Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Tễ cũng không ép buộc.
“Đây không phải công việc bắt buộc cô nương phải nhận.”
“Nếu làm không vừa ý, bất cứ lúc nào cô nương cũng có thể từ chức.”
“Thẩm mỗ sẽ tặng thêm năm mươi lượng bạc, coi như chút lòng thành.”
Ta không tiện từ chối thêm nữa.
May mà cuộc sống của Thẩm gia thanh giản.
Dù việc vặt khá nhiều nhưng quản lý cũng không quá khó khăn.
Gặp chuyện nan giải, lại có Thẩm Tễ ở bên chỉ điểm.
Ta vốn không phải người ngu độn.
Có cơ hội rèn luyện, rất nhanh đã thành thạo mọi việc.
Thẩm Tễ chưa từng tiếc lời khen ngợi ta .
Sổ sách được sắp xếp chỉnh tề.
Món ăn được bố trí thỏa đáng.
Ngay cả khi ta nghiên được một thỏi mực tốt .
Chàng cũng có thể tìm ra lý do để khen vài câu.
Theo thời gian.
Ta không còn câu nệ và dè dặt như lúc mới tới nữa.
Không cần làm nô tỳ.
Không cần sống bằng cách nhìn sắc mặt người khác.
Ta ăn ngon.
Ngủ ngon.
Người cũng đầy đặn hơn không ít.
Thẩm Tễ rất nhanh phát hiện ta chưa bao giờ mặc y phục màu sắc tươi sáng.
Trên đầu cũng chỉ cài duy nhất một cây trâm bạc đơn giản.
Chàng không nói gì nhiều.
Chỉ là cách vài hôm lại sai Triệu bá mang đồ tới phòng ta .
Hôm nay là một tấm lụa màu ngó sen.
Ngày mai là một đôi khuyên tai mã não.
Lần nào cũng dùng cùng một lý do.
“Đây là phần lệ của phủ, ai cũng có .”
Ta từ chối mãi không chịu nhận.
Thẩm Tễ cụp mắt, ôn hòa nói :
“Cô nương vốn đã có dung mạo đẹp .”
“Những bộ y phục và trang sức này chẳng qua chỉ là dệt hoa trên gấm.”
Chàng nói rất tự nhiên.
Nhưng ta lại nhìn thấy vành tai hơi ửng đỏ của chàng .
Triệu bá tai không được thính.
Nhưng giọng lại rất lớn.
“Lão nô ở trong phủ hai mươi năm rồi , đây là lần đầu tiên thấy phát thứ này đấy.”
Lần này đến cả ta cũng đỏ bừng mặt.
Đúng lúc mưa thu kéo dài liên miên.
Vết sẹo cũ giữa chân mày ta sưng đỏ và ngứa ngáy.
Thẩm Tễ mời đại phu tới chữa trị cho ta .
Ngày nào cũng làm sạch vết thương rồi bôi t.h.u.ố.c.
Hai tháng sau .
Vết sẹo hoàn toàn biến mất.
Để lộ phía dưới một nốt chu sa đỏ thắm.
Ta ngắm mình trong gương đồng rất lâu.
Nhất thời thất thần.
Thẩm Tễ ôm sách bước vào .
Bỗng nhiên dừng chân.
Ta ngẩng đầu lên.
Vừa khéo nhìn thấy chàng qua mặt gương.
Ánh sáng lay động.
Lần đầu tiên chàng không né tránh ánh mắt của ta .
Cho tới khi ta khẽ gọi một tiếng:
“Đại nhân.”
Hàng mi Thẩm Tễ khẽ run.
Lúc ấy mới hoàn hồn.
Chàng nhẹ nhàng đặt sách xuống bàn rồi tự rót cho mình một chén trà .
Ta tò mò nhìn qua.
Đều là những quyển sách lần trước ta đã đứng xem thêm vài lần trong thư phòng của chàng .
Khói trà lượn lờ.
Thẩm Tễ tới để từ biệt ta .
Kể từ khi biết được chuyện của ta .
Chàng luôn âm thầm lưu ý, giúp ta tìm kiếm người thân .
Nay đã có manh mối.
Chàng phải tới Vị Nam một chuyến để xác minh.
Ngày xuất hành.
Kinh thành vừa hay đón trận tuyết đầu tiên.
Hàng mày khóe mắt chàng ôn nhuận như ngọc.
Nhẹ nhàng phủi lớp tuyết mỏng trên vai ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/5.
html.]
“Tiểu Kiều, đợi ta trở về.”
