CHIẾM TRỌN SẮC XUÂN/Chương 8: 8 - HOÀNC. 8: 8 - HOÀN
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi nhận lấy danh sách.

 

Ngón tay ta không nhịn được khẽ run lên.

 

Tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

 

Ta rốt cuộc đã giành được cho mình một con đường lui.

 

Ba vị nữ phu t.ử trúng tuyển cùng nhau nhập cung nhận thưởng.

 

Thế nhưng lúc chuẩn bị xuất cung.

 

Ta lại bị giữ lại .

 

Tên nội thị tới truyền lời cười tươi đầy mặt.

 

Nhưng lời nói lại giấu kim trong bông.

 

“Phu t.ử sao có thể để Thục phi nương nương chờ lâu như vậy ?”

 

Thục phi.

 

Chính là cô mẫu ruột của Dung Thầm.

 

Thục phi đích thân đỡ ta đứng dậy.

 

Tỉ mỉ quan sát khuôn mặt ta .

 

“Khó trách Thầm nhi nhớ mãi không quên ngươi.”

 

“Còn cầu tới tận trước mặt bản cung.”

 

Trong lòng ta hoảng hốt.

 

Hoàn toàn không muốn lúc này lại nảy sinh thêm biến cố.

 

“Nương nương.”

 

“Thế t.ử chẳng qua chỉ nhất thời hồ đồ.”

 

“Thần phụ đã xuất giá.”

 

“Thực sự không gánh nổi phần ưu ái ấy của Thế t.ử.”

 

Thục phi thu tay về.

 

Chậm rãi ngồi lại lên trường kỷ.

 

“Xuất giá thì đã sao ?”

 

“Hòa ly là được .”

 

Giọng bà ta bình thản.

 

“Bản cung làm chủ cho ngươi.”

 

“Để Thầm nhi cưới ngươi làm chính thê.”

 

“Ai dám nói nửa lời phản đối?”

 

Trái tim ta chợt chìm xuống.

 

Đương kim thiên t.ử tuổi đã cao.

 

Lại độc sủng một mình Thục phi.

 

Gần như đã tới mức nói gì nghe nấy.

 

Một khi Thục phi đã mở miệng.

 

Đừng nói ngoại tổ phụ.

 

Ngay cả Quận chúa cũng không có tư cách phản đối.

 

Ta vội vàng quỳ xuống.

 

Trán chạm đất.

 

Gần như là cầu xin.

 

“Thần phụ và phu quân ân ái hòa thuận.”

 

“Không muốn tái giá.”

 

Bên ngoài điện.

 

Bỗng truyền tới giọng nói của Dung Thầm.

 

“Tiểu Kiều.”

 

“Trước đây là ta có lỗi với nàng.”

 

“Quãng đời còn lại .”

 

“Hãy để ta từ từ bù đắp cho nàng.”

 

Lòng ta như treo trên sợi chỉ.

 

Không nhịn được nghẹn ngào.

 

“Dung Thầm.”

 

“Ngươi còn không bằng g.i.ế.c ta đi .”

 

Ngoài điện sấm chớp vang rền.

 

Ta quay đầu nhìn lại .

 

Mây đen phủ kín bầu trời.

 

Mưa gió sắp kéo tới.

 

Tựa như một tấm lưới khổng lồ.

 

Khiến người ta không cách nào thoát ra .

 

14

 

Chỉ trong chốc lát.

 

Mưa đã đổ xuống.

 

Giữa bầu trời hỗn độn ấy .

 

Một bóng người áo xanh xé tan màn u ám.

 

Xông thẳng vào tầm mắt ta .

 

Toàn thân Thẩm Tễ ướt đẫm.

 

Vạt áo dính đầy bùn đất.

 

Dáng vẻ vô cùng chật vật.

 

Chân trái dường như bị thương.

 

Bước đi loạng choạng.

 

Thế nhưng từng bước từng bước đều vô cùng kiên định.

