Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Năm đó Võ An Hầu cũng từng hứa với di mẫu sẽ không nạp thiếp .
Nhưng gia tộc phía sau ông lại không đồng ý.
Cuối cùng chẳng qua là mỗi bên nhường một bước.
Ta không muốn nhường.
Cũng không cho rằng Tạ Đoan Chi sẽ thích ta đến mức vì ta mà đối đầu với cả gia tộc.
Dù sao từ trước tới nay...
Người luôn theo đuổi, luôn dây dưa, chỉ có mình ta mà thôi.
Tạ Đoan Chi cũng không miễn cưỡng.
Chàng nhìn ta thật sâu.
“Vậy hiện giờ chúng ta là bằng hữu rồi chứ?”
Trong lòng ta bỗng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Đương nhiên.”
Sau khi nói rõ mọi chuyện.
Quãng đường còn lại lại trở nên vô cùng dễ chịu.
Ta kể cho chàng nghe những phong tục, cảnh sắc nơi Giang Nam thuở nhỏ.
Chàng ít lời.
Chỉ lặng lẽ lắng nghe .
Thỉnh thoảng mới đáp lại đôi câu.
Vậy mà cũng chẳng hề khiến người ta cảm thấy nhàm chán.
11
Đến Thái Thương, Tạ Đoan Chi cũng theo ta xuống thuyền.
Thần sắc chàng vẫn bình thản như thường.
“Trùng hợp thật.”
“... Quả thực rất trùng hợp.”
Ta trở về tiểu viện năm xưa.
Mới dọn dẹp được một lúc, từ viện bên cạnh bỗng bay sang mùi dầu thơm ngào ngạt, khiến bụng người ta cồn cào thèm thuồng.
Ta nuốt nước miếng.
Ma xui q.u.ỷ khiến thế nào lại mang thang ra , trèo lên đầu tường.
Vừa hay đối diện với người trong viện.
Ta giật nảy mình như gặp q.u.ỷ.
“Sao lại là chàng nữa?”
Tạ Đoan Chi chỉ vào bát mì lạnh trộn dầu bã rượu trên bàn.
“Trùng hợp thật.”
“Muốn ăn cùng không ?”
Đúng lúc ấy bụng ta réo lên ọc ọc, cắt ngang mọi suy nghĩ.
“Ăn.”
Sau khi sang bên đó, ta mới biết thì ra viện ấy đã được thuê từ lâu.
Xem ra Tạ Đoan Chi không lừa ta .
Quả thật chàng có công vụ trong người .
Bây giờ chàng còn hiểu rõ Thái Thương hơn cả ta .
Thậm chí còn nhiệt tình điều cho ta hai tỳ nữ chuyên làm việc vặt.
Sau vài ngày chỉnh đốn ổn thỏa, ta ra ngoài.
Việc đầu tiên chính là đến chùa Song Phụng cầu nhân duyên.
Ta quyên góp một khoản tiền nhang đèn không nhỏ.
Đích thân trụ trì giải quẻ cho ta .
Sau khi đọc xong quẻ văn, ông mỉm cười hiền hòa.
“Tin vui sắp đến.”
“Duyên phận đang ở ngay trước mắt.”
Ngay trước mắt?
Gần đến mức nào?
Ta đảo mắt nhìn quanh.
Một bà mối nhiệt tình lập tức tiến tới.
“Lúc nãy ta còn không dám nhận.”
“Cô nương chẳng lẽ là nữ nhi của Khương phu t.ử?”
Phụ thân ta năm xưa là tiên sinh dạy học.
Ta ngẩn người rồi gật đầu.
“Ôi chao, vậy thì đúng rồi .”
“Hai người giống nhau quá. nam nhi của ta còn từng theo học ở tư thục của phụ thân cô nữa.”
Bà ấy cực kỳ hoạt ngôn.
Chẳng bao lâu đã dò hỏi được gần hết tình hình của ta .
“Vẫn chưa thành thân à ?”
“Vậy thì tốt quá!”
“Ta chính là làm nghề này đây. Cô nương cứ yên tâm, ta nhất định tìm cho cô một lang quân vừa ý.”
Mắt ta lập tức sáng lên.
Vội mời bà tới nhà nói chuyện kỹ hơn.
Một chén trà vừa xuống bụng, bà đã hào sảng vung tay.
