20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bà nhìn Tạ Đoan Chi bên cạnh ta với vẻ kinh ngạc.

“Khương cô nương, chẳng lẽ vị công t.ử này chính là người có thể làm được cả chín trăm ba mươi hai điều ấy sao ?”

Tai ta nóng bừng.

Ngượng ngùng mỉm cười .

“Vâng.”

Tạ Đoan Chi nghiêng đầu nhìn ta .

Ánh mắt dịu dàng đến lạ.

Bà mối nheo mắt.

Kích động vỗ tay.

“Ta bảo sao nhìn quen mắt thế.”

“Hôm ở chùa Song Phụng, vị công t.ử này cũng có mặt mà.”

Ta nghi hoặc nhìn sang Tạ Đoan Chi.

“Lại trùng hợp như vậy sao ?”

Trong mắt chàng thoáng hiện vẻ bối rối.

Cuối cùng chỉ đành thành thật đáp:

“... Không phải trùng hợp.”

“Là ta đi theo nàng.”

Thì ra trụ trì không hề lừa ta .

Duyên phận quả thật ở ngay trước mắt.

Ngày Tạ Đoan Chi trở về kinh thành.

Chàng dịu dàng bảo ta ở lại chờ mình .

Nhưng chàng đâu biết .

Ta cũng đã lên thuyền rồi .

Lần này đến lượt ta làm chàng bất ngờ.

Quả nhiên Tạ Đoan Chi rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Hiếm khi thấy chàng ngẩn người như vậy .

“A Ninh, nàng sao lại ...”

Ta bật cười hỏi:

“Sao nào?”

“Chẳng lẽ nếu chàng thi không đỗ, sẽ không cưới ta nữa sao ?”

Tạ Đoan Chi bỗng ôm c.h.ặ.t lấy ta .

Khóe mắt hơi đỏ.

“Cưới.”

“Đương nhiên sẽ cưới.”

……………..

Một câu chuyện rất dễ thương, kết lại đúng với ý nghĩa của tên truyện [Kiếm tìm lương duyên]. Khương Tự Ninh đi một vòng rất xa, cuối cùng vẫn tìm được người thực sự tôn trọng mình , thấu hiểu mình và sẵn lòng hứa một đời một kiếp một đôi người .

15

Ba tháng sau .

Kỳ thi Đình công bố bảng vàng.

Tạ Đoan Chi đỗ Trạng nguyên.

Ngay ngày hôm sau , chàng đã mang sính lễ tới cửa cầu thân .

Lễ vật nhiều đến mức viện của ta cũng không chứa nổi.

Di mẫu đem toàn bộ sính lễ nhập vào của hồi môn cho ta .

Ngoài miệng thì không ngừng chê trách, nhưng lại lặng lẽ bổ sung thêm không ít thứ.

Ngày thành thân .

Bà nhìn ta trong gương đồng.

Lại quay người đi , lén lau khóe mắt.

Ta cười trêu:

“Chẳng phải người ghét con nhất sao ? Sao lại khóc rồi ?”

“Đi đi đi …”

“Ai khóc chứ?”

“Ta chỉ mong con mau đi cho khuất mắt thôi.”

Ta thu lại ý cười .

Khẽ ôm lấy bà.

Di mẫu khựng người trong thoáng chốc.

Rồi nhẹ nhàng vỗ lên lưng ta .

Có những lời không cần nói ra .

Cũng đủ hiểu lòng nhau .

Sau khi lên kiệu hoa.

Ta nhìn thấy Cố Trạch Diễn đang đứng lặng phía sau đám đông náo nhiệt.

Hắn gầy đi rất nhiều.

Con người cũng trưởng thành, điềm tĩnh hơn trước .

Cuối cùng hôn sự giữa hắn và Liễu tiểu thư vẫn không thành.

Mà ta cũng cảm thấy.

Một cô nương tài hoa như vậy vốn nên có người tốt hơn để xứng đôi.

Kiệu hoa chậm rãi đi qua.

Ta thu hồi ánh mắt.

Trong lòng có đôi chút cảm khái.

Có lẽ nên nhớ lại điều gì đó.

Đáng tiếc, trong ký ức của ta .

Hắn đối xử với ta chưa từng tốt .

