20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Từ góc sân, cây đại thụ bỗng xào xạc rung lên.

Ta quay đầu nhìn lại .

Người vừa nhảy từ trên cây xuống, ngoài Tạ Đoan Chi ra thì còn có thể là ai?

Cố Trạch Diễn vừa kinh vừa giận.

“Vì sao ngươi lại ở đây?”

Tạ Đoan Chi thong dong bước tới bên cạnh ta .

“Nếu không ở đây, sao biết được có người đang nói xấu ta sau lưng?”

Cố Trạch Diễn cười lạnh.

“Ta nói sai sao ?”

“Ngươi là nhi t.ử độc nhất trong nhà.”

“Ngươi thật sự có thể cưới một cô nhi không nơi nương tựa sao ?”

“Ngươi thật sự có thể cả đời không nạp thiếp sao ?”

“Có thể.”

Chàng đáp không chút do dự.

Khiến cả ta lẫn Cố Trạch Diễn đều sững sờ.

Tạ Đoan Chi nghiêng đầu nhìn ta .

Ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm.

“Thứ nhất.”

“Tạ gia nhiều đời là dòng dõi thanh lưu, chỉ trung thành với quân vương. Chúng ta hiểu rất rõ đạo lý cực thịnh tất suy.”

“Đã có một vị Hoàng hậu xuất thân từ Tạ gia, vậy thì không thích hợp tiếp tục kết thân với các thế gia vọng tộc nữa.”

“Thứ hai.”

“Phụ mẫu ta ân ái nửa đời, hậu viện không có lấy một thiếp thất.”

“Từ nhỏ tai nghe mắt thấy, ta tự nhiên cũng muốn noi theo.”

“Thứ ba.”

“Nếu mùa xuân năm sau ta đỗ đạt bảng vàng, vậy sính lễ bao nhiêu, chính ta có thể quyết định.”

“Thứ tư.”

“Ta nguyện lập hòa ly thư.”

“Nếu một ngày nào đó ta phụ lời hứa hôm nay, nàng có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

“Không chỉ điều cuối cùng.”

“Cả chín trăm ba mươi hai điều.”

“Ta đều làm được .”

“Cho nên...”

“Khương cô nương và ta vốn là thiên định lương duyên.”

“Trời sinh một đôi.”

Từng câu từng chữ đều có lý có cứ.

Khiến người ta không thể phản bác.

Thần sắc Cố Trạch Diễn dần ảm đạm.

Cuối cùng hoàn toàn câm lặng.

Ta ngẩn ngơ nhìn Tạ Đoan Chi.

Trái tim đã yên tĩnh từ lâu lại bắt đầu đập thình thịch.

Trong mắt ta .

Chàng như đang phát sáng.

Từ đầu đến chân đều viết rõ hai chữ:

Lương nhân.

Mẫu thân .

Lần này ...

Con thật sự tìm được rồi .

13

Cố Trạch Diễn trở về rồi .

Tạ Đoan Chi còn đặc biệt phái người hộ tống hắn .

Ta ngồi trên ghế nằm dưới hiên, nửa cười nửa không nhìn Tạ Đoan Chi.

“Còn chàng , khi nào trở về kinh?”

Chàng cụp mắt xuống, vành tai hơi đỏ, không dám nhìn thẳng vào ta .

“Vài ngày nữa.”

Chỉ e xuống Giang Nam làm việc là giả.

Đuổi theo ta mới là thật.

Ta cũng không vạch trần chàng , chỉ thuận miệng nói :

“Ta bỗng thèm ăn bánh điểm tâm.”

“Ta đi mua.”

Chàng lập tức tiếp lời.

Nói xong liền sải bước ra ngoài.

Bóng lưng chẳng khác nào đang chạy trốn.

Không bao lâu sau , cửa viện bị gõ vang.

Mở cửa ra lại chẳng thấy ai.

Chỉ thấy mấy gói điểm tâm được đặt ngay ngắn trước cửa.

Bánh rượu nếp, bánh cỏ non, bánh hải đường...

Đều là những món ta thích ăn.

Bánh vẫn còn nóng hổi.

Làm lòng ta cũng nóng lên theo.

