Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Giọng của Thẩm Tễ và ta đồng thời vang lên.
Ta quay đầu nhìn lại .
Sắc mặt chàng lạnh lùng xa cách.
Lại là ba chữ ấy .
“Cút ra ngoài.”
“Năm đó nàng chỉ là một cô nữ cô độc.”
“Vật lộn trong bùn lầy để sống sót đã vô cùng gian nan.”
“Nàng chỉ muốn được sống mà thôi.”
“Có lỗi gì chứ?”
“ Nhưng ngươi mắt cao hơn đầu, chưa từng thấu hiểu nỗi khổ của nàng.”
“Chỉ cho rằng nàng đang quyến rũ, đang muốn trèo cao.”
“Thuận tay liền đem nàng tặng người khác.”
“Giờ đây lại bày ra bộ dạng si tình này cho ai xem?”
“Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Tiểu Kiều sẽ hồi tâm chuyển ý, quay về cùng ngươi sao ?”
Giọng Thẩm Tễ không lớn.
Nhưng từng câu từng chữ đều sắc bén vô cùng.
Dung Thầm hoàn hồn.
Khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh.
“Ta thừa nhận.”
“Là ta có lỗi với Tiểu Kiều.”
“ Nhưng Thẩm Tễ ngươi thì là thứ tốt đẹp gì?”
“Năm đó đòi Tiểu Kiều về.”
“Chẳng lẽ không hề có tư tâm?”
Thẩm Tễ nắm lấy tay ta .
Mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau .
Ánh mắt nghiêm nghị.
“Đương nhiên là có tư tâm.”
“Hầu phủ nhiều đời công khanh quý tộc.”
“Vậy mà lại nuôi dưỡng ra một kẻ mắt mù lòng dạ mù quáng như ngươi.”
“Một cô nương tốt đẹp như thế.”
“Đương nhiên xứng đáng với người tốt hơn.”
11
Sau khi gặp Dung Thầm.
Đêm ấy hiếm hoi ta giật mình tỉnh giấc giữa khuya.
Có lẽ ánh mắt u ám của hắn lúc rời đi khiến ta sinh lòng cảnh giác.
Dung Thầm từ nhỏ đã sống trong nhung lụa.
Chưa từng có ai dám mắng hắn thẳng mặt như vậy .
Ta sợ hắn sẽ trút giận lên Thẩm Tễ.
Bên cạnh, giường đệm đã lạnh.
Ta đẩy cửa bước ra ngoài.
Ánh trăng như nước.
Rải đầy mặt đất một màu bạc sáng.
Thẩm Tễ mặc trung y.
Mái tóc đen chưa buộc gọn.
Đang cúi đầu lau kiếm.
Ánh kiếm lóe lên.
Chàng ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta , vẻ sắc bén nơi chân mày khóe mắt lập tức hóa thành dịu dàng.
“Sao còn chưa ngủ?”
Khóe mắt ta nóng lên.
Ngẩng đầu nhìn chàng .
“Phu quân đang làm gì vậy ?”
Thẩm Tễ đưa tay vén những sợi tóc rơi bên má ta ra sau tai.
Ánh mắt dịu dàng.
“Ta biết nàng đang lo cho ta .”
“Không cần sợ.”
“Trên đời này vẫn còn công đạo.”
“Nếu không có .”
“Ta cũng sẽ đòi lại công đạo cho nàng.”
12
Sau khi trở về Hầu phủ, vết thương ở chân của Dung Thầm đã m.á.u thịt be bét.
Dung phu nhân vừa đau lòng vừa tức giận.
“Đứa trẻ si tình này !”
“Hà tất phải vì một nữ t.ử mà tự làm tổn thương bản thân như vậy ?”
Dung Thầm như không nghe thấy.
“Mẫu thân , con không cam lòng.”
Sắc mặt Dung phu nhân lạnh xuống.
Bà hất mạnh chén trà xuống đất.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Năm đó nhân lúc ta không có mặt, đem nàng chuyển tay tặng người khác, là ai?”
“Khinh thường nàng, trăm bề làm nhục nàng, lại là ai?”
“Bây giờ không cam lòng thì có thể làm gì?”
Hốc mắt Dung Thầm đỏ hoe.
Nỗi chua xót và hối hận như dây leo quấn c.
h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Mẫu thân , mặc kệ thế nào, vốn dĩ nàng là của con.”
