Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Hôm sau , Dung Thầm đích thân tới kho chứa đồ.
Một đôi ngọc bội uyên ương bằng bạch ngọc, ngụ ý cầm sắt hòa minh, sánh cánh cùng bay.
Đi một vòng, hắn lại chọn thêm một nghiên mực Đoan Khê chạm hình lựu nở trăm con.
Gửi gắm mong ước con cháu đầy đàn, phu thê ân ái chẳng nghi ngờ nhau .
Hắn và Thẩm Hàn Lâm chỉ là giao tình hời hợt.
Phần lễ này đã đủ thể diện vô cùng.
Nhưng ai bảo hắn đang có việc cầu người .
Nhận món hậu lễ như vậy , đối phương hẳn cũng khó lòng từ chối thể diện của người tặng.
Đến lúc ấy , hắn mở miệng xin lại Tiểu Kiều.
Thẩm Hàn Lâm cũng không còn lý do để không đồng ý.
Nghĩ như vậy , trong lòng Dung Thầm dâng lên một tia vui mừng.
Rời phủ xong, hắn vòng qua Trân Bảo Các ở Đông Thị trước .
Dẫu sao đem Tiểu Kiều tặng người cũng là lỗi của hắn .
Hắn định mua một món trang sức để tạ lỗi với nàng.
Hiếm khi Dung Thầm kiên nhẫn chọn lựa đồ trang sức dành cho nữ t.ử.
Hắn nhìn trúng một cây trâm bạch ngọc, đang định bảo chưởng quầy gói lại .
Một nha hoàn vén rèm bước vào , cười hỏi:
“Chưởng quầy, cây trâm nhà tiểu thư chúng ta đặt đã làm xong chưa ?”
Chưởng quầy quay sang cười làm lành với Dung Thầm.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Công t.ử, thật có lỗi .”
“Cây trâm này đã có chủ rồi , là Trần Thị lang bộ Lễ đích thân tới đặt từ trước .”
“Nghe nói là để tặng cho ngoại tôn nữ từ kinh thành tới thăm lão nhân gia.”
Dung Thầm nghe vậy liền sững sờ.
Sắc mặt đột ngột thay đổi.
“Ngoại tôn nữ?”
“Từ Vị Nam tới sao ?”
Nha hoàn khó hiểu hỏi:
“Công t.ử quen tiểu thư nhà ta sao ?”
Dung Thầm lập tức nhảy lên ngựa, phi như bay.
Trái tim bồn chồn không biết nên đặt nơi nào.
Trần Thị lang chỉ có một người con gái.
Mà đó chính là mẫu thân của A Lăng.
Ngoại tôn nữ cũng chỉ có một mình A Lăng.
Người hắn khổ sở tìm kiếm bao năm nay cuối cùng cũng có tung tích.
Nhưng khi đứng trước cổng Trần phủ, Dung Thầm lại bất giác chần chừ.
Trong đầu không đúng lúc hiện lên hình bóng của Ôn Tiểu Kiều.
Vốn dĩ trước khi cưới A Lăng, hắn không muốn dây dưa không rõ với bất kỳ nữ t.ử nào khác.
Nhưng Ôn Tiểu Kiều thì khác.
Dù sao nàng cũng là thông phòng do mẫu thân mua về cho hắn .
Lẽ ra phải cho nàng một danh phận mới đúng.
Thôi vậy .
Thôi vậy .
Đợi sau khi cưới A Lăng, hắn sẽ nạp Tiểu Kiều làm quý thiếp .
A Lăng tâm địa thiện lương.
Nghĩ đến cũng sẽ không làm khó nàng.
Dung Thầm tự thuyết phục bản thân như vậy .
Sau khi người gác cổng vào thông báo, Trần Thị lang tiếp kiến hắn tại chính sảnh.
Dung Thầm nói rõ mục đích tới đây.
“Vãn bối và A Lăng từng có duyên cũ.”
“Những năm qua, vãn bối vẫn luôn tìm nàng ấy .”
“Hôm nay mạo muội tới cửa, là muốn gặp A Lăng một lần .”
Trần Thị lang lộ vẻ kinh ngạc.
Ông nói A Lăng đã thành thân từ tháng trước .
Dung Thầm
đứng
sững tại chỗ.