Ta nhìn theo bóng chàng lên ngựa.
Dần biến mất giữa trời tuyết trắng xóa.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Nỗi cô đơn và mất mát không thể kìm nén trào dâng trong lòng.
Không biết qua bao lâu.
Phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Ta quay đầu nhìn lại .
Chàng đã ghìm cương xuống ngựa.
Sải bước thật nhanh về phía ta .
Rồi bất ngờ kéo ta vào lòng.
Ánh mắt nóng bỏng.
“Tiểu Kiều.”
“Đợi ta trở về cưới nàng, được không ?”
Tiếng gió tuyết gào thét lướt qua bên tai.
Bên tai ta là nhịp tim dữ dội của chàng .
Ngay cả l.ồ.ng n.g.ự.c ta cũng dâng lên những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt.
Ta biết .
Thẩm Tễ chưa bao giờ là người ôn hòa mềm yếu.
Thuở ban đầu.
Trong những lần giao thiệp với đồng liêu của chàng .
Không ít người từng dùng ánh mắt khinh miệt nhìn ta .
Ta bị Hầu phủ đuổi đi .
Chớp mắt đã bám víu được vào chàng .
Bọn họ chế giễu ta tâm cơ sâu nặng.
Ham mê phú quý.
Không giữ bổn phận nữ t.ử.
Nhưng chỉ vài ngày sau .
Những kẻ ấy đều lần lượt bị trừng trị ít nhiều.
Không ai dám buông lời bậy bạ nữa.
Tin đồn tự nhiên tan biến.
Vì ta .
Chàng không tiếc dùng cả những thủ đoạn không mấy quang minh.
Chàng không phải đối với ai cũng có tính khí tốt như vậy .
Nhưng lại luôn đứng về phía ta .
Che chở cho ta .
“Tiểu Kiều, cứ đi làm điều nàng muốn .”
“Có ta ở đây.”
Những gì chàng làm cho ta .
Từ lâu đã vượt xa bổn phận giữa chủ và người được thuê.
Thẩm Tễ.
Thẩm Tễ.
Ta cố nén nước mắt.
Ôm c.h.ặ.t lấy chàng .
“Được.”
“Ta sẽ đợi chàng .”
8
Xuân về đã sâu, nắng ấm dịu dàng, chính là lúc thích hợp để ngủ nướng.
Hiếm khi Thẩm Tễ được nghỉ ngơi, cứ ôm lấy ta không chịu rời giường.
Môi lưỡi của người đàn ông ấy khẽ cọ bên tai ta .
Bàn tay nóng bỏng chậm rãi trượt xuống dưới .
Ta gạt bàn tay chẳng chịu yên phận ấy ra , đứng dậy rửa mặt chải đầu.
Hôm nay là yến tiệc mùa xuân của Thẩm phủ.
Ta là nữ chủ nhân, nào có thể đến muộn.
Thẩm Tễ chống cằm bằng một tay, nhàn nhã ngắm ta trang điểm.
“Yến tiệc mùa xuân này thật biết gây trở ngại.”
Toàn thân ta mềm nhũn mỏi mệt, không nhịn được đỏ mặt trừng chàng một cái.
Yến tiệc đã tới lúc náo nhiệt.
Các phu nhân và tiểu thư tốp năm tốp ba rủ nhau tới tiền viện ngắm hoa.
Ta hơi mệt, tranh thủ lúc rảnh rỗi đi tới tiểu hoa viên nghỉ ngơi.
Mơ hồ nghe thấy mấy vị phu nhân đi lẻ đang thì thầm bàn tán.
“Nghe nói hôm qua Dung Thế t.ử cuối cùng cũng có tin tức về người trong lòng, nhất thời nóng vội nên ngã gãy chân giữa phố?”
“Thật hiếu kỳ không biết là nữ t.ử thế nào, lại có thể khiến Thế t.ử nhớ thương nhiều năm như vậy ?”
Nghe thấy lời ấy , ta bất giác sững người .
Thì ra Dung Thầm cuối cùng cũng đã tìm được người trong tranh.
Đừng nói bọn họ.
Ngay cả ta cũng có chút tò mò.
Đang lúc suy nghĩ miên man.
Nơi cuối tầm mắt lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Dung Thầm chống gậy, vô tình chạm mặt ta trong vườn.
Bốn mắt nhìn nhau .
Khi nhìn rõ nốt chu sa giữa chân mày ta , hắn đột nhiên thất thần.
“A Lăng?”
Chaporia
Bình Luận (0)