Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp một đôi mắt ngà ngà men say.
Hắn nhìn rõ gương mặt ta .
Sự dịu dàng trong mắt lập tức tan biến.
Thay vào đó là vẻ chán ghét quen thuộc.
“Lại là ngươi.”
Ánh mắt hắn dừng lại giữa chân mày ta , khẽ cười lạnh.
“Ngay cả chuyện này cũng dò hỏi được , còn cố ý tạo ra một vết sẹo.”
“Đông Thi bắt chước Tây Thi, uổng phí tâm cơ.”
“A Lăng thông tuệ lanh lợi, há là hạng son phấn tầm thường như ngươi có thể sánh được ?”
Ta siết c.h.ặ.t cán đèn l.ồ.ng, hoàn toàn không hiểu.
Định mở miệng giải thích nguồn gốc của vết sẹo ấy .
Nhưng Dung Thầm đã phất tay áo bỏ đi .
Thư phòng của hắn chưa từng cho người khác bước vào , ta cũng chưa từng nhìn thấy bức họa kia .
Vì thế rất lâu sau này , ta mới chợt hiểu ra .
Người tên A Lăng trong lời hắn , hẳn chính là người trong tranh.
Có lẽ vì ta có vài phần giống nàng ấy , nên Dung Thầm mới chán ghét ta đến vậy .
Liên tiếp hai lần thất bại, Dung phu nhân cũng đành từ bỏ.
Kể từ đó, ta không còn chủ động tìm Dung Thầm nữa.
Nhưng khó tránh khỏi có lúc chạm mặt.
Ngày mùng sáu tháng sáu, Dung Thầm sai người mang sách ra sân phơi.
Thân phận của ta trong phủ rất khó xử, ngại ăn không ngồi rồi nên việc gì cũng tranh làm .
Khi phụ các nha hoàn chuyển sách, ta vô tình làm rơi một quyển Sưu Thần Ký.
Tiện tay lật vài trang, chẳng biết từ lúc nào đã đọc đến mê mẩn.
“Ai cho ngươi động vào những cuốn sách này ?”
Giọng nói từ trên đỉnh đầu truyền xuống, lạnh như băng giá.
“Việc phơi sách tự có người lo liệu, ngươi lại biết chọn thời điểm để tới gần viện của ta .”
“A Lăng thích đọc sách, nên ngươi cũng học theo.”
“Đáng tiếc đầu óc ngu độn, ngươi nhận được mấy chữ đây?”
“Làm bộ làm tịch, tưởng như vậy ta sẽ nhìn ngươi thêm một lần sao ?”
Ta hoảng hốt đứng dậy, muốn nói không phải như vậy .
Nhưng vẻ châm chọc trong mắt Dung Thầm rõ ràng là không tin.
Lời đến bên môi, cuối cùng chỉ đành cay đắng nuốt ngược trở lại .
Không quá hai ngày sau , khi ta đi ngang hành lang, lại bị Dung Thầm gọi lại .
Hắn nhìn rõ chiếc màn thầu trong tay ta , sắc mặt lập tức khó coi.
“Cố tình nhịn đói sao ?”
“A Lăng người mảnh mai thanh thoát, nên ngươi cũng cố ý ăn kiêng.”
“Ôn Tiểu Kiều, ngươi đúng là chứng nào tật nấy.”
Lời ấy thật sự quá đả thương người .
Ta lắp bắp đáp:
“Không phải đâu .”
Trước kia theo đoàn dân chạy nạn lên kinh, một đường phiêu bạt.
Từng đói đến phát điên, cũng từng đói đến sợ hãi.
Có đồ ăn trong tay, ta luôn quen cất lại một ít để phòng thân .
Nay cuộc sống đã yên ổn , nhưng thói quen ấy vẫn không sửa được .
Dung Thầm nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta .
Môi hắn khẽ động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/2.html.]
Rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa.