Ta khẽ mím môi.

Nhưng chẳng giấu nổi ý cười nơi khóe mắt.

Hôm qua trèo cây leo tường thành thạo như vậy .

Giờ lại biết ngượng ngùng không dám gặp người rồi .

Ta biết chàng ở ngay viện bên cạnh.

Bèn viết một mảnh giấy nhỏ, vo tròn lại rồi ném sang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-7.html.]

[Ngày mai cùng ta tới trà quán nghe một khúc tơ trúc, được không ?]

Không bao lâu sau , một viên giấy khác được ném trở lại .

[Cầu còn không được .]

Nét chữ mạnh mẽ cứng cáp.

Mực thấm sâu qua mặt giấy.

Ngày hôm sau .

Chàng mặc một thân trường bào gấm màu nguyệt bạch thêu mây.

Dung mạo như ngọc.

Phong thái cao quý.

Tiếng tơ trúc du dương êm tai.

Thế nhưng ta lại chẳng nghe lọt được bao nhiêu.

Chỉ mải lén nhìn Tạ Đoan Chi.

Càng nhìn càng thấy hôm nay chàng đặc biệt tuấn tú.

Rùa

Lúc ngồi thuyền chèo.

Con thuyền bỗng lắc nhẹ.

Ta nhất thời đứng không vững.

Tạ Đoan Chi kịp thời đưa tay đỡ lấy.

Lòng bàn tay chồng lên nhau .

Không biết là thuyền đang lay động hay lòng ta đang lay động.

Đầu óc cũng trở nên lâng lâng.

Hai người đều nghiêng đầu nhìn sang hướng khác.

Thế nhưng bàn tay vẫn chưa từng buông ra .

Buổi tối trở về viện.

Tỳ nữ mua về ít rượu trái cây.

Ta mời Tạ Đoan Chi sang cùng ngắm trăng.

Chàng lại thay một bộ trường bào gấm màu huyền đen.

Dưới ánh trăng.

Tựa tiên nhân bị đày xuống nhân gian.

Thanh lãnh mà đẹp đẽ.

Ta càng thấy choáng váng hơn.

Nhất thời không nhịn được .

Liền hôn chàng một cái.

Tạ Đoan Chi lập tức cứng đờ người .

Giọng nói khàn đi :

“Khương cô nương...”

Ta có chút bất mãn.

Hai tay nâng mặt chàng lên.

“Gọi ta là A Ninh.”

“Phụ thân và mẫu thân đều gọi ta như vậy .”

Yết hầu chàng khẽ chuyển động.

“A Ninh.”

“Ngoan lắm.”

Ta bật cười .

Lại hôn thêm một cái lên môi chàng .

Trước mắt mơ hồ.

Chỉ thấy kỳ lạ.

Một người đang yên đang lành sao bỗng biến thành con tôm luộc đỏ au rồi ?

Ta muốn ghé sát lại nhìn kỹ hơn.

Chàng lại đưa tay che mắt ta .

“A Ninh.”

“Nàng khinh bạc ta rồi .”

“Đã vậy phải chịu trách nhiệm với ta , hiểu không ?”

Ta gật đầu.

“Hiểu.”

“Vậy nàng có nguyện ý gả cho ta không ?”

“Nguyện ý.”

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

Ánh trăng mát lạnh.

Gò má lại nóng bỏng.

Hơi thở quấn quýt giao hòa.

Nụ hôn của thiếu niên vừa vụng về vừa nồng nhiệt.

Ta muốn đẩy ra .

Lại bị chàng ôm c.h.ặ.t hơn vào lòng.

14

Ta dẫn chàng đi tảo mộ phụ mẫu.

Lải nhải kể hết chuyện những năm qua ở kinh thành.

Tạ Đoan Chi lặng lẽ lắng nghe .

Đến cuối cùng.

Chàng nghiêm túc đứng trước phần mộ, trịnh trọng hứa rằng đời này tuyệt đối sẽ không phụ ta .

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay ta .

Tựa như lời chúc phúc của phụ thân và mẫu thân .

Trên đường trở về.

Ta lại gặp bà mối kia .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...