Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi suy nghĩ một lát.
"Không hối hận. Nhưng em vẫn chưa nghĩ kỹ xem có tính là vui hay không ."
Tầm mắt anh không hề rời khỏi đoạn đường phía trước .
Nhưng qua góc nhìn thoáng qua, tôi bắt gặp khóe môi anh khẽ cong lên một biên độ cực kỳ nhỏ và nhanh.
…
Những ngày tháng sau khi tuyên án trôi qua trong bình lặng.
Cố Tư Lâm đã vào tù.
Triệu Minh Thần cũng đã vào tù.
Kết cục đáng phải đến đã đến, những kẻ đáng phải đi đã đi .
Cuộc sống đã quay trở lại với quỹ đạo vốn có của nó.
Vào một buổi tối nọ, Triệu Minh Thần gọi một cuộc điện thoại từ trong trại tạm giam ra ngoài.
Số gọi đến là số máy bàn cố định, tôi suýt chút nữa thì đã không bắt máy.
Đầu dây bên kia , giọng nói của anh ta nghe vô cùng mệt mỏi.
Không phải kiểu mệt mỏi giả vờ giả vịt như trước đây, mà là thực sự kiệt quệ.
"Thanh Hoan."
"Ừ."
Im lặng mất vài giây.
"Cũng không có chuyện gì lớn cả. Chỉ là anh muốn ... nói với em một câu. Xin lỗi em."
Tôi không lên tiếng.
"Em sống tốt là được rồi ."
Nói xong, anh ta cúp máy.
Tôi cầm điện thoại ngồi trên ghế sofa, trong lòng khẽ dậy sóng một chút.
Bình thản chấp nhận một sự thật rằng, người đàn ông này từ nay về sau sẽ không còn một chút liên can nào đến cuộc đời tôi nữa.
Cố Diễn Chi từ trong nhà bếp bước ra , trên tay bưng một cốc nước ấm.
Cứ đúng chín giờ tối mỗi ngày, anh sẽ chuẩn bị một cốc nước ấm đặt lên bàn uống nước ở phòng khách.
Anh chưa bao giờ chủ động đưa tận tay cho tôi .
Tôi không uống, anh cũng không giục.
Tôi uống rồi , ngày hôm sau anh vẫn tiếp tục đặt.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Anh đặt cốc nước xuống rồi ngồi xuống bên cạnh tôi .
Không hỏi tôi ai vừa gọi điện đến.
Cũng không hỏi tôi tại sao lại thẫn thờ ngồi im.
Cứ thế ngồi bên cạnh tôi , tiện tay bật ti vi lên.
Chuyển ngay đến kênh chương trình giải trí mà lần trước tôi vô tình buột miệng khen một câu: "Cái chương trình này xem cũng hay ho phết".
Tôi nhìn vào màn hình ti vi, nhưng toàn bộ sự chú ý lại va cả vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Góc nghiêng khuôn mặt của anh , bàn tay anh đang cầm chiếc điều khiển từ xa, và cả bàn tay còn lại đang đặt trên đầu gối của anh nữa.
Tôi chợt nhận ra một điều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.
monkeydd.com/bi-ban-than-giat-bo-toi-lay-luon-anh-trai-no/chuong-14.html.]
Tôi đã quen với việc có người đàn ông này ở bên cạnh mất rồi .
Quen với cốc nước ấm anh đặt trên bàn mỗi tối.
Quen với việc anh ghi nhớ kỹ càng chuyện tôi không ăn hành.
Quen với việc anh chẳng bao giờ mở miệng nói câu " Tôi quan tâm đến em" nhưng lại làm tất cả những điều tốt nhất cho tôi .
Tôi cầm cốc nước lên nhấp một ngụm.
Ánh mắt anh từ màn hình ti vi dời sang nhìn tôi một cái rồi lại dời đi ngay.
Không có thêm lời nói thừa thãi nào, nhưng tôi đã nhận được trọn vẹn hơi ấm trong ánh mắt ấy .
…
Cố Diễn Chi có chuyến đi công tác bốn ngày.
Đi tỉnh ngoài, cụ thể là việc gì thì anh không nói chi tiết.
Trước khi đi , anh đã mua đồ lấp đầy chiếc tủ lạnh ở nhà.
Mỗi một tầng đều được dán một tờ giấy ghi chú nhỏ.
Tầng thứ nhất: [Sủi cảo đông lạnh, nấu trong bảy phút]
Tầng thứ hai: [Canh sườn, hâm nóng bằng lò vi sóng trong ba phút]
Tầng thứ ba: [Dâu tây, rửa sạch là có thể ăn ngay]
Tầng thứ tư: [Sữa chua, nhìn kỹ hạn sử dụng, hộp nào ngày gần hơn thì uống trước ]
Tôi đứng trước cửa tủ lạnh, chăm chú đọc từng tờ giấy ghi chú với nét chữ nguệch ngoạc của anh .
…
Trong bốn ngày anh đi vắng, căn nhà yên ắng đến một cách lạ thường.
Trước đây tôi luôn nghĩ sự yên tĩnh này là dễ chịu.
Nhưng bây giờ thì không còn thấy vậy nữa.
Tôi sẽ vô thức lắng nghe xem có tiếng động nào phát ra từ phòng làm việc hay không .
Sẽ liếc nhìn chiếc ghế trống đối diện mỗi khi ngồi ăn cơm.
Sẽ đợi chờ cốc nước ấm xuất hiện trên bàn vào lúc chín giờ tối rồi mới sực nhớ ra rằng, mình phải tự đi rót lấy thôi.
Đến tối ngày thứ tư thì anh về.
Tôi đang ngồi xem ti vi ở phòng khách thì nghe thấy tiếng lạch cạch xoay ổ khóa cửa.
Anh kéo theo chiếc vali bước vào nhà, chiếc áo sơ mi trên người đã nhăn nhúm ít nhiều, dưới quầng mắt thoáng hiện nét mệt mỏi.
Nhìn thấy tôi vẫn chưa đi ngủ, anh khựng lại một nhịp.
"Sao em vẫn chưa đi ngủ?"
"Đợi anh về."
Vừa thốt ra ba chữ ấy xong là tôi đã thấy hối hận ngay lập tức.
Nói năng thẳng thừng quá rồi .
Bàn tay anh đang đặt trên tay kéo vali bỗng khựng lại một giây.
Sau đó anh sải bước đi tới, ngồi xuống bên cạnh tôi .
Anh nhìn vào màn hình ti vi, vẫn là kênh chương trình giải trí mà tôi đã mở sẵn từ trước .
Im lặng khoảng chừng hai phút, anh mới chậm rãi lên tiếng.
"Hợp đồng của chúng ta … có muốn sửa đổi một chút không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)