâu thẳm của một người đàn ông trưởng thành đã trải qua sự rèn giũa của cuộc sống, dung hòa một cách hoàn hảo trên người anh .

 

Hạ Vi chợt nín thở, trái tim lỡ một nhịp, nghe thấy giọng nói như cười như không của anh : "Em là sinh viên mới đến à ?"

 

"Vâng ạ, tuần trước em mới đến."

 

"Thảo nào." Người đàn ông nhếch môi, "Chào mừng bạn học Hạ."

 

Trên người cô bao bọc một sự gượng gạo bị ép buộc, tỏa ra cảm giác xa lạ giống như một chú nai con vốn dĩ hoạt bát khỏe mạnh bỗng chốc bước vào một khu rừng mới. Do môi trường xung quanh và những người bạn học hoàn toàn mới, chú nai con này buộc phải thu lại bản tính của mình , ngụy trang bằng màu sắc bảo vệ an toàn , có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, sau khi quen thuộc mới có thể một lần nữa bừng bừng sức sống.

 

Đây chính là lý do Trần Việt Thanh liếc mắt một cái đã nhìn thấu cô là sinh viên mới.

 

Những người hướng ngoại ( người hệ E) mới đến nơi đất khách quê người thường bộc lộ đặc điểm như vậy , mặc dù chính họ chưa bao giờ chú ý tới.

 

Hạ Vi lại sững sờ: "Thầy Trần biết tên em sao ?"

 

" Tôi có danh sách toàn bộ sinh viên ở đây." Trần Việt Thanh ra hiệu, "Chỉ có em là nữ sinh Trung Quốc duy nhất."

 

"Vậy cộng thêm anh nữa là hai người rồi ."

 

" Đúng vậy , nhưng đối với em mà nói thì đây không phải là tin tốt ." Anh khẽ nhướng mày, thoắt cái khiến Hạ Vi ngớ người .

 

"Em có lẽ không có cơ hội cúp học đâu , bạn học Hạ Vi."

 

Có ý gì chứ? Biểu cảm của cô lập tức cứng đờ, mờ mịt gãi gãi mặt.

 

Trần Việt Thanh chăm chú nhìn thiếu nữ đang luống cuống, đuôi chân mày hơi cong lên, một bàn tay sạch sẽ thon dài đặt dưới cằm, hạ thấp giọng điệu bằng một thái độ bình thản điềm tĩnh: "Khẩn cấp cầu cứu các đàn anh đàn chị trường UChicago, môn tự chọn mã 302 sáng thứ Năm của Học viện Âm nhạc trợ giảng có điểm danh không ạ? Cúp học có ảnh hưởng nhiều đến điểm quá trình không ? Khẩn cấp, lính mới đang online mỏi mòn chờ đợi."

 

"Trông có vẻ rất gấp gáp nhỉ, bạn học Hạ."

 

Đầu ngón tay đang gãi mặt trong nháy mắt rũ xuống.

 

Hạ Vi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hoảng sợ nhìn người đàn ông đang thong dong bình thản, anh dường như chỉ sợ thiếu nữ trước mặt chưa đủ hoảng loạn, bèn châm biếm bồi thêm một câu phía sau .

 

Nó lại giống như một cú b.úa tạ, loảng xoảng một tiếng từ trên trời giáng xuống, nện trúng trái tim non nớt mỏng manh của cô.

 

Hai má run run, Hạ Vi mấp máy hai cánh môi, cổ họng nghẹn ứ, nhất thời không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

 

Dưới sự hoảng sợ tột độ, cô thế mà lại á khẩu.

 

Thật lâu sau , cô vẫn không tìm lại được giọng nói của mình . Trần Việt Thanh dường như không rảnh để làm khó cô thêm nữa, gập màn hình lại , rõ ràng là ngữ khí ôn hòa, nhưng rơi vào tai thiếu nữ đang tuyệt vọng lại chẳng khác nào tối hậu thư.

 

"Bây giờ tôi có thể trả lời em, rất xin lỗi , bạn học Hạ Vi, tôi có điểm danh."

 

 

 

Chạy xong dữ liệu, dùng xong bữa tối, Trần Việt Thanh nương theo ánh trăng nhìn đồng hồ, lúc ra khỏi phòng gym đã gần mười rưỡi đêm.

 

Bức màn đêm treo trên bầu trời tối thẫm. Anh mệt mỏi xoa xoa thái dương, không gian gần đó vắng lặng như tờ, côn trùng đêm rỉ rả kêu giữa những bụi rậm đen kịt, phía xa loáng thoáng vọng lại tiếng cười nói trôi nổi của khu phố quán bar.

 

Cuộc sống rập khuôn như vậy , anh đã duy trì hơn bốn năm nay. Anh sớm đã quen với những ngày tháng làm theo các bước nhất định, công việc - học tập - vận động tạo thành một đường thẳng ba điểm, vào kỳ nghỉ sẽ tự lái xe đi du lịch, đi khắp mọi nẻo đường ngắm nhìn cảnh sắc của lục địa Bắc Mỹ.

