CHIẾM TRỌN SẮC XUÂN/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Trong thư phòng của Thế t.ử cất giấu một bức họa mỹ nhân.

 

Đó là người trong lòng mà hắn khổ công tìm kiếm nhưng chẳng thể gặp lại .

 

Phu nhân mua ta về vốn là để làm thông phòng cho Thế t.ử.

 

Thế nhưng Thế t.ử lại chán ghét ta .

 

Hắn nói dung mạo và cách ăn vận của ta , nơi nơi đều bắt chước người trong tranh.

 

Ngay cả vết sẹo giữa chân mày cũng là cố ý tạo ra để quyến rũ hắn .

 

“Đông Thi bắt chước Tây Thi, uổng phí tâm cơ.”

 

“A Lăng thông tuệ lanh lợi, há là hạng son phấn tầm thường như ngươi có thể sánh được ?”

 

Ta trăm miệng khó bề thanh minh, dứt khoát xin làm nha hoàn quét dọn.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Về sau , Thẩm Hàn Lâm đến phủ đưa công văn, chỉ liếc mắt một cái đã để ý tới ta .

 

Thế t.ử hờ hững đem ta tặng người .

 

“Chỉ là một nha hoàn mà thôi. Nếu không chê, cứ dẫn đi là được .”

 

Ta ôm c.h.ặ.t bọc hành lý, thấp thỏm bước lên xe ngựa của Thẩm phủ.

 

Lần nữa gặp lại Thế t.ử, đã là nửa năm sau .

 

Trong yến tiệc mùa xuân của Thẩm gia, lần đầu tiên ta lấy thân phận Thẩm phu nhân để tiếp đãi khách khứa.

 

Thế t.ử cùng ta bốn mắt nhìn nhau .

 

Nhìn rõ nốt chu sa giữa mày ta , hắn bỗng thất thần.

 

1

 

Sau khi xuất giá, ta từng trở về Hầu phủ một chuyến.

 

Dung phu nhân gặp ta , sững sờ rất lâu mới hoàn hồn.

 

“Năm ấy mua con về, là vì thấy con giống Uyển nương.”

 

“Không ngờ âm sai dương thác, lại kết thành một đoạn thiện duyên.”

 

“Nay con tìm lại được người thân , cũng gả cho lương nhân. Uyển nương dưới suối vàng có linh thiêng, hẳn cũng có thể an lòng rồi .”

 

Nhắc tới mẫu thân , hốc mắt Dung phu nhân đỏ hoe.

 

Mẫu thân ta xuất thân từ vọng tộc kinh thành, là khuê trung mật hữu của Dung phu nhân.

 

Cho dù về sau gả xa tới Vị Nam, hai người vẫn thường xuyên thư từ qua lại .

 

Năm ta mười bốn tuổi, theo song thân lên phía bắc thăm người thân .

 

Không may trên đường gặp phải thủy phỉ.

 

Song thân đều mất mạng, chỉ còn mình ta may mắn sống sót.

 

Thế nhưng đầu ta bị thương nặng, thần trí hỗn độn, không nhớ nổi chuyện xưa.

 

Ta theo dòng dân chạy nạn một đường tới kinh thành, suýt chút nữa bị bọn buôn người bán vào thanh lâu.

 

May nhờ Dung phu nhân đi ngang qua động lòng trắc ẩn, bỏ bạc mua ta về.

 

Đưa ta vào phủ, giúp ta thoát khỏi cảnh lưu lạc bấp bênh.

 

Nhờ vậy ta mới có cơ hội gặp được Thẩm Tễ, tìm lại ngoại tổ và tộc thân .

 

Nghĩ tới đây, ta quỳ xuống, cung cung kính kính dập đầu với bà ba cái.

 

“Phu nhân, ân tình của người nặng tựa non cao. Tiểu Kiều vô cùng cảm kích.”

 

Dung phu nhân ôm ta vào lòng, vừa vui mừng rơi lệ, vừa bất lực thở dài.

 

“Tiểu Kiều là cô nương tốt .”

 

“Đáng tiếc, là Thầm Nhi có mắt như mù, không có phúc phận ấy .”

 

Nghe thấy tên Dung Thầm, ta theo bản năng co rúm lại .

