CHIẾM TRỌN SẮC XUÂN/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta thực sự kinh ngạc, không nhịn được hỏi:

 

“Thế t.ử sao lại biết tên thật của ta ?”

 

Năm đó ta lưu lạc bên ngoài, dù sao cũng ảnh hưởng tới thanh danh.

 

Sau khi tìm lại được ngoại tổ và thân tộc, chuyện ấy cũng chưa từng được công khai rộng rãi.

 

Ôn Tiểu Kiều là cái tên do đôi vợ chồng ngư dân già đặt cho ta .

 

Vì nhớ ân tình của họ, đối với bên ngoài ta vẫn luôn xưng là Tiểu Kiều.

 

Người trong kinh thành biết tên thật của ta không nhiều.

 

Dung Thầm đầy vẻ không thể tin nổi, buột miệng kêu lên:

 

“Thật sự là nàng?”

 

“Nàng có biết ta đã tìm nàng bao lâu hay không ?”

 

Ta ngơ ngác.

 

“Thế t.ử vì sao lại tìm ta ?”

 

Cho tới lúc này , Dung Thầm mới chợt nhận ra mình đã vượt quá khuôn phép.

 

Mối tình ấy , hắn chưa từng nói với chính Thôi Lăng.

 

Suy cho cùng, cũng chỉ là đơn phương tương tư mà thôi.

 

Trước khi tới đây, hắn vẫn còn giữ một tia may mắn.

 

Biết đâu không phải A Lăng thì sao ?

 

Nhưng giờ sự thật đã bày ra trước mắt.

 

Hắn không thể không thừa nhận rằng A Lăng thật sự đã thành thân .

 

Giữa hắn và nàng.

 

Rốt cuộc vẫn là bỏ lỡ nhau .

 

Một chấp niệm thời niên thiếu.

 

Không ngờ lại khiến hắn phí hoài bao năm tháng.

 

Đáng lẽ hắn phải đau lòng.

 

Nhưng chẳng hiểu vì sao , trong lòng lại sinh ra vài phần nhẹ nhõm.

 

Như vậy , hắn có thể không còn vướng mắc gì mà đón Tiểu Kiều trở về.

 

Yết hầu Dung Thầm khẽ chuyển động mấy lần .

 

Hắn cố gắng đè nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

 

“Xin lỗi , là ta nhận nhầm người .”

 

“Ta tới tìm quản gia nương t.ử của phủ này .”

 

“Ôn Tiểu Kiều.”

 

9

 

Ôn Tiểu Kiều?

 

Nghe xong, ta kinh ngạc nhìn Dung Thầm trước mặt.

 

Sự chân thành trong mắt hắn không giống giả vờ.

 

Thấy ta ngẩn người , Dung Thầm hít sâu một hơi rồi giải thích.

 

“Thẩm phu nhân, Tiểu Kiều vốn là nha hoàn trong phủ ta .”

 

“Năm đó chỉ tạm thời cho Thẩm huynh mượn làm quản gia nương t.ử.”

 

“Hiện nay Thẩm huynh đã cưới được giai nhân, trong phủ tự có nữ chủ nhân quản lý.”

 

“Tiểu Kiều tiếp tục ở lại đây, e là không tiện.”

 

Hắn thực sự không nhận ra ta .

 

Ta có chút buồn cười .

 

Lại bất chợt nổi lên một ý nghĩ trêu chọc.

 

“Ta từng nghe phu quân nhắc tới.”

 

“Người là do chính miệng Thế t.ử đồng ý tặng đi , sao giờ lại thành cho mượn?”

 

“Hơn nữa chỉ là một nha hoàn .”

 

“Cớ gì khiến Thế t.ử phải đích thân tới đòi người ?”

 

Dung Thầm trầm mặc giây lát.

 

Sắc mặt có chút không tự nhiên.

 

“Năm đó là ta hồ đồ.”

 

“Giờ đây ta mới nhận rõ lòng mình , đặc biệt tới đón nàng về nhà.”

 

Lần này ta thật sự sững sờ.

 

“Chẳng lẽ ngươi thích nàng?”

 

Dung Thầm gật đầu.

 

Vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

 

“Năm đó là ta hiểu lầm Tiểu Kiều.”

 

“Nàng một lòng ái mộ ta , chuyện ấy vốn chẳng có gì sai.”

 

“Là ta quá nghiêm khắc, khiến nàng phải chịu uất ức.”