Sau ngày hôm đó, ta chủ động xin ma ma cho làm công việc quét dọn.
Chỉ mong tích cóp đủ tiền chuộc thân , rồi tự xin rời khỏi phủ.
3
Ngày rời khỏi Hầu phủ, Thẩm Tễ đích thân tới đón ta .
Dung phu nhân đi lễ Phật, Dung Thầm cũng không có mặt.
Ta ôm c.h.ặ.t bọc hành lý, thấp thỏm bước lên xe ngựa.
Bánh xe lộc cộc lăn đi , ta lén vén rèm nhìn ra ngoài.
Thẩm Tễ cưỡi ngựa đi phía trước , bóng lưng thẳng tắp, tựa tùng như trúc.
Nhận ra ánh mắt của ta , chàng quay đầu nhìn lại , khóe môi khẽ cong lên.
“Ôn cô nương.”
Ta cân nhắc hồi lâu rồi chủ động mở lời hỏi:
“Đại nhân đã bỏ ra bao nhiêu bạc để mua ta ?”
Khoảng thời gian này ta đã dành dụm được ít tiền.
Chỉ không biết có đủ để chuộc thân cho chính mình hay không .
Hôm qua, Thẩm Tễ tới Hầu phủ đưa công văn cho Dung Thầm, vừa khéo thấy ta đang quét dọn ở ngoại viện.
Mấy nha hoàn sai ta làm thay phần việc của họ, còn bản thân thì trốn dưới hành lang uống trà .
Thẩm Tễ thấy ta làm việc chăm chỉ, lặng lẽ đứng nhìn một lúc.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Sau đó chàng mở lời xin Dung Thầm nhường ta .
“Hạ quan trong nhà việc vặt nhiều vô kể, lại không có ai quản lý. Vị cô nương này trông rất lanh lẹ tháo vát, không biết đại nhân có thể nhường lại hay không ?”
Dung Thầm sững người , nhìn ta một cái.
“Nàng ấy à , chẳng phải người an phận thủ thường gì đâu .”
Thẩm Tễ ôn tồn đáp:
“Hạ quan thấy đây lại là một cô nương rất biết bổn phận.”
Dung Thầm thu hồi ánh mắt, giọng điệu nhàn nhạt.
“Chỉ là một nha hoàn mà thôi. Nếu Thẩm Hàn Lâm không chê, cứ dẫn đi là được .”
Chỉ một câu nói đã quyết định nơi ta sẽ đến.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Thẩm Tễ.
Nhưng không phải lần đầu tiên nghe nói về chàng .
Thẩm Tễ xuất thân hàn môn, mười sáu tuổi đỗ cử nhân, tài danh vang khắp kinh thành.
Chỉ tiếc gia đình gặp biến cố, song thân đều qua đời, chỉ còn một lão bộc nương tựa lẫn nhau .
Chàng dung mạo thanh nhã tuấn tú, tính tình ôn hòa, đến nay vẫn chưa cưới vợ.
Ta siết c.h.ặ.t vạt áo, cố nén nước mắt, lí nhí hỏi:
“Đại nhân đưa ta về... cũng là để làm thông phòng sao ?”
Thẩm Tễ ngẩn ra .
Trong mắt chàng có kinh ngạc, còn có vài phần cảm xúc mà ta không hiểu nổi.
“Ôn cô nương.”
Chàng lắc đầu.
“Ta chưa từng nghĩ tới chuyện nạp thông phòng. Trong nhà chỉ thiếu một người quản gia mà thôi.”
“Khế ước bán thân của cô nương, hôm qua ta đã nhờ người tới nha môn hủy bỏ rồi .”
Chàng lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, đưa tới trước mặt ta .
“Từ nay về sau , cô nương là người tự do.”
“Ta là thuê cô nương, không phải mua cô nương.”
Thuê và mua.
Chỉ khác một chữ.
Chaporia
Bình Luận (0)