 

Chàng đi ngang qua Dung Thầm.

 

Chậm rãi quỳ xuống bên cạnh ta .

 

“Thần Thẩm Tễ.”

 

“Nghe nói nội t.ử đang ở chỗ nương nương.”

 

“Đặc biệt tới đón nàng về.”

 

Ở khoảng cách gần như vậy .

 

Ta mới nhìn rõ sắc mặt tái nhợt của chàng .

 

Bàn tay giấu trong tay áo rộng được một bàn tay lạnh giá nắm lấy.

 

Trái tim cuối cùng cũng ổn định trở lại .

 

Thục phi ngồi ở vị trí cao nhất.

 

Không kiên nhẫn nhíu mày.

 

“Nếu bản cung không cho thì sao ?”

 

Trong điện yên lặng trong thoáng chốc.

 

Thẩm Tễ ngẩng đầu.

 

Không kiêu không nịnh.

 

“Thái t.ử điện hạ bị tập kích.”

 

“Thần có công hộ giá.”

 

“Nhờ thánh ân đặc cách thăng chức.”

 

“Thê t.ử của thần là Ôn thị.”

 

“Theo lệ được phong Ngũ phẩm Nghi Nhân.”

 

“Thánh chỉ đã ban.”

 

“Do chính Thái t.ử điện hạ trao tận tay.”

 

“Xin nương nương chuẩn thuận.”

 

Vài lời ngắn ngủi.

 

Nhẹ nhàng như không .

 

Nhưng phía sau không biết đã trải qua bao nhiêu hung hiểm.

 

Được phong cáo mệnh.

 

Thẩm Tễ đã vì ta mà chuẩn bị con đường lui vững chắc nhất.

 

Nghe nhắc tới Thái t.ử.

 

Sắc mặt Thục phi cuối cùng cũng thay đổi.

 

“Thẩm đại nhân quả thật có bản lĩnh lớn.”

 

“Bản cung nào dám không thả người .”

 

“Đi đi .”

 

Thái t.ử giám quốc.

 

Quyền lực ngang với thiên t.ử.

 

Cho dù được sủng ái đến đâu .

 

Thục phi cũng không thể vượt qua được .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/chiem-tron-sac-xuan/8-hoan.html.]

Thẩm Tễ dập đầu hành lễ.

 

Đứng dậy.

 

Đưa tay về phía ta .

 

“Tiểu Kiều.”

 

“Chúng ta về nhà.”

 

Dung Thầm đứng ngây tại chỗ.

 

Ánh mắt trống rỗng.

 

Tất cả đều đã quá muộn.

 

Hắn hiểu.

 

Đời này giữa hắn và Tiểu Kiều.

 

Đã không còn bất cứ khả năng nào nữa.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Dung Thầm trơ mắt nhìn bóng lưng hai người nắm tay rời đi .

 

Đưa tay muốn giữ lại .

 

Nhưng thứ còn lại .

 

Chỉ là khoảng không vô tận.

 

15

 

Ra khỏi hoàng cung.

 

Thân thể Thẩm Tễ chợt mềm nhũn.

 

Ngã vào lòng ta .

 

Tay ta chạm phải một mảng ướt nhớp.

 

Cho tới lúc ấy .

 

Ta mới cho phép bản thân rơi lệ.

 

Ta không muốn nghĩ sâu hơn.

 

Một văn thần như Thẩm Tễ.

 

Rốt cuộc đã làm thế nào để bảo vệ Thái t.ử dưới lưỡi đao của thích khách.

 

Lại làm thế nào mang theo thân thể đầy thương tích ấy .

 

Gắng gượng xông vào cung cứu ta .

 

Thẩm Tễ.

 

Thẩm Tễ.

 

“Rõ ràng chúng ta quen biết chưa đầy một năm.”

 

“Vì sao chàng lại vì ta mà liều cả tính mạng?”

 

Nghi hoặc ấy .

 

Đã quanh quẩn trong lòng ta từ rất lâu.