Bên tai ong lên từng đợt.
“Thành... thành thân rồi ?”
“Thành thân với ai?”
Trần Thị lang càng thêm ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/4.html.]
“Người ấy , Thế t.ử cũng quen biết .”
“Chính là Thẩm Hàn Lâm, Thẩm Tễ.”
6
Dung Thế t.ử cưỡi ngựa phóng như điên giữa phố thị.
Không cẩn thận húc đổ một sạp hàng của tiểu thương.
Nghe nói còn bị gãy một chân, phải khiêng về Hầu phủ.
Nha hoàn tới đưa trâm kể lại câu chuyện ấy một cách sống động như thật.
Ban đầu ta cũng hơi kinh ngạc.
Dung Thầm trước nay luôn kiềm chế và điềm tĩnh.
Sao có thể thất thố trước mặt mọi người như vậy ?
Nhưng rất nhanh sau đó, tâm trí ta đã bị cuốn trở lại bởi tờ thực đơn trước mắt.
Ngày mai là yến tiệc mùa xuân.
Còn rất nhiều việc vụn vặt chờ ta quyết định.
Đây là lần đầu tiên ta dùng thân phận Thẩm phu nhân để tiếp đãi khách khứa.
Khách tới đều là phu nhân và tiểu thư của các thế gia.
Không thể sơ suất dù chỉ nửa phần.
Đang suy nghĩ rồi hạ b.út.
Thẩm Tễ mặc triều phục đỏ thẫm, vén rèm bước vào .
Vừa hay đối mắt với ta .
Xuân quang tươi đẹp .
Những tia sáng vụn vặt nhảy múa nơi đáy mắt chàng .
“Phu nhân.”
Chưa tới giờ Thân, Thẩm Tễ đã tan nha.
Chắc hẳn là muốn giúp ta xử lý những việc liên quan tới yến tiệc ngày mai.
Chàng bước tới.
Khom người ôm lấy ta .
Nha hoàn cúi đầu che miệng cười , lặng lẽ lui ra ngoài.
Ta có chút ngượng ngùng, đưa tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c chàng .
“Giữa thanh thiên bạch nhật, phu quân sao lại quyến rũ thiếp ?”
Ngày trước , từ ấy vốn là điều cấm kỵ đối với ta .
Có lẽ vì nghe quá nhiều ở chỗ Dung Thầm.
Cho nên dù người khác vô tình nhắc tới, cũng đủ khiến toàn thân ta cứng đờ.
Bị cảm giác xấu hổ nhấn chìm hoàn toàn .
Nhưng giờ đây, ta đã có thể thản nhiên nói ra .
Biến nó thành câu đùa giữa phu thê.
Thẩm Tễ khẽ cười một tiếng.
Nụ hôn ấm áp rơi xuống giữa trán ta .
“Vậy phu nhân có mắc câu hay chưa ?”
Ta không nhịn được bật cười .
Đưa tay vòng qua cổ chàng , vùi mặt vào hõm vai.
Mắc câu rồi .
Từ lâu đã mắc câu rồi .
Kết thúc một nụ hôn.
Ta thở dốc, nghiêng đầu tránh nụ hôn chàng đuổi theo.
Ngoài cửa sổ.
Mùa xuân chậm rãi.
Cảnh xuân rực rỡ.
Ta nhớ tới ngày đầu tiên đặt chân vào Thẩm phủ.
Cũng là một ngày đẹp trời như thế.
7
Hôm ấy , Thẩm Tễ mời người làm chứng, lập văn thư chính thức thuê ta làm quản gia nương t.ử.
Hắn đưa cho ta một xấp giấy tờ dày cộm.
“Đây là toàn bộ khế đất và khế điền dưới danh nghĩa Thẩm gia.”
“Sau này đều giao cho cô nương quản lý.”
“Đây là bổng lộc mỗi tháng của ta , tiền thuê từ các cửa hàng cùng lợi nhuận từ trang t.ử.”
“Sau này mọi khoản thu chi trong phủ, cô nương quyết định là được .”
Rõ ràng là đang giao cả gia sản cho ta .
Ta không khỏi thấp thỏm lo lắng.
Có lẽ nhận ra sự bất an của ta .
Chaporia
Bình Luận (0)