20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tạ Vân Tiêu ghìm bước chân của ta , đợi bóng dáng Mộc Chính Nghi khuất sau góc ngoặt, lúc ấy mới để lộ vẻ đau lòng không tan trong mắt.

Hắn nâng tay ta lên, thổi vào lòng bàn tay.

Ta hất tay hắn ra , tăng bước đứng ở phía trước nhất.

Rõ ràng cảm nhận được thân thể hắn khựng lại .

Công công trong cung cười híp mắt.

Nói Thôi quý phi ban cho ta một bộ trang sức đá quý, chúc mừng lễ cập kê, rồi tiến lên hỏi ta : "Hứa cô nương, sao mắt đỏ thế này ?"

Tạ Vân Tiêu đứng bên cạnh giải thích: "Là vui quá thôi."

Hắn chạm vào vai ta , bảo ta nhận lấy.

Ta nhận trong ánh mắt dò xét của công công.

Trong phòng không thắp nến.

Ta ngồi trên ghế, mặc cho suy nghĩ trôi xa.

Tạ Vân Tiêu gõ cửa, mang ánh trăng vào phòng.

Hắn thở dài, lấy t.h.u.ố.c mỡ từ trong n.g.ự.c ra , cẩn thận bôi cho ta .

Giọng nói cất lên trong màn đêm rất khẽ:

"Sau này đừng giận dỗi nữa."

"Ít nhất đừng làm Chính Nghi khó xử trước mặt mọi người , ta không thể chỉ bảo vệ một mình nàng."

Cha mẹ của hai người bọn ta đều đã cách biệt âm dương.

Gia đình cô mẫu là người thân duy nhất còn lại của hắn .

Vậy nên hắn không thể chọn giữa ta và Mộc Chính Nghi.

Nhưng Tạ Vân Tiêu à , ta đâu cần huynh thiên vị ta .

Ít nhất, ở Hứa gia của ta , huynh nên công bằng một chút chứ.

Cổ họng ta khô khốc, thử mở miệng:

"Ta đàn rất nhẹ, ta không có ."

Động tác của Tạ Vân Tiêu khựng lại , hắn đậy nắp t.h.u.ố.c mỡ.

"Được, sau này không có thì càng tốt ."

Đêm qua ta thức trắng, suy nghĩ xem quyết định của mình rốt cuộc có đúng hay không .

Khiến ban ngày đầu óc mơ màng, không để ý phía trước có người .

Mộc Chính Nghi đang nép trong lòng Tạ Vân Tiêu, khóc đến nghẹn ngào.

Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn thấy ta .

Mộc Chính Nghi giậm chân tại chỗ vài cái, đỏ hoe mắt quay đầu bỏ chạy.

Tạ Vân Tiêu tiến lên nửa bước, bảo ta đừng hiểu lầm.

Cả buổi trời cũng không nói nổi điều gì.

Không đợi hắn nghĩ xong lời giải thích, ta ôm giỏ anh đào tươi trở về phòng mình .

Tạ Vân Tiêu đi theo phía sau lại nổi giận.

Hắn mạnh tay ném gói giấy dầu lên bàn:

"Nàng có biết người ta nói Chính Nghi khó nghe đến mức nào không ?"

Hắn đang nhắc đến chuyện Thôi Chu tra ra Mộc Chính Nghi mới là hung thủ.

Ta biết .

Ta rất rõ người ngoài sẽ nói gì, vậy nên ta bắt buộc phải trả lại trong sạch cho bản thân .

Không chỉ mấy ngày nay ta nghe rất nhiều, mà từ trước đến nay cũng chưa từng ít.

Khi ấy ta học đàn tỳ bà, thầy dạy mười ngày mới đến một lần .

Trong tiệc sinh thần của ta , trước mặt đông đảo khách khứa, Tạ Vân Tiêu nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-2.html.]

"Là do nàng quá ngốc, nên thầy mới không muốn dạy kỹ."

Ta thật sự cho rằng là lỗi của mình .

Còn đặc biệt đến tận nhà thầy hỏi thăm, lại bị báo là thầy bị bệnh, không tiện gặp người .

Vừa quay đầu đã thấy thầy và Mộc Chính Nghi đang vừa nói vừa cười bước vào phường tỳ bà trên phố.

Cũng tốt , thân thể khỏe mạnh là được .

Ta đổi đống t.h.u.ố.c bổ vô dụng ở một sạp ven đường lấy một gói hạt giống hoa.

Vừa quay đầu, Tạ Vân Tiêu đã cầm quyển sử thư, mặt tối sầm đứng phía sau ta .

Hắn nói ta trốn học, mắng ta không biết tiến bộ, phạt ta quỳ ở từ đường chép sách.

Mọi lời giải thích của ta đều biến thành ngụy biện.

Từ lúc ấy , hắn rất khó tin ta thêm lần nào nữa.

Sau này ta mới biết .

Mộc Chính Nghi mỗi ngày đều học với thầy.

Ngày đó chỉ là một chút thời gian được chia cho ta từ vô số khoảng thời gian khác.

Mặt trời treo cao, bên ngoài cửa sổ có tiếng chim khách ríu rít báo tin vui.

Ta không hiểu, thời tiết đẹp như vậy , vì sao hắn vẫn phải nổi giận một trận?

Hay chỉ là trách ta làm biểu muội của hắn khóc đỏ mắt?

Ta hỏi hắn : "Huynh muốn ta thế nào?"

Tạ Vân Tiêu do dự hồi lâu, nói ra điều ngay cả bản thân hắn cũng không chắc chắn.

"Nàng đi tìm Thôi tiên sinh , nói chuyện này là trò đùa của nàng đi ."

Nếu là trước kia , bấy giờ ta hẳn sẽ nổi giận.

Nhưng giờ chỉ hỏi:

"Dựa vào đâu ?"

Lời của hắn buột miệng thốt ra :

"Chính Nghi không giống nàng, nàng ấy có vết nhơ sẽ khó gả đi ."

Lý do này không nên nhường đường cho chân tướng.

"Ta cũng phải xuất giá, có vết nhơ này , phu quân tương lai của ta cũng không thích."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn .

Hắn lại nhanh ch.óng dời mắt đi , tai hơi đỏ lên, cất giọng khàn khàn: "Ta không để ý."

Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến huynh ?

Không biết hắn đã tự dỗ mình thế nào, tay mở gói giấy dầu, ngoài miệng lại miễn cưỡng:

"Thôi được , không làm khó nàng nữa."

Khi đưa mứt anh đào cho ta , động tác của hắn khựng lại .

Bởi vì ta đang ôm một giỏ anh đào tươi.

Giọng Tạ Vân Tiêu đột nhiên lớn hơn: "Ở đâu ra vậy ?"

Ta bỏ một quả vào miệng, ngọt thật.

"Thôi tiên sinh tặng."

Hắn cuống lên:

"Sao nàng có thể nhận đồ của Thôi tiên sinh ! Huống hồ còn là anh đào."

Huống hồ?

Chính hắn cũng không nhận ra , bản thân dùng hai chữ ấy .

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Cũng đúng, chỉ là một đoạn quá khứ chẳng đáng nhắc đến mà thôi.

Lần đầu Tạ Vân Tiêu đến nhà ta , ta đang nằm sấp trên người cha đòi ăn anh đào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...