Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Trạch Diễn bị ta quát đến sững sờ:
“Chẳng phải nàng tới đưa bánh ngọt cho ta sao ?”
Ta nhét luôn hộp thức ăn vào tay tỳ nữ.
“Không phải cho huynh .”
“Sau này cũng sẽ không mang tới cho huynh nữa.”
3
Nghe nói sau khi trở về viện, Cố Trạch Diễn nổi trận lôi đình.
Nào là đập vỡ bộ trà cụ, nào là cầm kiếm c.h.é.m hoa trong sân.
Tiểu tư thân cận của hắn tìm đến chỗ ta .
Vẻ mặt khó xử, ngập ngừng mời ta qua khuyên nhủ vài câu.
Rùa
Ta “ồ” một tiếng rồi ngồi yên bất động.
Hắn tức hay không tức, đâu có ai quan tâm.
Tiểu tư đổ mồ hôi đầy đầu, đành quay về.
Chẳng bao lâu sau , bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân hùng hổ.
Cố Trạch Diễn xông thẳng vào sân, đập cửa phòng ta rầm rầm.
“Khương Tự Ninh, nàng giỏi lắm.”
“Có bản lĩnh thì cả đời đừng tìm ta nữa.”
Lần nào cũng vậy .
Rõ ràng là hắn chọc ta tức giận, cuối cùng lại luôn bắt ta phải cúi đầu nhận sai.
Giống như hôm qua, chính hắn bỏ sâu vào mứt quả lừa ta ăn.
Sau khi bị Tạ Đoan Chi quở trách, chẳng những không xin lỗi ta , ngược lại còn trách ta khiến hắn mất mặt.
Đáng tiếc, hiện giờ ta còn phải lo chuyện chung thân đại sự của mình .
Không rảnh chiều theo hắn .
Ta bắt đầu thường xuyên xuất hiện trên con đường tan học của thư viện.
Tạ Đoan Chi không nhận bánh ngọt, vậy ta thêu túi thơm tặng chàng .
Ơn này ta nhất định phải báo.
Đáng tiếc.
Ta chào hỏi, chàng coi như không nhìn thấy.
Ta cố ý đ.á.n.h rơi khăn tay, chàng mắt không liếc ngang một lần mà tránh sang bên.
Ta lại dùng trò cũ, giả vờ ngã xuống.
Lần này chàng càng tuyệt tình hơn, đến đỡ cũng chẳng buồn đỡ.
Hại ta trượt chân ngã thật, ngã một cú đau điếng.
Thấy ta vừa xuýt xoa vừa bôi t.h.u.ố.c, di mẫu hả hê trên nỗi đau của người khác.
“Không có số ấy thì đừng cưỡng cầu.”
“Nhà như thế không phải nơi con có thể trèo cao với tới. Đừng bám riết lấy người ta rồi khiến người ta chán ghét.”
Ta nhất quyết không chịu.
“Biết đâu người ta lại thích kiểu đeo bám không buông như con thì sao ?”
Sau mấy ngày bình tâm suy nghĩ, ta lại chỉnh trang tinh tươm rồi xuất trận.
Thế nhưng dưới gốc liễu, ta đợi đến mỏi nhừ cả eo lẫn chân.
Các học t.ử đều đã về hết.
Vẫn chẳng thấy bóng dáng Tạ Đoan Chi đâu .
Đồng t.ử giữ cổng nhìn ta , muốn nói lại thôi.
Ta lén nhét cho cậu ta mấy chiếc bánh ngọt.
Quả nhiên chẳng ai cưỡng lại nổi loại hối lộ này .
Cậu ta nhỏ giọng nói rằng, vừa nhìn thấy ta , Tạ Đoan Chi đã quay đầu bỏ đi .
Mấy ngày nay đều rời thư viện bằng cửa sau .
Cái gì cơ?
Chàng vậy mà cố tình tránh mặt ta ?
Hôm sau , ta vòng ra cửa sau .
Quả nhiên nhìn thấy xe ngựa của phủ họ Tạ.
Tạ Đoan Chi vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như cũ.
Nhưng
khi
nhìn
thấy
ta
,
thân
hình
chàng
thoáng khựng
lại
.
