20px

1

Trở về phủ, ta tìm đến chỗ di mẫu, mở miệng nói thẳng:

“Con muốn gả cho Tạ Đoan Chi.”

“Phụt…”

Di mẫu vừa nhấp một ngụm trà nóng liền phun cả ra ngoài.

Đôi mắt phượng vẫn luôn cao ngạo nhìn người nay cũng trợn tròn kinh ngạc.

“Con nói ai cơ?”

Ta nhấn mạnh từng chữ:

“Tạ Đoan Chi.”

Di mẫu ôm n.g.ự.c ngồi bật dậy khỏi ghế quý phi, móng tay dài suýt chọc thẳng vào trán ta :

“Ta bảo con chọn phu quân, chứ đâu bảo con chọn người có môn hộ cao đến thế. Tạ Đoan Chi là cháu nội Thái phó, lại là biểu đệ của Thái t.ử.”

“Con tự nhìn lại mình xem, gia thế không có gia thế, dung mạo thì... cũng tạm coi là nhìn được .”

Ta bĩu môi.

Ta biết di mẫu không thích mẫu thân ta , cũng chẳng thích ta .

Dù sao cùng là nhi nữ nhà phú thương ở Dương Châu.

Di mẫu trở thành chủ mẫu Hầu phủ.

Còn mẫu thân lại gả cho một tú tài nghèo bạc mệnh, tuổi còn trẻ đã qua đời.

Sau khi phụ thân mất, mẫu thân đau yếu triền miên trên giường bệnh, rồi cũng bỏ ta mà đi vào năm ta 7 tuổi.

Ta chỉ có thể một mình lên kinh thành nương nhờ di mẫu.

Di mẫu không thích ta , cũng không muốn ta bám lấy nhi t.ử của bà.

Vì thế mới cho phép ta ra ngoài đi lại , tự chọn cho mình một mối hôn sự rồi sớm ngày xuất giá.

Thế nhưng bao năm nay ta luôn theo sau biểu ca Cố Trạch Diễn.

Cuốn sổ nhỏ càng viết càng dày, ánh mắt chọn người cũng ngày một khắt khe hơn, đến mức chẳng tìm nổi một lang quân vừa ý.

Cổ nhân có câu, gần son thì đỏ, gần mực thì đen.

Những kẻ chơi thân với Cố Trạch Diễn thì có thể là người tốt được sao ?

Mà những người không hợp với hắn , ta lại chẳng có cơ hội tiếp xúc.

Đành phải thường xuyên lui tới thư viện để thử vận may.

Đấy, hôm nay chẳng phải đã để ta gặp được rồi sao ?

Người do chính tay ta chọn trúng, nào có lý gì lại dễ dàng buông tha?

Ta c.ắ.n môi, bày ra vẻ liều c.h.ế.t vì nghĩa lớn:

“Nếu di mẫu không chịu giúp con, con sẽ đem hết chuyện phong lưu năm xưa của di mẫu ở Dương Châu kể ra ngoài.”

Hì hì.

Trước lúc qua đời, mẫu thân chẳng để lại gì cho ta .

Chỉ để lại mấy đoạn chuyện phong lưu của di mẫu mà thôi.

Người còn nói , chỉ cần nắm những nhược điểm ấy trong tay, cũng đủ bảo đảm cho ta nửa đời phú quý.

Quả nhiên di mẫu cuống lên.

Bà vội bước tới bịt miệng ta lại , vừa kinh vừa giận.

“Con nhãi c.h.ế.t t.i.ệ.t này , dám uy h.i.ế.p cả ta rồi sao ?”

Ta nháy mắt đưa tình, thân thiết kéo kéo tay áo bà, nũng nịu:

“Di mẫu  à , nể mặt mẫu thân con, di mẫu giúp con lần này đi mà!”

Quả nhiên khiến bà ghê đến phát khiếp.

Di mẫu ghét bỏ đẩy ta ra , còn lấy khăn lau tay, tức đến bật cười .

“Cái người cổ hủ thanh cao như mẫu thân con, rốt cuộc làm sao sinh ra được thứ như con vậy ?”

“Ta có thể dạy con cách đối phó với nam nhân. Nhưng có gả được vào cửa hay không thì phải xem bản lĩnh của chính con.”