“Cô nương cứ việc đưa
ra
yêu cầu.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-6.html.]
Ta hí hửng chạy vào phòng, ôm cuốn sổ nhỏ ra .
Rồi đọc từng điều một theo những gì đã ghi bên trong.
“Điều thứ nhất, đối nhân xử thế lễ độ, không hạ thấp người khác.”
“Điều thứ hai, nói được làm được , không thất hứa.”
...
“Điều thứ chín trăm ba mươi hai, chỉ cưới một người , cả đời không nạp thiếp .”
Đọc xong.
Trời đã tối hẳn.
Ta khát khô cả cổ.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy bà mối gật gà gật gù, ngủ mất từ lúc nào.
Ta đập mạnh xuống bàn.
“Thím.”
Bà giật mình tỉnh giấc, cười khổ:
“Cô nương à .”
“Không phải ta muốn nói đâu , nhưng trên đời này làm gì có nam nhân như thế?”
Ta không phục.
“Những khuyết điểm ta vừa kể đều xuất hiện trên cùng một người .”
“Vậy cớ gì lại không có người hoàn toàn trái ngược với hắn ?”
Bà mối trợn mắt há miệng.
Rùa
Chắc là không ngờ trên đời lại có người thất đức đến mức ấy .
Đúng lúc đó.
“Rầm.”
Ngoài cổng viện vang lên một tiếng động lớn.
Tỳ nữ chạy ra mở cửa.
Dưới ánh trăng, người đang ngã sõng soài ngoài cửa có gương mặt tái nhợt.
12
Bà mối thấy có khách tới, lập tức cười tít mắt.
Chuồn đi nhanh như bôi dầu dưới chân.
Bà ấy đâu biết .
Người thất đức nhất thiên hạ mà ta vừa nhắc đến đang đứng ngay trước mặt mình .
Sau phút kinh ngạc ban đầu, ta lập tức nhíu mày.
“Huynh tới đây làm gì?”
Ta không biết di mẫu đã nói với hắn những gì.
Chỉ biết rằng từ sau lần ta rơi xuống nước, hắn không còn tới làm phiền ta nữa.
Cố Trạch Diễn gượng gạo nở một nụ cười khó coi vô cùng.
“Hôm đó ta đứng ngoài cửa.”
“Nghe hết những lời nàng và mẫu thân ta nói .”
“Nàng không muốn gả cho Tạ Đoan Chi vì hắn tới Túy Xuân Đài.”
“Ta liền nghĩ, nếu sau này ta không tới đó nữa, nàng có nguyện ý gả cho ta không ?”
“Ta đi tìm mẫu thân . Bà ấy nói sẽ giúp ta , bảo ta trước mắt đừng tới tìm nàng.”
“Vì thế ta cứ chờ mãi, chờ mãi...”
“Đến cuối cùng lại chỉ nhận được tin nàng đã rời khỏi kinh thành từ lâu.”
“Mẫu thân lừa ta .”
Hai người im lặng nhìn nhau .
Ta khẽ thở dài.
“Ta không muốn gả cho huynh .”
“Chắc hẳn huynh cũng nghe thấy rồi .”
“Chín trăm ba mươi hai điều vừa rồi có quen tai không ?”
“Toàn bộ đều là những chuyện huynh từng làm .”
“Cho dù huynh không tới Túy Xuân Đài nữa, vẫn còn chín trăm ba mươi mốt điều khác.”
“Huynh sửa nổi sao ?”
Thân thể Cố Trạch Diễn càng lúc càng cứng đờ.
Hắn siết c.h.ặ.t bàn tay.
Ấp úng nói :
“Chỉ cần nàng cho ta một cơ hội.”
“Ta nhất định sẽ sửa.”
Ta cười mỉa.
“Cho huynh cơ hội còn không bằng cho Tạ Đoan Chi cơ hội.”
“Ít nhất phần lớn những điều đó người ta đều làm được .”
“ Nhưng điều cuối cùng hắn không làm được .”
Cố Trạch Diễn nhìn ta chằm chằm.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Điều cuối cùng ta làm được .”
“Ta sẽ không cưới Liễu tiểu thư nữa.”
“Ta chỉ cưới một mình nàng.”
“Cả đời không nạp thiếp !”
“Ai nói ta không làm được ?”
Chaporia
Bình Luận (0)