 

Đó là cách duy nhất để anh thư giãn thể xác và tinh thần khỏi việc học tập khô khan.

 

Kỷ luật tự giác là một lối sống, nhưng cũng là một cách giải thích khác của sự cô độc.

 

Có điều sống một mình ở nước ngoài nhiều năm, cơn gió lạnh thấu xương của hồ Michigan thường có thể dập tắt ngọn lửa nhiệt tình nhất. Sương mù dày đặc giữa những tòa nhà cao tầng của thành phố Chicago che khuất tầm nhìn của khách phương xa, khiến anh đã không còn để tâm đến việc lủi thủi một mình nữa. Những giao tiếp xã hội dư thừa sẽ chỉ làm lãng phí thời gian, anh nghĩ vậy .

 

Nếu không có gì bất ngờ, sau khi tốt nghiệp vào năm sau , anh sẽ ở lại Mỹ, tìm một công việc lương cao liên quan đến chuyên ngành, sau đó tiếp tục cuộc đời trong kế hoạch của mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/di-florida/2.html.]

 

Mở điện thoại lên, trên màn hình hiện ra hai tin nhắn.

 

Một tin nhắn từ "Mẹ":

 

[Dạo này ông ngoại hay nhớ con lắm, rảnh thì gọi video về cho ông nhé.]

 

[Vâng ạ.]

 

Một tin nhắn từ "Trần Kiến Đông", Trần Việt Thanh nhíu mày, tắt màn hình.

 

Đi dọc theo con đường nhỏ về phía trước , cách đó không xa chừng một trăm mét chính là nhà của anh .

 

Đèn cảm ứng âm thanh ở bậc thềm trước cửa đã báo sửa từ lâu mà chẳng thấy công nhân nào đến, cứ tối om mãi cũng không ổn , ngày mai nhất định phải bớt chút thời gian đến khu ban quản lý cộng đồng.

 

Bước qua bãi cỏ, những cành lá mỏng manh lay động, đạp lên con đường lát đá ngoằn ngoèo, Trần Việt Thanh nhìn thẳng phía trước , mò tìm chìa khóa từ túi áo gió.

 

Xào xạc——

 

"Thầy Trần!"

 

Đột nhiên, một giọng nữ vang lên x.é to.ạc màn đêm.

 

Anh còn tưởng là mình bị ảo thính do quá mệt mỏi, thế nhưng bầy chim trên ngọn cây đỉnh đầu đột nhiên vỗ cánh, một chiếc lá xanh bay lơ lửng rơi xuống, đậu trên vai áo.

 

Giây tiếp theo, bóng dáng của thiếu nữ lao ra từ sau gốc cây, màn đêm mờ ảo, anh không nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy một đôi mắt đang sáng lấp lánh.

 

Nhưng giọng nói của cô lại mang theo tiếng khóc nức nở, nói một cách đứt quãng: "Thầy Trần, tha thứ... tha thứ cho em vì tối muộn thế này còn đến làm phiền thầy... Em xin thầy đấy."

 

"Xin tôi chuyện gì?" Trần Việt Thanh vô cùng khó hiểu, nhưng vẫn dừng bước.

 

"Em chỉ đăng một bài viết thôi... Em không hề thực sự cúp học... Thầy thấy đấy, em vẫn ký tên đúng giờ mà, quân t.ử luận tích bất luận tâm*." Thiếu nữ dường như đã khóc , mặc dù anh không thể nhìn rõ hai hàng nước mắt kia .

 

*(Đánh giá con người qua hành động chứ không qua ý nghĩ).*

 

Là bạn học Hạ hồi ban ngày. Trần Việt Thanh nhớ lại , hôm qua sau khi tập gym xong hiếm hoi lắm mới đăng nhập vào Tiểu Hồng Thư vài tháng mới dùng một lần , tùy tiện lướt xem, không ngờ lại được đẩy chính xác vào bài đăng cầu cứu kia .

 

Thấy 302 vừa vặn là môn học mà anh làm TA, anh nhấn vào . Chủ bài đăng tên là "Úy Hạ", nhìn avatar có vẻ là một nữ sinh, thế nên anh chỉ để lại một dấu chấm hỏi, cũng không nghĩ gì thêm, đăng xong thì thoát ra .

 

Sáng nay khi lật xem danh sách sinh viên, xuất phát từ sự nhạy bén với đồng hương, anh liếc mắt một cái đã phát hiện ra cái tên "Hạ Vi", ngay lập tức khớp với chủ bài đăng hôm qua.

 

Không ngờ phản ứng của thiếu nữ lại lớn đến vậy , chỉ mới trêu chọc vài câu, vậy mà không biết cô đã đi lùng sục vòng vèo bao nhiêu trang web, tra ra địa chỉ rồi tìm đến tận cửa.

