20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cha bóp cái mũi đang chảy m.á.u của ta , ép ta uống t.h.u.ố.c.

Lừa ta đấy là nước anh đào.

Ta òa khóc .

Khóc dữ lắm, nhưng chẳng được bao lâu.

Tạ Vân Tiêu lúc nhỏ không biết .

Hắn dỗ ta rằng, đợi ta khỏi bệnh sẽ mua hết toàn bộ anh đào cho ta .

Về sau đến mùa hắn mua anh đào tươi, trái mùa thì mua mứt anh đào.

Không nhớ từ năm nào, hắn đã không còn nhớ mùa thuộc về anh đào nữa.

Mứt anh đào cũng trở nên quý giá vô cùng.

Thịt quả vỡ nơi đầu lưỡi, giọng ta mơ hồ: "Đến mùa rồi ."

"Nàng biết rõ anh đào có ý nghĩa thế nào với chúng ta , dù thèm ăn cũng không nên..."

Không nên hồi lâu, hắn cũng nghĩ không ra lời nào để hình dung ta .

Chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ nhìn ta bỏ từng quả từng quả vào miệng.

Thật ra chẳng mang ý nghĩa gì.

Chỉ cần nghĩ kỹ sẽ hiểu, tất cả đều là tự mình đa tình.

Thật ra giữa ta và hắn , chưa từng nói rõ điều gì.

Chiều hôm ấy , Tạ Vân Tiêu mang đến một sọt lớn anh đào.

Quả nào cũng được rửa sạch, còn đọng giọt nước lấp lánh dưới nắng.

Ta quay đầu bảo nha hoàn mang đi chia cho mọi người .

Lúc dùng bữa tối, hắn cứ nhìn ta mãi.

Có lẽ không như điều hắn mong đợi, nên đôi mày luôn nhíu c.h.ặ.t.

Đến sau bữa tối, cuối cùng hắn không nhịn được mà nói :

"Anh đào nóng trong, ta bảo người nấu trà mát rồi , nàng uống nhiều một chút."

Một bát trà mát đặt xuống bàn, mặt nước gợn từng vòng lan ra .

Đợi sóng nước lặng lại , ta mới mở miệng:

"Tạ Vân Tiêu, huynh làm ca ca rất tốt ."

Không biết nghe được tin từ đâu , Thôi quý phi muốn ban hôn cho ta .

Lúc ta đến thư viện.

Tạ Vân Tiêu đang đứng giữa đám người , nhận đủ lời chúc tụng.

Người tới người lui đông đúc.

Đều đang nói Thôi quý phi ban trang sức cho ta , nói Thôi quý phi yêu thương ta .

Thật ra , ta vốn chưa từng gặp Thôi quý phi.

Đồng môn của Tạ Vân Tiêu trêu ghẹo:

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Lễ nạp sính cũng qua rồi , quý phi lại còn ban hôn."

"Tạ huynh nói xem ai là thê, ai là thiếp ?"

Tiếng cười ch.ói tai vang lên.

Mọi người theo lẽ đương nhiên mà xem ta và Tạ Vân Tiêu là một đôi.

Sắc mặt Tạ Vân Tiêu lạnh xuống.

"Thanh danh của cô nương mà cũng đem ra đùa được sao ?"

Sau khi lạnh mặt, rốt cuộc hắn vẫn không giải thích rõ.

Người đồng môn kia đảo mắt, nhìn thấy ta , hứng thú càng tăng thêm.

Hắn ta đứng cách nửa sân viện mà gọi:

"Hứa muội muội , sao hôm nay không nổi giận, làm ầm với huynh trưởng của muội nữa đi !"

Lời vừa dứt, cả sân cười vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-3.html.]

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, gượng cười :

"Huynh trưởng cưới tẩu tẩu, ta cũng có người phải gả."

Lời vừa nói xong, Tạ Vân Tiêu nhìn chằm chằm ta , chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.

Giống như không hài lòng với câu trả lời của ta .

Nhưng hắn cuối cùng cũng không thể thay đổi điều gì.

Dưới hành lang, bóng người chen chúc.

Gió thổi dải buộc tóc tung bay, ánh mắt xuyên qua đám người , chỉ thấy Thôi Chu đứng giữa.

Mọi người đều cúi đầu hành lễ.

Bao gồm cả mấy kẻ vừa rồi bàn tán hăng say nhất.

Thôi Chu đứng từ xa đối diện ánh mắt với ta .

Mọi người đều quên mất, Thôi quý phi là trưởng tỷ của chàng .

Nửa tháng trước , ngày nạp sính.

Khi Tạ Vân Tiêu lộ ra chút nghi ngờ cuối cùng đối với ta .

Ta quay đầu rời đi .

Trốn sau hòn giả sơn.

Là chàng lại một lần nữa tìm thấy ta .

"Nàng có thể gả cho ta ."

Một câu nói khiến ta quên cả thở.

Chàng là người kế thừa tương lai của Thôi gia.

Còn Hứa Từ Vãn ta thì đến cả một vũng mực cũng không thể tự giải thích rõ ràng.

Không có điểm nào xứng đôi với chàng .

"Ta gả cho huynh ... sẽ làm huynh chịu thiệt."

"Quản gia, cửa tiệm, điền sản còn rất nhiều thứ ta đều không biết ."

"Ta sẽ làm lỡ thời gian của huynh , làm hỏng nhân duyên của huynh ."

Tiếng cười khẽ của chàng men theo vành tai chảy xuống, khiến cả người ta ấm áp lên hẳn.

Là dáng vẻ ta chưa từng thấy ở chàng .

"Chuyện trong phủ ta đều có thể xử lý."

"Hứa Từ Vãn, nàng là cô nương thông minh nhất ta từng gặp."

Ngày hôm ấy , Tạ Vân Tiêu chọn Mộc Chính Nghi, còn ta đồng ý Thôi Chu.

Ta còn lo Thôi Chu nghĩ rằng ta đang giận dỗi, lấy chàng ra làm bia đỡ.

Nên đặc biệt viết một phong hôn thư tặng chàng .

Chàng cầm trong tay, khen chữ của ta vẫn đẹp như cũ.

Lúc này nhìn thấy chàng , mặt ta lại nóng lên.

Đám người vừa thấy tiên sinh liền nhanh ch.óng giải tán.

Tạ Vân Tiêu thì đuổi theo đến thư phòng của Thôi Chu.

Ta lo có chuyện gì nên vội đi theo.

Thì nghe thấy Tạ Vân Tiêu cung kính nói :

"Nghe nói trong thư viện Bác Lăng có rất nhiều bản cổ thư sử học, học trò muốn xin ngài một phong thư tiến cử."

Nghe xong, Thôi Chu cúi đầu chỉnh tay áo.

Đến khi ngẩng lên, khóe môi cong thêm vài phần.

Chàng chậm rãi hỏi lại : "Quý phi làm mai cho Hứa cô nương, hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau , ngươi lại muốn đi xa vào lúc này ?"

Tạ Vân Tiêu nghe xong liền lập tức đứng thẳng lưng, như thể muốn tỏ lòng trung thành.

"Nam nhi chí tại bốn phương, nhi nữ tình trường tạm xếp thứ hai."

Thôi Chu nhẹ nhàng gật đầu: "Đừng hối hận."

Trong mắt Tạ Vân Tiêu chỉ còn vẻ khát khao, không nghe ra giọng điệu khác thường so với trước kia .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...