Dung phu nhân nhìn chàng thật lâu, cuối cùng thở dài một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/7.html.]
“Con đây là cưỡng từ đoạt lý.”
Dung Thầm nhắm mắt lại .
Cảnh tượng ban ngày lần nữa hiện lên trong đầu.
Ôn Tiểu Kiều đứng bên cạnh Thẩm Tễ.
Đầu đầy châu ngọc.
Mày mắt giãn ra .
Tựa như đã biến thành một người khác.
Giống Thôi Lăng.
Không.
Là đã trở thành Thôi Lăng.
Những lời nàng nói hôm nay.
Từng câu từng chữ.
Hắn không thể phản bác.
Hắn đã từng có cơ hội được ở bên người trong lòng.
Là chính hắn có mắt không tròng, bỏ lỡ một đoạn lương duyên.
Nhưng suy cho cùng.
Cũng bởi vì Thôi Lăng.
Nên hắn mới không muốn đặt ánh mắt lên người Tiểu Kiều.
Nào ngờ tạo hóa trêu ngươi.
Thôi Lăng lại chính là Tiểu Kiều.
Là nhân cũng là quả.
Là quả cũng là nhân.
Chỉ có thể than một câu.
Ông trời thật biết trêu người .
Tên Thẩm Tễ kia .
Rõ ràng đã sớm biết thân thế của Tiểu Kiều.
Nếu không , vô duyên vô cớ sao lại đi xin một nha hoàn ?
Hắn không tin Thẩm Tễ trong sạch.
Nếu không có hắn ta .
Có lẽ giữa hắn và Tiểu Kiều vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
Nỗi nghẹn trong lòng Dung Thầm dần dần buông lỏng.
Cuối cùng hắn cũng tìm được một lý do để thuyết phục bản thân đón Tiểu Kiều trở về.
13
Nỗi lo của ta quả thật không phải vô cớ.
Chưa đầy hai ngày sau .
Thẩm Tễ bất ngờ nhận thánh chỉ, phải theo Thái t.ử xuống Giang Nam điều tra vụ án.
Vốn dĩ việc này không tới lượt chàng .
Nhất định là Dung Thầm đã giở trò phía sau .
Ta sinh lòng sợ hãi, đứng ngồi không yên.
Đường xa muôn dặm.
Ta sợ Dung Thầm sẽ gây bất lợi cho Thẩm Tễ.
Thẩm Tễ nhiều lần an ủi ta .
“Ta có lý do nhất định phải đi .”
“Tiểu Kiều, ta đã nói rồi .”
“Ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn .”
Ta biết .
Chàng đã làm hết tất cả những gì mình có thể làm .
Đêm trước lúc lên đường.
Chàng chong đèn viết liền mấy bức thư.
Dặn dò ta .
Nếu có chuyện bất ổn , lập tức gửi thư cho ân sư của chàng và mấy vị bằng hữu thân thiết.
Chàng còn thuê hộ vệ.
Ngày đêm canh giữ bên ngoài phủ.
Sau khi Thẩm Tễ rời đi .
Ta lập tức lên đường tới An Dương Học Cung.
Ta đã sớm dò hỏi được .
An Dương Quận chúa đang tuyển chọn nữ phu t.ử cho nữ học.
Nếu thi đỗ.
Sẽ trở thành nữ quan được triều đình ghi danh.
Như vậy .
Cho dù Dung Thầm quyền thế ngập trời.
Cũng không dám tùy tiện động tới ta .
Số nữ t.ử tham gia tuyển chọn rất đông.
Từ nhỏ ta đã theo phụ thân đọc sách.
Ký ức mất rồi .
Nhưng học vấn vẫn còn.
Ta nhanh ch.óng vượt qua hai vòng khảo hạch đầu tiên.
Vòng cuối cùng.
Do chính Quận chúa đích thân khảo thí.
Ta suy nghĩ thật lâu.
Mới đặt b.út viết xuống.
Khi buông b.út ngẩng đầu.
Bóng người sau tấm rèm dường như khẽ gật đầu một cái.
Ngày công bố bảng vàng.
Khảo quan công khai đọc tên ba người đứng đầu.
Tên ta đứng đầu bảng.
Chaporia
Bình Luận (0)