Ngày vui như thế này .

Rùa

Không nhắc đến người xui xẻo ấy nữa.

Bái cao đường.

Nhập động phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiem-tim-luong-duyen/chuong-8.html.]

Khăn hỷ vừa được vén lên.

Ta lập tức đối diện với đôi mắt ngập tràn ý cười .

Tạ Đoan Chi khoác trên người hỷ phục đỏ thẫm.

Dung mạo còn rực rỡ hơn ngày thường.

Ta cũng bật cười .

Cả hai đều cảm thấy mình là người có lời nhất.

Ta dịu dàng gọi:

“Phu quân.”

Chỉ một tiếng ấy .

Đã khiến vành tai chàng đỏ bừng.

“Ừm, phu nhân.”

Giọng nói dịu dàng trầm khàn.

Khiến hai má người ta nóng ran.

Sau khi uống rượu hợp cẩn.

Toàn thân càng nóng hơn.

Đêm xuân yên ả.

Màn lụa buông xuống.

Hồng chúc cháy đến tận khuya.

Ta mệt mỏi đến mức chẳng còn chút sức lực nào.

Cuối cùng chỉ có thể tựa vào lòng chàng , không muốn động đậy.

Tạ Đoan Chi cúi đầu hôn nhẹ lên đầu ngón tay ta .

“Vất vả rồi , Ninh Ninh.”

Chàng ngừng một chút.

Giọng nói càng thêm dịu dàng.

“Phu nhân.”

“Ta yêu nàng.”

Ta không mở mắt.

Chỉ khẽ cong môi cười .

Đêm nay buồn ngủ quá rồi .

Đợi sáng mai tỉnh dậy.

Ta sẽ trả lời chàng .

16

Khương Tự Ninh đã ngủ rất say.

Tạ Đoan Chi lưu luyến nhìn gương mặt ngủ yên của nàng.

Trong lòng thầm nghĩ.

Có lẽ từ lần đầu tiên Khương Tự Ninh tới thư viện tìm mình .

Định mệnh đã an bài rằng chàng sẽ cưới nàng.

Nàng quá xinh đẹp .

Khoảnh khắc nàng ngã vào lòng chàng .

Điều đầu tiên rung động là d.ụ.c niệm của một nam nhân.

Về sau .

Chàng cố ý tránh mặt nàng.

Nhưng chưa từng gặp cô nương nào kiên trì, nhiều trò và không chịu bỏ cuộc như thế.

Lần này rung động lại là lòng hiếu kỳ.

Sau đó nữa.

Chàng tận mắt nhìn thấy Cố Trạch Diễn tặng nàng cây trâm vàng.

Mà nàng lại mỉm cười nhận lấy, vui vẻ vô cùng.

Đột nhiên chàng nhớ tới những lời đồn đãi.

Khương cô nương si mê Cố Trạch Diễn đến tận xương tủy.

Ngoài hắn ra không gả cho ai khác.

Vậy còn chàng là gì?

Chỉ là quân cờ để nàng dùng chọc tức Cố Trạch Diễn sao ?

Lửa giận bùng lên.

Chàng không muốn tiếp tục tự hạ thấp mình .

Thế nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân của nàng.

Trái tim lại đau nhói.

Chàng ghép lại những mảnh giấy vụn.

Rồi nhìn thấy bài thơ đầu chữ kia .

Nhịp tim lập tức trở nên hỗn loạn.

Cả người giống như ngâm trong hũ mật pha độc d.ư.ợ.c.

Biết rõ có độc.

Vẫn không nhịn được muốn nếm thử.

Thật chẳng có tiền đồ chút nào.

Chàng đã động chân tâm.

Lần ấy ôm nàng từ dưới nước lên bờ.

Trong lòng Tạ Đoan Chi từng nảy sinh một ý nghĩ ích kỷ.

Hay là nhân cơ hội này cưới nàng về luôn đi .

Nàng oán chàng cũng được .

Trách chàng cũng được .

Ai bảo nàng chủ động trêu chọc chàng trước .

Nhưng cuối cùng lý trí vẫn thắng thế.

Chàng không muốn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe ấy nữa.

Khi biết Khương Tự Ninh không muốn gả cho mình .

Chàng chỉ biết cười khổ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...