20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tạ Vân Tiêu nhặt một chiếc lá lên xem.

"Trong núi nhiều muỗi côn trùng thì có gì hay , nếu hắn có lòng, mỗi ngày hái cho nàng là được ."

Ta hỏi hắn :

"Nếu hái hết rồi thì sao ?"

"Mùa này ngoài phố đâu đâu cũng có ."

Hắn đáp không chút do dự.

Ta lại hỏi:

"Nếu không phải mùa này thì sao ?"

"Vậy còn có cửa hàng bán mứt quả."

Nói đến đây, hắn như chợt nhớ ra điều gì:

"Chỉ vì ta mua một lần mứt anh đào mà nàng giận dữ đến thế."

Ánh mặt trời ch.ói mắt.

Ta khẽ nheo mắt, nhẹ nhàng lắc đầu.

"Không phải mứt anh đào."

"Mà là huynh luôn nghĩ có mứt anh đào chống lưng, nên chọn cách qua loa với ta ."

Giống như chỉ cần có đáp án tốt hơn, ta sẽ mãi là lựa chọn dự bị .

Hắn vội vàng giải thích, sốt ruột muốn chứng minh điều gì đó.

"Ta chưa từng nghĩ sẽ cưới người khác."

"Ta khen người khác chỉ muốn khích lệ nàng, muốn nàng cố gắng."

Nhưng hắn không nhìn thấy ta đã dốc hết sức, vẫn không thể gom hết mọi điều tốt đẹp về cho mình .

"Trước kia đều là lỗi của ta , ta không nên yêu cầu nàng quá nhiều."

"Ta thật lòng thích nàng, từ lần đầu gặp đã muốn cùng nàng sống hết đời."

"Thôi Chu chỉ yêu chữ của nàng, không phải con người nàng."

Nói rất chân thành, như thể thật lòng suy nghĩ cho ta .

Nhưng không chỉ vậy .

Không chỉ như thế.

"Huynh ngày nào cũng đến viện của ta , có từng nhìn thấy hoa nơi góc tường chưa ?"

Tạ Vân Tiêu cau mày, nhún vai.

Như thể rất không vui vì ta chuyển chủ đề.

Ta không để ý, đưa mắt nhìn xa hơn.

"Chữ của ta huynh đã thấy, hoa ta trồng ở ngay sau lưng huynh ."

Một vườn hoa ngăn nắp, cũng được hàng rào tre cẩn thận bảo vệ.

Bước chân Tạ Vân Tiêu lảo đảo, vẫn cố đi về phía trước .

Ánh nắng trải xuống lấp lánh, dịu dàng đa tình, chỉ thiên vị muôn hoa mà không thiên vị hắn .

"Ta không thể trở thành tài nữ nổi danh Lạc Thành, nhưng ta cũng là nữ t.ử rất tốt ."

"Ta không đáng bị chỉ trích, bị phán xét, bị ép phải thế này thế kia mới xứng với huynh ."

Hắn bị chắn bên ngoài, vẫn cố vươn tay chạm vào nụ hoa.

Bả vai run rẩy, thế nào cũng không thể xuyên qua hàng rào ấy .

"Huynh công nhận người khác tài hoa xuất chúng, công nhận người khác kỹ nghệ vô song, công nhận người khác thân thủ hơn người ."

"Duy chỉ không thể công nhận Hứa Từ Vãn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-7.html.]

Đây mới là nguyên nhân ta sẽ không chọn huynh .

Tạ Vân Tiêu, huynh không thích hợp làm phu quân của ta .

Đương nhiên câu ấy , ta còn chưa kịp nói ra , hắn đã lần nữa biến mất khỏi tầm mắt ta .

Cuộc sống bình lặng yên ổn , thời gian cũng như trôi nhanh hơn.

Sau khi thành hôn, Thôi Chu trồng hai cây anh đào trong nhà.

Chàng chăm sóc rất kỹ, anh đào kết vừa to vừa đỏ.

Năm nay, thư viện Bạch Lộc chuyển đến một học sinh cũng rất thích ăn anh đào.

Tuổi còn nhỏ nhưng leo cây cực giỏi.

Ta cá cược với nó, số anh đào trên ngọn cây hái được bao nhiêu đều thuộc về nó.

Nó như con khỉ nhỏ, nhảy qua nhảy lại giữa cành cây.

Thôi Chu đứng dưới gốc cây than ngắn thở dài, cảm khái vì bản thân không biết leo cây.

"Thương phu nhân quá, mất một nửa số anh đào rồi ."

Sau đó lại bị học sinh hô một tiếng "mang giỏ lại đây" mà gọi đi .

Ta và mẫu thân của học sinh thì ngồi dưới hành lang, vừa hóng mát vừa ăn anh đào.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nói đến chuyện ở Lạc Thành.

Sau khi Mộc gia rời đi , vì trước đó được nuôi quá sung sướng nên không còn làm nổi công việc trước kia .

Mộc phụ đi ngoài phố chạy việc kiếm tiền lẻ, Mộc mẫu vào t.ửu lâu làm thuê.

Mộc Chính Nghi thôi học về nhà chờ gả.

Cả nhà dồn hết bạc nuôi Tạ Vân Tiêu, mong rằng một ngày hắn thi đỗ làm quan.

Tạ Vân Tiêu mất đi động lực học hành, thành tích thi cử sa sút không ngừng.

Theo thành tích trước kia , khoa cử đã rất khó khăn.

Không lâu sau , Mộc Chính Nghi gả cho nhi t.ử của Đại Lý tự bình sự.

Nghe nói lúc ra khỏi Khai Phong phủ, nhà đó có giúp đỡ.

Ta biết người ấy , là đồng môn của Tạ Vân Tiêu, miệng lưỡi rất khéo.

Lúc nào cũng thích nói lời không hợp hoàn cảnh.

Tình cảm mà, chỉ cần được như nguyện là tốt rồi .

Chỉ là Tạ Vân Tiêu không thuận lợi đến thế.

Năm thứ hai, năm thứ ba dự thi hắn cũng không đỗ.

Mộc phụ Mộc mẫu đặt hết hy vọng lên người hắn , chỉ mong hắn làm quan.

Kỳ vọng càng lớn, áp lực càng nặng.

Bọn họ thường khuyên hắn :

"Tiền trong nhà đều dồn nuôi con ăn học, con mà không chịu cố gắng thì cô mẫu cô phụ biết trông vào ai?"

"Con cũng biết chúng ta không có bản lĩnh, Chính Nghi xuất giá rồi cắt đứt liên lạc với nhà, giờ chỉ còn trông cậy vào con."

Mẫu thân của học sinh vừa học theo vừa lắc đầu, vô cùng không tán đồng lời ấy .

Sống cùng nhau bao năm, ta cũng khó mà đ.á.n.h giá điều gì.

Lúc này , Thôi Chu bế học sinh đang buồn ngủ đi tới.

Ta mới giật mình nhận ra đã qua một canh giờ, trời cũng sắp tối.

Một ngày cuối hạ.

Tên sai vặt ở cửa nói có một vị Tạ tiên sinh đến tìm.

Ta nghĩ hết người trong thư viện, vẫn không nhớ ra có vị tiên sinh họ Tạ nào.

Cho đến khi đối diện ánh mắt Tạ Vân Tiêu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...