 

“Phu nhân, người nói sai rồi .

 

“Thế t.ử vốn chẳng hề thích con, chỉ hận không thể để con đừng xuất hiện trước mắt chàng mới phải .”

 

Lời này khiến sắc mặt Dung phu nhân trở nên lúng túng.

 

Bà chần chừ giây lát rồi nhờ ta tạm thời giấu chuyện đã thành thân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/1.html.]

“Thầm Nhi chuyện gì cũng thông tuệ, chỉ riêng chữ tình là hồ đồ.”

 

“Nếu nó biết con đã gả cho người khác, e rằng...”

 

Thấy ta khó hiểu, Dung phu nhân rốt cuộc vẫn không nói hết.

 

Ta thật sự không hiểu nổi.

 

Ta lấy chồng thì có liên quan gì đến Dung Thầm?

 

Đúng lúc nha hoàn tới bẩm báo Thế t.ử đã hồi phủ, đang chuẩn bị tới thỉnh an.

 

Ta vội vàng xin cáo từ.

 

Dung phu nhân cũng không làm khó ta , sai nha hoàn thân cận tiễn ta ra khỏi phủ.

 

Khoảnh khắc bước ra khỏi viện, dường như ta còn nghe thấy một tiếng thở dài thật sâu của bà.

 

2

 

Ra khỏi cổng hoa rủ, từ xa đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

 

Ta đột nhiên dừng bước.

 

Nha hoàn dẫn đường khó hiểu quay đầu nhìn lại .

 

Ta lập tức đổi sang một con đường nhỏ khác.

 

Nói thật, ta có chút sợ Dung Thầm.

 

Ai ai cũng nói Dung Thế t.ử ôn nhuận như ngọc, đoan chính trầm ổn .

 

Nhưng chỉ riêng đối với ta , hắn luôn nghiêm khắc lạnh lùng.

 

Nghe nói trong thư phòng hắn cất giấu một bức họa mỹ nhân.

 

Đó là người trong lòng mà hắn tìm mãi không được .

 

Bởi vậy đã quá hai mươi tuổi mà vẫn không chịu cưới vợ.

 

Dung phu nhân mua ta về vốn là để làm thông phòng cho hắn .

 

Ngày đưa ta tới hầu hạ, chính tay bà điểm hoa điền giữa chân mày ta .

 

Ngắm trái ngắm phải , rất đỗi hài lòng.

 

“Chỉ cần che đi vết sẹo này , với gương mặt ấy , Thầm Nhi nhất định sẽ thích con.”

 

Nhưng Dung Thầm vừa nhìn thấy ta đã nổi trận lôi đình.

 

Hắn bóp lấy cằm ta , đưa tay áo lau đi hoa điền giữa chân mày.

 

Không biết nhớ tới điều gì, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

 

“Cút ra ngoài!”

 

Ta bị đuổi ra .

 

Đứng ngoài cửa, nghe đám nha hoàn và gia đinh xì xào bàn tán.

 

Vô số ánh mắt khinh miệt đổ dồn lên người .

 

Giống như bị ai đó tát mạnh một cái.

 

Khó xử đến mức mặt nóng bừng như sắp nhỏ m.á.u.

 

Dung phu nhân biết chuyện cũng không trách ta .

 

Chỉ là đôi mày luôn nhíu c.h.ặ.t, cả ngày chẳng buồn ăn uống.

 

Nhớ lại năm đó, khi ta suýt bị bọn buôn người đ.á.n.h c.h.ế.t, chính Dung phu nhân đã cứu ta .

 

Bà thật sự như Bồ Tát sống.

 

Ta cũng sợ mình mất giá trị lợi dụng rồi sẽ bị đuổi khỏi phủ.

 

Nghiến răng một cái, ta lại thử thêm lần nữa.

 

Lần này ta mặc y phục và đeo trang sức do Dung phu nhân chuẩn bị .

 

Chỉ là không dám vẽ hoa điền nữa.

 

Ta cầm đèn l.ồ.ng đứng chờ trên con đường hắn thường đi qua khi trở về viện.

 

Gió đêm lạnh lẽo.

 

Ánh nến chập chờn.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...