20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Nhân lúc thi hội tạm nghỉ, cuối cùng ta cũng tìm được cơ hội chặn Tạ Đoan Chi trong rừng trúc.

“Tạ Đoan Chi, vì sao hôm nay chàng không chịu để ý tới ta ?”

Thật ra ngày thường chàng cũng chẳng mấy khi để ý đến ta .

Nhưng phần lớn chỉ là bất đắc dĩ.

Chưa từng lạnh nhạt như hôm nay.

Càng chưa từng rõ ràng muốn phân rõ giới hạn với ta đến vậy .

Gương mặt chàng căng cứng, giọng nói lãnh đạm:

“Khương cô nương tự trọng. Ta và cô nương vốn chẳng hề liên quan đến nhau .”

Nói rồi , chàng còn lấy từ trong n.g.ự.c ra chiếc túi thơm mà ta khó khăn lắm mới khiến chàng nhận lấy.

“Xin trả lại vật cho chủ cũ.”

Ta không nhận.

Khóe mắt chua xót đến lạ.

Ta xé nát bức thư trong lòng n.g.ự.c có viết bài thơ đầu chữ thành từng mảnh.

“Nếu đã vậy , từ nay về sau ta sẽ không quấy rầy chàng nữa.”

Đi đến con đường rợp hoa, ta lại chạm mặt Cố Trạch Diễn.

Dường như hắn đã tìm ta rất lâu, vừa nhìn thấy người đã vội vàng bước nhanh tới.

“Nàng lại chạy lung tung đi đâu thế?”

Trong lòng ta đang phiền muộn, chỉ đáp qua loa:

“Trong người hơi ngột ngạt, ra ngoài hít thở một chút.”

Hắn “ồ” một tiếng.

Rồi cứ thế đi theo bên cạnh ta , không nói thêm lời nào.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

Thấy ánh mắt hắn né tránh, thần sắc đầy vẻ do dự.

“Ta... ta đã hứa sẽ làm thơ thay nàng.”

“ Nhưng hôm nay Liễu tiểu thư cũng có mặt, ta phải giúp nàng ấy .”

Hắn nghĩ nhiều rồi .

Vốn dĩ ta chưa từng trông cậy vào hắn .

Trở lại chỗ ngồi , ta cúi đầu uống trà .

Không còn thường xuyên nhìn về một nơi nào đó nữa.

Ngược lại , ta luôn cảm thấy như có một ánh mắt đang thỉnh thoảng dừng lại trên người mình .

Cuối cùng cũng có người gọi đến tên ta .

Cố Trạch Diễn hé môi định nói gì đó.

Nhưng rốt cuộc vẫn cúi đầu, không nói một lời.

Ta bình thản đứng dậy.

Thế nhưng có người còn nhanh hơn ta một bước.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Để ta làm thay nàng ấy .”

6

Ta cụp mắt xuống.

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi không dứt.

Đến chính ta cũng không phân biệt nổi đó là hoảng loạn hay rung động.

Nam t.ử làm thơ thay nữ t.ử.

Hoặc là chuyện tốt sắp thành.

Hoặc là đang kín đáo bày tỏ tâm ý.

Thế nhưng Tạ Đoan Chi lại không thuộc cả hai trường hợp ấy .

Giữa những nhịp tim dồn dập như tiếng trống trận.

Ta không nghe rõ chàng đã đọc những gì.

Chỉ nhớ chữ đầu tiên của mỗi câu thơ.

“Chớ giận, ta sai rồi .”

Chàng đang xin lỗi ta sao ?

Tạ Đoan Chi đã ung dung ngồi xuống.

Lúc ấy mọi người mới hoàn hồn, tiếng tán thưởng cũng theo đó vang lên.

Mãi đến khi được tỳ nữ nhắc nhở, ta mới khô khan nói một tiếng cảm tạ.

Thần sắc mọi người đều khác nhau .

Những ánh mắt lén lút dò xét ta cũng bỗng nhiều hơn hẳn.

Chỉ có Cố Trạch Diễn là sắc mặt xanh mét.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta như muốn đ.â.m thủng một lỗ trên người ta .

Ta chẳng hiểu hắn lại nổi cơn gì.