 

Thẩm Tễ khẽ cười .

 

Kéo ta vào lòng.

 

Mặc cho nước mắt ta thấm ướt n.g.ự.c áo chàng .

 

“Ta chưa từng nói với nàng.”

 

“Ta thường xuyên nằm mộng.”

 

“Nhớ lại những chuyện của kiếp trước .”

 

Thẩm Tễ kể về giấc mộng ấy .

 

Trong mộng.

 

Chàng là một đại nho danh chấn thiên hạ.

 

Dạy học trong thư viện.

 

Cả hội trường đầy học t.ử.

 

Chỉ có một mình ta đối đáp lưu loát.

 

Từng lời đều tinh diệu.

 

Sau buổi luận học.

 

Hai người ngồi đối diện nhau .

 

Chàng mời ta lần sau lại tới.

 

Ta cúi đầu từ chối.

 

“Tiên sinh.”

 

“Ta không dám tùy tiện đáp ứng.”

 

“Ta là thiếp thất trong phủ người khác.”

 

“Phu gia không muốn ta xuất đầu lộ diện.”

 

“Tiên sinh học vấn uyên bác.”

 

“Thường khiến ta nhớ tới phụ thân .”

 

“Thuở nhỏ ta được người đích thân dạy dỗ.”

 

“Phụ thân rất yêu thương ta .”

 

“Từng đùa rằng ta có tài Trạng nguyên.”

 

“Sau này chưa biết chừng còn có thể giúp dân giúp nước.”

 

“Đáng tiếc tạo hóa trêu người .”

 

“Ta trở thành thiếp thất.”

 

“Lãng phí nửa đời trong nội trạch.”

 

“Không được phu quân yêu thích.”

 

“Ngày ngày cô quạnh buồn thương.”

 

“Nếu có kiếp sau .”

 

“Ta không muốn sống cuộc đời như vậy nữa.”

 

Lúc từ biệt.

 

Gió thổi tung lớp sa che trên mũ rèm.

 

Thẩm Tễ nhìn thấy khuôn mặt ta .

 

Chàng nhớ mãi đôi mắt đầy bi thương ấy .

 

Nỗi tiếc nuối trong giấc mộng.

 

Khắc sâu tận xương tủy.

 

Chàng tiếc vì gặp ta quá muộn.

 

Ta đã phải chịu quá nhiều khổ sở.

 

Cho nên vào khoảnh khắc gặp ta ở Hầu phủ.

 

“Đời này kiếp này .”

 

“Ta muốn bù đắp sự tiếc nuối ấy .”

 

Hàng mi Thẩm Tễ khẽ run.

 

Bao cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong đáy mắt.

 

“Tiểu Kiều.”

 

“Nàng sẽ không phải sống cuộc đời như thế nữa.”

 

16

 

Ngày ta chẩn ra hỉ mạch.

 

Cũng truyền tới tin tức Dung Thầm rời kinh.

 

Hắn bị điều tới biên quan làm giám quân.

 

Bề ngoài là thăng chức.

 

Nhưng thực chất là lưu đày.

 

Nơi ấy chiến sự liên miên.

 

Sống c.h.ế.t khó đoán.

 

Ta tò mò hỏi:

 

“Là do chàng làm sao ?”

 

Thẩm Tễ cùng ta dạo ngắm hoa trong vườn.

 

Nghe vậy chỉ khẽ cười .

 

Không thừa nhận.

 

Cũng không phủ nhận.

 

Gió xuân đầy viện.

 

Hải đường trải gấm.

 

Lê hoa như tuyết.

 

Chàng bẻ một nhành hoa.

 

Cài lên mái tóc ta .

 

Ánh xuân hòa tan trong đôi mắt ấy .

 

Chàng nói :

 

“Ta và Tiểu Kiều.”

 

“Năm này qua năm khác.”

 

“Cùng chiếm trọn sắc xuân.”

 

-Hoàn-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...