 

“Sau này ta sẽ nạp nàng làm thiếp , nhất định đối xử với nàng thật tốt .”

 

Ta thực sự nghe không nổi nữa.

 

Không nhịn được bật cười châm biếm.

 

“Ngươi thích nàng, nên cho nàng làm thiếp ?”

 

Dung Thầm lộ vẻ khó xử.

 

“Tiểu Kiều xuất thân thấp kém.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/6.html.]

“Làm thiếp đã là...”

 

Ta khẽ thở dài, tự thay chàng nói nốt.

 

“Làm thiếp đã là đề cao nàng rồi .”

 

“Nàng nên cảm kích đến rơi nước mắt mới phải .”

 

“Dù sao một thông phòng mua về cũng có thể trở thành thiếp của Thế t.ử.”

 

“Đó đã là phúc phận lớn lao rồi .”

 

Cuối cùng Dung Thầm cũng nhận ra có điều không ổn .

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn .

 

Sắc mặt dần lạnh xuống.

 

“Thế t.ử.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Ngài nhìn kỹ xem, ta là ai?”

 

Dung Thầm ngẩn ngơ trong chốc lát.

 

Hắn nheo mắt nhìn ta không chớp.

 

Từ những món châu ngọc đầy đầu.

 

Đến y phục rực rỡ trên người .

 

Cuối cùng dừng lại nơi nốt chu sa giữa chân mày.

 

Rốt cuộc hắn cũng ghép người trước mắt với Ôn Tiểu Kiều nhút nhát năm xưa.

 

Ánh mắt từ nghi hoặc chuyển thành kinh hãi.

 

Máu trên mặt lập tức rút sạch.

 

“Nàng là Tiểu Kiều?”

 

“Sao có thể...”

 

“Đương nhiên là bởi ta gặp được lương nhân.”

 

Ta lớn tiếng ngắt lời.

 

“Phu quân đối xử với ta vô cùng tốt .”

 

“Ta như được sống lại lần nữa.”

 

Hai chữ “phu quân” ấy .

 

Dường như đ.â.m thẳng vào lòng hắn .

 

Dung Thầm vội vàng bước tới hai bước.

 

Hiếm thấy có chút hoảng hốt.

 

“Tiểu Kiều, không phải như vậy .”

 

“Người trong tranh ta yêu chính là Thôi Lăng.”

 

“Cũng chính là nàng.”

 

Ta chỉ cảm thấy thật nực cười .

 

“Thế t.ử nói ta chính là người trong tranh mà ngài tìm kiếm bao năm?”

 

“Thế nhưng suốt ba năm ở ngay trước mắt ngài.”

 

“Ngài lại chưa từng nhận ra ta .”

 

Dung Thầm sững sờ.

 

Giọng nói khàn đặc.

 

“Là ta có mắt như mù.”

 

“Chỉ là...”

 

Hắn không nói tiếp được .

 

Ta thay hắn nói .

 

“Bởi vì người ngài thích là Thôi Lăng xuất thân cao quý, hiểu lễ nghĩa, rạng rỡ hào phóng.”

 

“Cho nên dù dung mạo tương tự, ngài cũng không nhận ra ta .”

 

“Bởi vì trong suy nghĩ của ngài.”

 

“Một nữ t.ử như thế, sao có thể là nha hoàn thấp hèn luôn cố lấy lòng ngài được ?”

 

Nhắc lại chuyện cũ.

 

Ta không kìm được nước mắt.

 

Dung Thầm như bị sét đ.á.n.h.

 

Sắc mặt dần trở nên xám xịt.

 

Hắn nhớ lại những năm ấy .

 

Mình đã đối xử với ta tệ bạc đến mức nào.

 

Những ngày tháng sống trong lo sợ và dè dặt.

 

Ta thực sự đã từng ngày từng ngày chịu đựng mà vượt qua.

 

Nhưng hắn chưa từng dành cho ta dù chỉ một chút thương xót.

 

“Ngài chưa bao giờ buông bỏ sự kiêu ngạo và thành kiến của mình .”

 

“Chưa từng nghiêm túc nhìn thấy ta .”

 

“Cho nên ngài cũng sẽ không biết .”

 

“Để sống sót, ta đã biến thành dáng vẻ thế nào.”

 

Nói tới đây.

 

Dung Thầm dường như bị rút cạn sức lực toàn thân .

 

Hắn còn muốn mở miệng.

 

Nhưng sự nhẫn nại của ta đã cạn sạch.

 

“Cút ra ngoài.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...