20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Rất nhiều người kinh ngạc, hỏi là Hứa Từ Vãn nào.

Đến khi biết thật sự là ta , ánh mắt nhìn Thôi Chu đều đầy thương hại.

Sau lưng còn bàn tán Thôi gia đúng là sắp suy tàn.

Thôi quý phi vốn không dễ nói chuyện, trực tiếp gửi thiệp mời bọn họ vào cung ở vài ngày.

Từ đó Lạc Thành không còn tiếng gió nào nữa.

Sính lễ do Thôi quý phi sai người trong cung chỉnh lý rồi đưa tới.

Nói sợ ta không hiểu chuyện thành hôn, nên để người ở lại giúp chăm nom.

Mộc mẫu vốn còn cười tươi nhìn sính lễ, giờ cứng mặt, mất hứng định quay về phòng.

Đồng cô cô gọi bà ta lại :

"Hứa cô nương thành hôn, trong nhà không tiện ở cùng người ngoài, các vị vẫn nên sớm chuyển đi đi ."

Nghe xong, bà ta bước nhanh đến, nhét bạc vào tay áo Đồng cô cô.

"Bọn ta ở đây bao năm, đồ đạc nhiều sổ sách rối, nhất thời sao dọn xong được ."

Đồng cô cô lùi lại một bước, mặc cho bạc rơi xuống đất.

"Tài vật của Hứa gia hoặc là bổng lộc, hoặc là hoàng thượng ban thưởng."

"Chỉ cần chia phần này ra , còn lại đều là của Mộc gia."

Mộc mẫu hoàn toàn ngây người .

Mộc phụ trước khi đến Lạc Thành là thợ rèn.

Sau khi dọn vào ở thì không làm việc nữa, ăn mặc sinh hoạt đều dùng tiền trong phủ.

Làm gì có bạc riêng.

Khi ta và Thôi Chu cùng quý phi dùng bữa, Đồng cô cô đến bẩm báo.

Mộc gia nói , họ nuôi ta như châu như bảo cho đến lúc xuất giá, giờ lại muốn họ tay trắng rời đi .

Nếu không chia cho họ một nửa gia sản của Hứa gia, họ sẽ không đi .

Quý phi hỏi ý ta .

Ta nghĩ, nếu đã quyết định nói lời từ biệt với quá khứ...

Vậy đừng giữ lại người và vật khiến mình đau khổ nữa.

Ta vừa bước qua cổng lớn.

Mộc Chính Nghi đã trực tiếp chắn đường ta .

"Hứa Từ Vãn!

"Đồ trong nhà dù không có phần của ta , cũng phải có phần của Vân ca ca, sao ngươi có thể nuốt hết!"

"Cữu cữu năm đó vì cha ngươi mà c.h.ế.t, Hứa gia lại bạc đãi hậu nhân của ông ấy ."

Ăn nói vô liêm sỉ!

Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng ta , ta gằn từng chữ:

"Là Tạ phó tướng không nghe chỉ huy của cấp trên , ham công mà mất mạng."

Chỉ một ý niệm sai lầm, nghìn người chôn thây, cả nước đau thương.

Nàng ta quên mất năm ấy ở quê không sống nổi, cha mẹ nàng ta đã cầu xin cha ta thế nào mới được đưa vào phủ.

Giọng ta vừa lớn lên, nàng ta đã như chịu uất ức tày trời.

"Cấp trên là cha ngươi, chẳng phải muốn nói sao cũng được sao ."

"Nếu ông ta không chột dạ , vì sao lại đón bọn ta đến Lạc Thành?"

Ta dùng hết sức đè nén cơn giận, chộp lấy nàng ta .

"Xin lỗi cha ta ngay!"

Nàng ta liều mạng giãy giụa cũng không thoát được , liền định đưa tay bóp lấy ta .

Thôi Chu xuất hiện phía sau .

Chàng chộp lấy cánh tay sắp chạm vào ta của nàng ta , dùng lực đến mức khớp ngón tay phát ra tiếng răng rắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-5.html.]

"Quan văn võ t.ử trận hay bị thương vì công vụ đều có trợ cấp, ngươi từng thấy chưa ?"

"Nếu thật sự có oan khuất lớn như lời ngươi nói , ta có thể cho xe ngựa đưa ngươi đi đ.á.n.h trống Đăng Văn."

Mộc Chính Nghi lập tức mềm giọng, nước mắt lưng tròng:

"Là ta nói sai."

Rồi quay sang ta :

"Vân ca ca không thích người so đo tính toán, ngươi không muốn làm huynh ấy thất vọng đúng không ?"

Nếu là trước kia , lúc này ta đã đi nhìn sắc mặt Tạ Vân Tiêu rồi .

Giây tiếp theo, hắn sẽ chỉ vào ta mà nói ta quá tùy hứng.

Thôi Chu không để ý dáng vẻ này của nàng ta , còn tăng thêm lực.

Khiến Mộc Chính Nghi đau đến mức quỳ phịch xuống đất, cuối cùng mới chịu mở miệng: "Ta sẽ đến từ đường xin lỗi tướng quân họ Hứa ngay."

Lúc ấy mới lấy lại được cánh tay.

"Khoan đã !"

Thôi Chu lên tiếng:

"Từ Vãn, nàng cảm thấy nàng ta sẽ có mấy phần thật lòng?

"Lỡ như ôm lòng bất chính, đi nguyền rủa..."

Đôi mắt chàng sáng rực, ta thuận thế gật đầu.

Mộc Chính Nghi nhìn bọn ta , vội vàng xua tay.

Bọn ta đều không nhìn nàng ta :

"Vẫn nên đưa đến Khai Phong phủ, để đại nhân phân xử đi thôi."

Tên sai vặt trực tiếp dẫn người đi .

Lúc ấy Mộc phụ Mộc mẫu mới xuất hiện, đuổi theo bảo thả nữ nhi họ ra .

Đợi người đi hết, ta đóng cửa khóa lại , động tác liền mạch.

Ngày thành hôn, quý phi mở tiệc tiễn đưa.

Ta và Thôi Chu quỳ trong từ đường, bái biệt cha mẹ .

Không biết họ có hài lòng với vị phu quân này không .

Thôi Chu nói :

"Cha mẹ rất hài lòng với ta ."

"Tối qua còn báo mộng cho ta nữa."

Ta hứng thú hỏi: "Thế họ nói gì đó?"

Chàng khẽ vỗ mu bàn tay ta , cười đáp:

"Nói ta có phúc."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Dọc đường vạn dặm trời quang, thỉnh thoảng có gió nhẹ.

Chúng ta không vội lên đường nên vô cùng thư thái.

Cho đến trước khi bước vào Thôi phủ, lại gặp Tạ Vân Tiêu.

"Chúc mừng Thôi tiên sinh cưới được hiền thê."

Thôi Chu đáp lễ nhận lời chúc.

Hắn nói tiếp:

"Vốn định ở lại uống chén rượu mừng, nhưng nhận được thư gấp từ nhà."

"Lúc Thôi tiên sinh rời Lạc Thành có biết Hứa gia xảy ra chuyện gì không ? Từ Vãn thế nào rồi ?"

Lúc ấy , Thôi Chu mới dắt ta xuống xe ngựa.

Chàng kéo ta đứng cạnh mình , cách lớp khăn đỏ nhìn ta .

"Từ Vãn rất tốt ."

Cơ thể đang căng cứng của Tạ Vân Tiêu thả lỏng xuống:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...