Sau đó lập tức tăng nhanh bước chân.
Ta vội đuổi theo.
Vốn định giả vờ yếu đuối rồi ngất xỉu trong lòng chàng .
Như vậy chàng sẽ thuận lý thành chương đưa ta về phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-2.html.]
Đến lúc ấy trong xe ngựa chỉ có hai người chúng ta .
Ta không tin Tạ Đoan Chi có thể hoàn toàn không động lòng trước gương mặt xinh đẹp như hoa đào của ta .
Hì hì hì.
Thế nhưng ta không ngờ rằng...
Buổi chiều hôm ấy nắng quá gắt.
Ta bị cảm nắng.
Trước mắt tối sầm.
Rồi thật sự ngất đi .
4
Tin tốt là tỳ nữ nói chính Tạ Đoan Chi đã đưa ta về.
Tin xấu là chàng nói nam nữ hữu biệt, không nên ngồi chung xe.
Thế là ta ngất vô ích rồi .
Đang lúc sống không còn gì luyến tiếc, di mẫu lại tới.
Thần sắc bà vô cùng phức tạp.
Trong vẻ khinh bỉ còn xen lẫn vài phần kính phục.
“Con đúng là có thủ đoạn.”
Ta: ?
Di mẫu ném lại một câu đầy bí hiểm, rồi tự mình tiếp tục nói :
“Mấy hôm nữa có một buổi thi hội. Tạ công t.ử cũng sẽ tới.”
“Tuy con cầm kỳ thi họa chẳng thông thứ nào, nhưng có thể để hắn làm thơ thay cho con, cũng đỡ mất mặt.”
Mặt ta tuy dày, nhưng vẫn có chút tự biết mình .
“Di mẫu à , di mẫu lấy đâu ra tự tin rằng chàng sẽ làm thơ thay con vậy ?”
Di mẫu liếc trắng mắt nhìn ta rồi bỏ đi .
Nhưng cơ hội tốt như thế, ta đương nhiên không thể bỏ lỡ.
Suy nghĩ mấy đêm liền, cuối cùng ta cũng làm được một bài thơ vừa ý.
Đã lâu lắm rồi ta mới cùng Cố Trạch Diễn ra ngoài.
Hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe môi lại nhếch cao không giấu nổi.
Có lẽ hắn cho rằng ta đã chịu xuống nước rồi .
“Khương Tự Ninh.”
“Ta đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho nàng.”
“Yên tâm đi , tới thi hội ta sẽ giúp nàng.”
Hắn nhét vào tay ta một cây trâm vàng.
Là đồ của Trân Bảo Trai, giá trị không hề nhỏ.
Cố Trạch Diễn phe phẩy quạt xếp bước lên xe ngựa.
Ngay cả bóng lưng cũng không giấu được vẻ vui mừng.
Có lẽ vì sắp được gặp Liễu Khanh Ngôn, đích nữ phủ Thượng thư.
Nghe nói chẳng bao lâu nữa hai nhà sẽ bàn chuyện hôn sự.
Bảo sao hôm nay hắn lại hào phóng đến vậy .
Trong lòng ta lại đang nghĩ tới Tạ Đoan Chi.
Khóe môi cũng bất giác cong lên.
Tỳ nữ khẽ gọi ta một tiếng.
Ta nhìn theo hướng nàng chỉ.
Bên đường đối diện, xe ngựa của phủ họ Tạ đang chậm rãi lăn bánh.
Rèm xe bị gió vén lên một góc.
Lộ ra một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ nét.
Ta nhận ra ngay chiếc ban chỉ bằng ngọc mỡ dê trên tay chàng .
Đôi mắt lập tức sáng rực.
Đang định tiến lên thì rèm xe bỗng hạ xuống.
Chiếc xe đã đi xa.
Ta vốn cho rằng đây là điềm lành do ông trời ban tặng cho một mối lương duyên.
Không ngờ đến ngày thi hội.
Chàng lại xem ta như không khí.
Ta chủ động bắt chuyện, chàng không đáp.
Ta ngỏ ý hẹn gặp, chàng không nhận.
Chứ đừng nói đến chuyện tìm cơ hội kéo gần khoảng cách giữa hai người .
Chaporia
Bình Luận (0)