20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Vậy thì tốt , chắc chỉ là Từ Vãn lại nổi tính trẻ con thôi."

Hắn bỏ qua việc cách xưng hô của Thôi Chu với ta đã thay đổi.

Không còn quá lo lắng nữa, tận mắt nhìn bọn ta bước vào phủ rồi mới quay người rời đi .

Thôi phụ khác hẳn lão học giả gầy gò trong tưởng tượng của ta .

Ông thân hình đầy đặn, vuốt râu cười ha hả ngồi giữa chính sảnh.

Sau khi kính trà , ông tặng ta một chiếc khóa đồng tâm bằng vàng ròng:

"Gia huấn của Thôi gia, kết tóc thành phu thê, cả đời chỉ một người ."

Nặng vô cùng, Thôi Chu nhìn mà cười tủm tỉm.

Bên tai lần lượt vang lên câu nói :

"Thôi tiên sinh thật có phúc."

Sau khi thành hôn, công công và Thôi Chu đều dạy học ở thư viện.

Lúc rảnh rỗi, ta cũng thích đến thư viện.

Nhất là sau khi học trò biết chữ của ta rất đẹp , ai nấy đều đến xin ta chỉ dạy một phen, ta lại càng thích đến hơn.

Mùa hè năm sau , lúc nóng nhất.

Ta đang bày hộp thức ăn trong bếp.

Tên sai vặt vào báo, nói Tạ công t.ử đến thăm.

Hắn đầy đầu mồ hôi, vừa nhìn thấy ta đã đỏ mắt:

"Từ Vãn, vì sao nàng lại gả cho hắn ?"

Ta đưa cho hắn chén trà nguội, hắn ôm trong lòng mà không uống, chỉ chờ ta mở miệng.

"Huynh muốn nói gì?"

Thấy ta lên tiếng, hắn như muốn đổ hết cả sọt lời ra ngoài.

"Về tình cảm, chúng ta là thanh mai trúc mã, hiểu rõ gốc gác của nhau ."

"Về gia tộc, Thôi gia không có trưởng bối giúp quản việc nội vụ, để mình nàng vất vả."

"Vì sao phải gả cho hắn ?"

Câu nào cũng hợp tình hợp lý, cứ như ta thật sự gả sai người .

Nhưng Tạ Vân Tiêu, điều huynh nói chưa từng đứng ở góc độ của ta .

Không nghĩ xem ta có mong đợi tương lai của bọn ta hay không , cũng không nghĩ đến chuyện ta sống cùng Mộc gia thế nào.

Nhưng ta đã sớm buông bỏ rồi .

Đó là người thân của hắn , đương nhiên hắn không thể cân nhắc đến tâm trạng của ta .

Ta chỉ đơn giản đáp hắn : "Không có bao nhiêu việc, ứng phó được ."

Quả thật ứng phó được , cuộc sống ở Thôi gia rất đơn giản.

Việc lớn có công công quyết định, việc nhỏ có Thôi Chu lo.

Ta chỉ cần từ mấy món trong bếp chọn ra thứ mình thích, bỏ vào hộp mang đi .

Thật sự không đến mức không ứng phó nổi.

Ánh mắt Tạ Vân Tiêu đảo quanh một vòng, hạ thấp giọng:

"Thôi Chu có một ý trung nhân viết chữ rất đẹp , chuyện này đã truyền đến Lạc Thành rồi ."

"Nàng vẫn còn không biết gì, chỉ quanh quẩn bên bếp lò!"

Vậy nên hắn chưa từng nghĩ người ấy có thể là ta .

"Ta biết ."

Hắn cho rằng ta không hiểu ý trong đó:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-6.html.]

"Nàng không biết !"

"Nàng ấy được treo tên trên bảng của thư viện Bạch Lộc, là vinh dự lớn thế nào, nàng lấy gì mà so với nàng ấy ?"

Ta đậy nắp tầng cuối cùng của hộp thức ăn, ngẩng đầu hỏi hắn :

"Vậy giờ huynh hạ thấp ta , nâng niu nữ t.ử trên bảng mà huynh nói kia , là có ý gì?"

Hắn lúng túng hồi lâu, như thể cuối cùng đã quyết định điều gì, mạnh tay đặt chén trà xuống.

"Nàng và hắn không hợp, đi theo ta đi , ta cưới nàng."

Ta bật cười :

"Thôi Chu và ý trung nhân của chàng ấy tương kính như tân thì có gì không tốt ?

"Ta và phu quân ta ân ái không đổi thì có gì không tốt ?"

Hỏi đến mức hắn cứng họng, đứng ngây tại chỗ.

Ta xách hộp thức ăn vòng qua hắn , lên xe ngựa đến thư viện.

Tạ Vân Tiêu chen lên xe:

"Nếu hôm nay nàng gặp nữ t.ử kia , cũng đừng giận dỗi."

"Theo ta về Lạc Thành, ta vẫn sẽ đối xử tốt với nàng."

Không còn gì để nói , suốt đường đi đều im lặng.

Vừa vào thư viện, học trò thấy ta liền tránh sang một bên hành lễ gọi sư mẫu.

Sắc mặt Tạ Vân Tiêu càng lúc càng đen.

Thôi Chu đứng đợi dưới hành lang, thấy ta liền vội bước lên nhận lấy hộp thức ăn.

"Cạnh nhà trúc có cây vải thiều nở đẹp lắm, ta chôn vài quả trong chum đá lạnh rồi , chỉ chờ phu nhân nếm thử."

Chàng như thể không nhìn thấy Tạ Vân Tiêu, kéo ta đi xem mấy quả đỏ au kia .

Đến lúc nhớ ra hắn , quay đầu tìm lại , đã thấy hắn đứng giữa đống tranh vẽ.

Trên từng bức họa rực rỡ đều là ta .

Đan thanh của Thôi Chu, đề chữ là của ta .

Sau khi rửa tay sạch sẽ, Thôi Chu bưng một đĩa nhỏ, bóc vỏ vải thiều.

Chàng không đuổi khách, chỉ mong Tạ Vân Tiêu tự biết điều mà rời đi .

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tạ Vân Tiêu đưa tay vuốt nét chữ, rồi quay đầu nhìn ta .

Sự kinh ngạc trong mắt vẫn chưa tan.

"Từ Vãn, chữ của nàng lại đẹp thế này , ta vậy mà không biết ."

Đã là lần thứ hai hắn nói câu ấy rồi .

Vừa nói xong, vẻ mặt hắn chợt hoảng hốt.

Có lẽ nhớ lại vệt mực dưới ánh nến đêm ấy .

Đáng lẽ hắn nên biết từ sớm.

Hắn không nói thêm gì nữa, như chạy trốn mà rời đi .

Gió mùa hạ thổi qua, dịu dàng vô cùng.

Đi dọc cánh rừng, ta chỉ muốn tìm chiếc ghế nằm rồi ngủ một giấc trưa.

Ta tiếp đãi Tạ Vân Tiêu, dẫn hắn đến núi sau .

Đi đến căn nhà trúc mấy hôm trước ta và Thôi Chu từng nhắc đến.

Bên cạnh có mấy quả đỏ được hàng rào cẩn thận bao quanh.

Ta cười giải thích:

"Ban đầu nó mọc trong núi."

"A Chu nói khi chín sẽ rất ngọt, ta chỉ thuận miệng nói rằng mình muốn , chưa đến hai ngày chàng ấy đã tự tay chuyển tới đây."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...