THEO TIẾNG GIÓ CHIỀU/Chương 8: - HẾTC. 8: - HẾT
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn mặt thanh y, mỉm cười điềm đạm.

"Ta đi làm tiên sinh khai sáng, đi ngang qua Bác Lăng, nên ghé lại từ biệt nàng."

Ta trịnh trọng hành lễ:

"Chúc Tạ tiên sinh môn sinh trải dài khắp thiên hạ."

Hai người nhìn nhau , môi Tạ Vân Tiêu khẽ động rồi lại mím thành một đường.

Muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ.

Lạch bạch lạch bạch, phía sau vang lên tiếng bước chân.

Một cục bông nhỏ nhào vào chân ta , đôi tay nhỏ kéo váy ta .

"A nương, Nhu Nhu muốn ăn bánh đường."

Ta cười bế con bé lên, giới thiệu với Tạ Vân Tiêu:

"Đây là nữ nhi của ta ."

Nghe xong lời ta , ánh mắt hắn khẽ chấn động.

Hắn cụp mắt xuống, khi ngẩng lên, vẻ kinh ngạc đã bị che giấu.

Khóe mắt cong lên, giọng nói sạch sẽ dịu dàng:

"Rất giống nàng lúc nhỏ."

Ta kéo Nhu Nhu lại , bảo con bé chào hỏi.

"Công công cũng nói vậy , bảo Nhu Nhu tròn trịa là có phúc."

Hắn nói thêm vài câu chuyện phiếm rồi mới mở miệng:

"Ta thay Chính Nghi xin lỗi nàng, trước kia đã khiến nàng chịu oan ức."

"Giờ thân thể nàng ấy không tốt , cô mẫu cô phụ chăm sóc nên không ra khỏi nhà được ."

Ta khẽ cười gật đầu:

"Tạ tiên sinh đúng là vị huynh trưởng tốt ."

Tiễn khách xong, ta ôm Nhu Nhu vừa bước qua ngưỡng cửa.

Con bé đã kích động dùng tay chỉ trỏ.

Chỉ vào Thôi Chu đang trốn sau cửa.

"A cha nói kéo a nương về nhà sẽ mua cho Nhu Nhu hai cái bánh đường."

Ta trừng mắt nhìn Thôi Chu, chàng đầy vẻ chột dạ không dám nhìn ta .

Một tay bế Nhu Nhu, một tay dắt ta .

Miệng không ngừng lẩm bẩm: "A cha a nương cùng đi mua bánh đường cho Nhu Nhu."

Rồi quay đầu đối diện ánh mắt ta .

"Còn có cả hạt giống hoa của phu nhân nữa."

10. Ngoại truyện góc nhìn của Thôi Chu.

Từ khi ta có ký ức, Thôi gia đã ngày một sa sút.

Thế gia lần lượt sụp đổ, bằng hữu của cha người thì đoạn tuyệt, người thì qua đời.

Năm khó khăn nhất, trưởng tỷ dùng kế gặp gỡ bệ hạ, tiến cung, mới mang lại cho Thôi gia chút cơ hội thở dốc.

Cha bắt ta học hành, lại không cho ta tham gia khoa cử.

Mỗi lần đêm khuya vuốt ve bài văn của ta , thần sắc ông đều xúc động:

"Chu Nhi, làm khổ con rồi ."

Sau này trưởng tỷ mang thai, cha bảo ta cùng mẫu thân đến Lạc Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/theo-tieng-gio-chieu/chuong-8-het.html.]

Ngoài mặt là thăm thân , thật ra là đi xem vận số của Thôi gia còn được bao lâu.

Khi mẫu thân trò chuyện cùng trưởng tỷ, họ nhắc đến Hứa tướng quân đã t.ử trận.

"Nhớ năm ấy Hứa tướng quân thành hôn, chùa Hương Sơn thắp đèn trường minh suốt một tháng."

"Lúc đến chúc mừng, mẫu thân còn m.a.n.g t.h.a.i Chu Nhi, giờ ta cũng có hài t.ử rồi ."

Nhớ lại chuyện cũ, đáy mắt mẫu thân nhiều thêm vài phần ý cười :

"Đó là quy củ nhà mẹ đẻ của Hứa phu nhân, gặp chuyện lớn đều làm như vậy ."

" Đúng thế, hiện giờ chùa Hương Sơn vẫn đang sáng đèn."

"Hình như... chính là hôm nay, Hứa cô nương cập kê."

Vì tình nghĩa đời trước , ta đến Hứa gia tham dự lễ cập kê của nàng.

Vừa bước vào phủ, tiếng dây đàn tỳ bà đứt vang lên ch.ói tai.

Một vị lang quân vội vã bước lên sân khấu, ngoài mặt là giải vây cho nàng, thực chất lại chỗ nào cũng hạ thấp nàng.

Bọn họ có thù sao ?

Cô nương ấy đỏ bừng mặt chạy đi , lại có một cô nương khác bước lên sân khấu.

Ta quên hỏi Hứa cô nương rốt cuộc có mấy người .

Nhưng chân đã đi trước một bước đuổi theo nàng.

Ta phát hiện một bóng váy đỏ phía sau hòn giả sơn, nàng quay đầu, nước mắt còn đọng trên mi.

Ta khó xử, không biết nên an ủi nàng trước hay chúc nàng cập kê vui vẻ trước .

Nhưng có lẽ nàng không hề vui.

Nàng không giống mấy muội muội nhà đồng môn, bị ấm ức là kể lể cả ngàn lần .

Nàng lại c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngay cả tiếng nức nở cũng muốn nuốt xuống.

Ta đến sai lúc rồi , lúc này nên để nàng khóc một trận mới phải .

Thế nhưng như có thứ gì kéo lấy ta , khiến ta muốn ở bên nàng thêm vài nhịp thở.

Một câu "duy chỉ không thể bị hủy hoại" của nàng khiến ta bừng tỉnh.

Ta nhớ đến câu trong sách, không vì vật mà bị vật điều khiển.

Một cô nương thông tuệ như vậy , có thể cứu Thôi gia.

Lại không ai biết trân trọng nàng.

Ta từng nghĩ, nếu hôm ấy đến muộn một chút, không đúng lúc gặp nàng.

Có lẽ ta cũng như đám tân khách kia , lặng lẽ tham dự xong buổi tiệc.

Cũng sẽ không có đoạn duyên này .

Ngày công chúa đầy tháng, ta theo mẫu thân trở về Bác Lăng, trong lòng nghĩ muốn gặp nàng thêm một lần .

Ta mang theo điểm tâm vừa làm , cứ cảm thấy nàng sẽ thích.

Lại gặp nàng trước cửa Hứa phủ, ôm gói giấy dầu đi theo sau một vị lang quân, cười ngọt ngào.

Ta suy nghĩ hồi lâu, không muốn cuộc ly biệt phá hỏng tâm trạng tốt của nàng.

Chỉ để quà lại cho người giữ cổng.

Về sau , thư viện Bạch Lộc mời ta đến dạy học.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta lập tức đồng ý, bản thân cũng không biết mình đang vội điều gì.

Cho đến khi trước mắt hiện lên đôi mắt thật to của nàng.

Rồi lại bật cười với chính mình , nếu nàng đã thành hôn thì sao ?

Thôi vậy , chỉ cần mỗi ngày nàng đều cười ngọt ngào như thế, vậy là đủ duyên rồi .

May mà, ông trời thật sự cho ta đoạn duyên ấy .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...