 

"Em đừng khóc nữa, điều này cũng không giải quyết được vấn đề đâu ." Thở dài một tiếng, anh cố gắng để cô bình tĩnh lại .

 

Lời này hoàn toàn không có tác dụng. Giọng điệu của anh nghe quá đỗi thờ ơ, ngược lại còn làm bùng lên ngọn lửa sốt ruột trong lòng Hạ Vi. Cô nhảy cẫng lên ngay tại chỗ, phồng má: "Vậy em phải làm sao để bù đắp đây? Em thật sự rất cần điểm quá trình, bài viết hôm qua em đăng là do... ma xui quỷ khiến, em cũng không cố ý xóa bình luận của thầy đâu ."

 

"Em còn xóa bình luận của tôi nữa?" Trần Việt Thanh đột nhiên nổi hứng trêu đùa, sờ sờ cằm với thứ sở thích xấu xa.

 

Vốn dĩ tuyệt đối không hề có ý định làm cho cô khó xử, nhưng Hạ Vi lại suy sụp rồi .

 

"Tách" một tiếng, chiếc đèn cảm ứng âm thanh hỏng từ lâu bỗng nhiên sáng lên.

 

Trong khoảnh khắc, soi rọi khóe mắt đẫm lệ của thiếu nữ. Hàng chân mày thanh tú cụp xuống, những giọt sương long lanh đọng lại , đỏ bừng như một con thỏ.

 

Hỏng bét, khóc thật rồi .

 

Trần Việt Thanh lập tức cảm thấy đau đầu, thiếu nữ trước mặt khóc đến hoa lê đái vũ*, cổ họng nghẹn ngào: "Em không cố ý xóa bình luận của thầy, em không biết thầy chính là thầy Trần... Em chỉ không thích người khác đột nhiên gửi một ký hiệu kỳ quặc không đầu không đuôi, điều đó làm em cảm thấy rất kỳ cục."

 

*(Khóc như hoa lê dính hạt mưa, ý chỉ vẻ đẹp mong manh khi khóc ).*

Thư Sách

 

" Tôi biết ." Trần Việt Thanh nói , " Tôi có thể hiểu."

 

"Thầy không hiểu được ." Hạ Vi phản bác, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhẵn bóng, nhưng lại rất có cốt khí mà từ chối tờ khăn giấy người đàn ông đưa tới, đẩy tay anh ra .

 

Người đàn ông vừa mới tắm xong ở phòng gym, đường nét cánh tay săn chắc vẫn còn đọng lại vệt nước, tỏa ra một mùi hương cam quýt sảng khoái.

 

Nhưng Hạ Vi bây giờ không rảnh rỗi để bận tâm đến những thứ này .

 

Cô nói năng tùy hứng, Trần Việt Thanh chợt mỉm cười : "Sao tôi lại không hiểu được ?"

 

"Thầy sẽ không biết được khó khăn của em đâu ."

 

"Em có khó khăn gì? Cứ nói với tôi xem nào."

 

Hạ Vi lau nước mắt, đòi anh một lời bảo đảm: "Vậy thầy phải hứa với em là không được trừ điểm em."

 

"Tại sao em lại bận tâm đến điểm quá trình như vậy ?" Một học bá được công nhận như Trần Việt Thanh cũng chưa từng thấy sinh viên nào vì điểm quá trình mà có thể nửa đêm nửa hôm chạy đến tận nhà một trợ giảng xa lạ, rồi khóc lóc ỉ ôi một tràng như vậy .

 

"Bởi vì——" Hạ Vi c.ắ.n môi, sau một hồi do dự, dứt khoát nói toạc ra toàn bộ: "Việc này liên quan đến suất bảo nghiên (tuyển thẳng Nghiên cứu sinh) của em. Điểm số trong thời gian trao đổi sẽ được tính vào GPA của trường đại học, em đã nỗ lực rất lâu rồi , không thể để sôi hỏng bỏng không được . Thầy luôn ở nước ngoài, không biết sự cạnh tranh trong nước khốc liệt đến mức nào đâu . Để được bảo nghiên, em đã rụng rất nhiều tóc, mất ngủ vô số đêm, em thật sự... thật sự không thể xảy ra một chút sai sót nào."

 

Cô càng nói càng kích động, đến cuối cùng hai giọt nước mắt lại rơi xuống, dưới ánh đèn càng thêm rõ ràng.

 

Cái chủ nghĩa thành tích c.h.ế.t tiệt.

 

"Sao tôi có thể làm khó em được chứ." Trần Việt Thanh khẽ cười một tiếng, lập tức ngăn lại tiếng nấc cụt của thiếu nữ, "Đừng khóc nữa, trông tôi giống loại trợ giảng độc ác cố tình gây khó dễ cho người khác lắm sao ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...