Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Buổi tối về nhà, Cố Diễn Chi đang ngồi bên bàn ăn vừa lướt máy tính bảng vừa đợi tôi .
Trên bàn bày hai phần đồ ăn mua sẵn.
Đó là thói quen của anh , nếu anh về nhà trước thì sẽ mua đồ ăn về cho tôi .
Nhưng anh chưa bao giờ mở miệng nói câu " Tôi mua cho em đấy".
Cứ thế đặt chình ình trên bàn.
Giả vờ như đó là đồ do bác giúp việc chuẩn bị .
Tiếc là tờ hóa đơn dán trên túi đồ ăn đã tố cáo tất cả.
Thời gian lấy đồ: 19:04.
Ghi chú: Cay vừa , không lấy hành.
Chuyện tôi không ăn hành, anh đã nhớ rõ.
Tôi ngồi xuống, mở hộp đồ ăn ra .
"Triệu Minh Thần bị triệu tập rồi , anh biết chưa ?"
Anh lật một trang trên máy tính bảng: "Biết rồi ."
"Anh ta có bị đi tù không ?"
"Còn tùy vào hướng đi của chứng cứ. Số tiền không lớn, nhưng tính chất thì rất tệ."
Tôi gắp một miếng thức ăn.
"Có phải ngay từ đầu anh đã tính toán trước sẽ đi đến bước đường này rồi không ?"
Anh ngước mắt nhìn tôi .
Khóe môi khẽ nhúc nhích nhưng không nở thành nụ cười .
"Ăn cơm đi ."
Anh đẩy một hộp sữa chua đến trước mặt tôi .
Vị dâu tây.
Vị này cũng là sở thích của tôi .
Tôi cầm lấy cắm ống hút vào , trong lòng như có một mớ bòng bong đảo lộn hết cả lên.
Chẳng rõ là cảm giác gì, nhưng không thấy khó chịu.
…
Vụ án của Cố Tư Lâm đã chính thức hầu tòa.
Tôi không đến tham gia buổi xét xử.
Có những cảnh tượng, chỉ cần chứng kiến một lần là đủ rồi .
Sau này nghe Phương Vân kể lại , buổi ra tòa hôm đó kịch tính lắm.
Cố Tư Lâm và Triệu Minh Thần c.ắ.n xé nhau ngay trước tòa, đứa này chỉ mặt đứa kia , đứa kia đổ lỗi đứa này , phơi bày đủ mọi bộ dạng bỉ ổi nực cười .
Triệu Minh Thần thậm chí còn khui ngay tại tòa chuyện mẹ ruột của Cố Tư Lâm từng có tiền án l.ừ.a đ.ả.o.
Cố Tư Lâm thì c.ắ.n ngược lại rằng chính Triệu Minh Thần là kẻ đã hiến kế biển thủ công quỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bi-ban-than-giat-bo-toi-lay-luon-anh-trai-no/chuong-13.html.]
Hai đứa bọn họ giống như hai con ch.ó dại, lôi sạch những góc khuất dơ bẩn nhất của nhau ra cho thiên hạ xem.
Thẩm phán phải gõ b.úa liên tục mấy bận mới giữ nổi trật tự.
Tôi
nghe
xong những chuyện
này
, trong lòng
không
thấy hả hê, cũng chẳng thấy đau lòng, chỉ thấy một sự nực
cười
đến hoang đường.
Hai con người này , một đứa là người bạn thân tôi chơi suốt ba năm, một đứa là người yêu tôi gắn bó suốt ba năm.
Đã từng có lúc tôi nghĩ họ là những người thân thiết nhất với mình trên đời này .
Giờ đây ở trên tòa, lại giống như hai kẻ thù không đội trời chung, tìm mọi cách để hủy hoại lẫn nhau .
Buổi xét xử kết thúc, thẩm phán tuyên bố sẽ chọn ngày tuyên án sau .
Lúc mẹ Cố bước ra khỏi tòa án, vành mắt bà đỏ hoe.
Bà không hề quay lại nhìn Cố Tư Lâm lấy một cái.
Lúc đi ngang qua người tôi , bà khựng lại một chút, khẽ vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi .
Bà không nói một lời nào, nhưng cái vỗ tay đó còn nặng nề hơn vạn lời nói .
Kết quả phán quyết được đưa ra một tuần sau đó.
Cố Tư Lâm bị kết án một năm sáu tháng tù giam vì tội biển thủ công quỹ.
Triệu Minh Thần vì tội tiếp tay tẩu tán công quỹ, tuy số tiền không lớn nhưng đã cấu thành tội đồng phạm, bị kết án tám tháng tù giam.
Mẹ Cố đã đến tòa án vào đúng ngày tuyên án.
Bà không vào trong phòng xử án mà chỉ đứng ngay ngoài cổng tòa đợi Cố Tư Lâm bị áp giải ra ngoài.
Cố Tư Lâm nhìn thấy bà từ đằng xa, đôi môi run rẩy bần bật mất mấy bận.
Mẹ Cố bước lên phía trước , nhìn đứa con gái mà mình đã nuôi nấng suốt hơn hai mươi năm trời.
Giọng bà rất bình thản, nhưng mỗi một chữ thốt ra đều mang theo ý vị tuyệt giao dứt khoát.
"Từ ngày hôm nay, mẹ và bố con không còn liên quan gì đến con nữa. Những việc con làm thì tự con gánh chịu. Nếu mẹ ruột của con còn có lòng muốn quản con thì con hãy đi tìm bà ấy . Nhà họ Cố đối với con như vậy đã là nhân chí nghĩa tận rồi ."
Nước mắt Cố Tư Lâm tuôn rơi lã chã.
Nó định mở miệng gọi một tiếng " mẹ ", nhưng nhìn vào ánh mắt của mẹ Cố, chữ ấy nghẹn đắng nơi cổ họng, không thể nào thốt ra nổi.
Nó bị cảnh sát tư pháp áp giải đi mất.
Tôi đứng trên những bậc thềm ngay trước cổng tòa án.
Cách nhau một khoảng chừng hai mươi mét, Cố Tư Lâm ngoảnh đầu lại nhìn tôi một cái.
Tôi không né tránh, cũng không có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào trên khuôn mặt, chỉ bình thản và lặng lẽ đối diện với ánh mắt ấy trong vòng một giây.
Nó quay đầu đi , bóng hình khuất hẳn sau chiếc xe áp giải phạm nhân.
Trên đường về nhà, Cố Diễn Chi là người lái xe.
Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ xe mà ngẩn người .
Đi được khoảng mười phút thì anh lên tiếng.
"Có hối hận không ?"
Tôi sực tỉnh: "Cái gì cơ?"
"Chuyện kết hôn với tôi ấy ."
Chaporia
Bình Luận (0)