2

Hôm sau , ta lại xách theo hộp thức ăn đến thư viện.

Từ xa đã nhìn thấy Cố Trạch Diễn đang nghển cổ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa thấy ta xuất hiện, vẻ mặt nôn nóng bất an lập tức thu lại , thay vào đó là nụ cười đầy kiêu ngạo.

“Ta đã bảo rồi mà, nàng ấy sao dám thực sự giận ta chứ? Hôm nay chẳng phải vẫn vui vẻ chạy tới đây hay sao ?”

Hắn đắc ý chìa tay ra :

“Ta thắng cược rồi , mau đưa bạc đây.”

Mấy người bằng hữu bên cạnh than ngắn thở dài, miễn cưỡng móc bạc ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-1.html.]

“Haiz, xem ra Khương Tự Ninh thật sự si tình với Cố huynh rồi . Chúng ta chỉ còn chờ uống rượu mừng thôi.”

Cố Trạch Diễn ngả người ra sau , cười biếng nhác:

“Ta chỉ cưới nữ t.ử môn đăng hộ đối.”

“Nàng ấy sao ? Được làm thiếp cho ta đã là phúc phần lắm rồi .”

Tiếng cười cợt rõ mồn một lọt vào tai.

Tỳ nữ bên cạnh nhìn ta , trong mắt lộ vẻ không đành lòng.

Nhưng ta lại chẳng hề để tâm.

Những lời như thế này , ta nghe không biết bao nhiêu lần rồi .

Huống hồ, từ trước tới nay ta chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho hắn .

Hôm nay cũng không phải vì hắn mà tới.

Đồng t.ử giữ cửa thấy ta đến, lập tức quay người định đi báo với Cố Trạch Diễn.

Ta vội vàng gọi hắn lại .

“Ta tới tìm Tạ công t.ử.”

Hắn ngơ ngác hỏi:

“Vị Tạ công t.ử nào?”

Ta cúi đầu e lệ:

“Tạ Đoan Chi.”

“Tìm ta sao ?”

Một giọng nói ôn hòa, bình thản vang lên.

Rùa

Ta ngẩng đầu.

Thiếu niên gương mặt như ngọc, áo trắng tựa tuyết.

Phong thái xuất chúng, đẹp đẽ hiếm ai sánh bằng.

Nhất thời ta nhìn đến ngẩn người .

Vốn dĩ Tạ Đoan Chi đã mang vẻ nghiêm nghị.

Giờ đây khẽ nhíu mày, thần sắc càng thêm lạnh nhạt xa cách.

“Có chuyện gì?”

Ta nhớ tới những lời di mẫu dạy, bèn dịu dàng hành lễ.

Giọng nói ngọt ngào đến mức như có thể vắt ra mật:

“Ta tới cảm tạ Tạ công t.ử hôm qua đã ra tay giải vây giúp ta . Đây là bánh ngọt do chính tay ta làm , mong công t.ử đừng chê…”

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, cô nương không cần khách sáo như vậy .”

Tạ Đoan Chi xoay người bỏ đi .

“...”

Chiêu thứ nhất thất bại.

Không sao .

Vẫn còn chiêu thứ hai.

Ta nắm khăn tay, giả vờ đuổi theo.

“Ai da…”

Rồi thuận thế ngã thẳng về phía chàng .

Không hổ là quân t.ử.

Dù sắc mặt lạnh lùng, Tạ Đoan Chi vẫn kịp thời đỡ lấy ta .

Vòng tay này ...

Rắn chắc thật đấy.

Hai má ta nóng bừng.

Ta c.ắ.n môi, ngước mắt đầy tình ý.

Thế nhưng người ta nhìn thấy lại là đôi mắt đang bốc lửa của Cố Trạch Diễn.

Hắn kéo mạnh ta về phía mình , nghiến răng ken két:

“Khương Tự Ninh, nàng còn định nằm trong lòng hắn đến bao giờ?”

Ta ngơ ngác bị hắn lôi ra phía sau .

Quay đầu nhìn lại .

Tạ Đoan Chi đã đi xa từ lúc nào.

Ta tức đến giậm chân.

“Huynh tới đây làm gì?”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...