Có lẽ là biết mình không bằng Tạ Đoan Chi, lại trách ta khiến hắn mất mặt chăng?

Nhưng đến lượt Liễu tiểu thư, người ta cũng đâu cần hắn làm thơ thay .

Một bài thơ vịnh xuân khiến cả thi hội kinh ngạc.

Nàng ấy đoạt được vị trí đứng đầu.

Thi hội kết thúc.

Tạ Đoan Chi chặn đường ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-3.html.]

Ta hừ một tiếng, chẳng muốn để ý đến chàng .

Nhưng mặc cho ta bước sang trái hay sang phải .

Chàng vẫn đứng đó như một bức tường, không hề nhúc nhích.

Ta tức giận nói :

“Tạ công t.ử không làm quân t.ử nữa, định chuyển sang làm đăng đồ t.ử sao ?”

Bị ta châm chọc, vành tai chàng lập tức đỏ lên.

Thế nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm túc như thường.

Chàng còn trịnh trọng hành lễ tạ lỗi với ta .

“Vừa rồi là ta lỡ lời.”

“Khương cô nương, xin thứ lỗi .”

Ta cười lạnh một tiếng.

“Nếu đã muốn phân rõ giới hạn với ta , vì sao còn làm thơ thay ta ?”

Tạ Đoan Chi mím môi.

Ánh mắt khẽ lệch đi .

Gương mặt càng đỏ hơn.

“... Bài thơ đầu chữ của cô nương không được thích hợp cho lắm.”

Ta thoáng sững người .

Lúc này mới nhận ra , hóa ra chàng đã nhặt lên xem.

Cũng đã nhìn thấy tâm ý táo bạo và chân thành của ta :

Rùa

‘Ta đem lòng mến Tạ Đoan Chi.’

Thì ra là vậy .

Chàng sợ dây dưa không rõ với ta .

Ta cụp mắt xuống.

“Chàng nghĩ nhiều rồi .”

“Vốn dĩ ta cũng không định dùng bài thơ đầu chữ ấy .”

Bài thơ đó...

Là viết riêng cho một mình chàng xem.

Còn ở thi hội, đương nhiên ta đã chuẩn bị một bài khác.

Tạ Đoan Chi im lặng một lúc.

Rồi lại cúi người hành lễ.

“Xin lỗi .”

“Là ta nhiều chuyện rồi .”

Ta khẽ thở ra một hơi .

Cố gắng đè nén những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

“Chàng không cần lo lắng.”

“Sau này ta sẽ không bám theo chàng nữa.”

“Ta xưa nay luôn nói được làm được .”

Thiên hạ đâu chỉ có một mình Tạ Đoan Chi là nam t.ử tốt .

Ta cũng đâu phải không có chàng là không được .

“Không được .”

Giọng nói ấy vừa gấp gáp vừa kiên quyết.

Ta kinh ngạc ngẩng đầu.

Lại thấy chàng bước tới gần một bước, đôi mày khẽ nhíu c.h.ặ.t.

“Ta chưa từng muốn phân rõ giới hạn với nàng.”

“Những lời đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận.”

“Chàng tức chuyện gì?”

Ta khó hiểu hỏi.

Tạ Đoan Chi nghẹn lời hồi lâu.

Một lúc sau mới khẽ đáp:

“Ta tức chính mình .”

7

“Khương Tự Ninh, xuống xe cho ta .”

Cố Trạch Diễn như trút giận, đá mạnh một cái vào bánh xe ngựa.

Ta vội giấu khối ngọc bội trúc đốt quấn cành bằng bạch ngọc trong tay đi .

Đó là lễ vật Tạ Đoan Chi tặng để tạ lỗi .

Vừa xuống xe ngựa, cổ tay ta đã bị hắn chộp lấy.

Lực tay lớn đến mức ta không sao vùng ra được .

Ta đau đến nhíu mày:

“Cố Trạch Diễn, huynh làm gì vậy ?”

“Hôm nay vì sao Tạ Đoan Chi lại làm thơ thay nàng?”

“Ta làm sao biết được ?”

“Nàng không biết ?”

Hắn như thực sự nổi giận, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

“Người gác cổng nói ngày nào nàng cũng ra ngoài. Không phải đi tìm ta , vậy thì đi tìm ai?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...