Văn án:

 

Huynh trưởng của ta trọng sinh rồi .

 

Ta hỏi huynh ấy :

 

"Muội và Vương Lăng Xuyên có thể bạc đầu giai lão không ?"

 

Huynh ấy thở dài:

 

"Tính muội nóng nảy lại hay ghen. Trong mắt muội , ngay cả một con muỗi cái cũng không chứa nổi."

 

"Lúc sắp lâm bồn, muội thấy Vương Lăng Xuyên nói thêm vài câu với biểu muội ở quê, tức đến mức làm loạn ngay tại chỗ, cuối cùng khó sinh mà c.h.ế.t, một xác hai mạng."

 

Mấy lời ấy khiến ta nghe mà kinh hãi.

 

Tối hôm đó, Vương Lăng Xuyên trở về phòng, chần chừ mở miệng:

 

"Đêm nay có thể... chỉ một lần thôi được không ? Trong nha môn có công văn khẩn cấp cần xử lý. Tối mai ta bù cho nàng ba lần , được chứ?"

 

Nhớ tới lời huynh trưởng, ta vội vàng đẩy hắn ra khỏi phòng.

 

"Không cần đâu , một lần cũng không cần! Công vụ quan trọng, chàng mau đi đi ."

 

Vương Lăng Xuyên đứng ngoài cửa sững sờ:

 

"Nàng thật sự không c.ầ.n s.ao?"

 

Ta đáp dứt khoát:

 

"Không cần!"

 

Đùa gì vậy .

 

Một lần hay ba lần có nghĩa lý gì?

 

Cho dù ta có mê hắn đến đâu , cũng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ của mình .

 

Khi biểu muội ở quê của Vương Lăng Xuyên tìm tới cửa, ta cố nén cơn ghen trong lòng, còn chủ động mời nàng ấy ở lại phủ.

 

Thậm chí còn giả vờ rộng lượng nói :

 

"Phu quân ta thân thể yếu ớt, có thêm một người chăm sóc, ta cũng yên tâm hơn."

 

Không ngờ biểu muội vừa nghe xong đã òa khóc :

 

"Hu hu hu... Biểu ca có phải bị người ta hạ t.h.u.ố.c rồi không ?!"

 

"Hồi còn ở quê, một mình huynh ấy cày được hai mẫu ruộng..."

 

"Lên núi săn thú, tự mình vác cả một con lợn rừng lớn..."

 

"Sao tới kinh thành lại thành yếu ớt thế này ?"

 

Ta ngây người .

 

Người nàng ấy nói ...

 

Là vị phu quân mỹ mạo, tay trói gà không c.h.ặ.t… là Vương Lăng Xuyên của ta sao ?

 

 

 

Kinh thành đều đồn rằng công t.ử Tiêu Ngọc Hằng của phủ Lại bộ Thượng thư ngã ngựa hỏng đầu, sau khi tỉnh lại thì như biến thành người khác.

 

Không còn lưu luyến thanh lâu t.ửu quán, trái lại cầm lại sách thánh hiền, bắt đầu chuyên tâm học hành.

 

Ta không tin.

 

Huynh trưởng ta là hạng người thế nào, lẽ nào ta lại không biết ?

 

Huynh ấy mà đọc nổi sách thánh hiền sao ?

 

Để vạch trần hắn , ta trở về nhà mẹ đẻ một chuyến.

 

Vừa bước vào hậu viện đã nghe thấy tiếng đọc sách truyền ra từ thư phòng.

 

Ta bước vào thư phòng, cười trêu:

 

"Ô kìa, mặt trời mọc đằng tây rồi sao ? Vị thư sinh trước mặt này là huynh trưởng ruột của ta đấy à ? Chẳng phải bị sơn tinh dã quái nào đoạt mất hồn phách rồi chứ?"

 

Không ngờ hắn vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta , vành mắt đã đỏ lên trước .

 

"Ngọc Hoàn!"

 

"Chậc."

 

Ta càng thêm ghét bỏ.

 

"Công t.ử ăn chơi ngang ngược ngày nào đâu rồi ? Sao giờ lại thành mít ướt thế này ?"

 

Huynh trưởng lau nước mắt hồi lâu mới khàn giọng nói thật với ta .

 

Hắn nói , hắn là người đã c.h.ế.t một lần .

 

Trọng sinh trở lại đúng khoảnh khắc tỉnh dậy sau cú ngã ngựa.

 

Ta nửa tin nửa ngờ.

 

Hắn ghé sát lại , nhỏ giọng bên tai ta :

 

"Hôm nay vào giờ Ngọ, Đức phi trong cung sẽ sinh hạ một vị hoàng t.ử."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/phu-quan-yeu-nghiet-khong-don-gian/chuong-1.html.]

"Đức phi vừa hết thời gian ở cữ đã rơi xuống nước, không cứu được . Hoàng t.ử nhỏ do nàng sinh ra sẽ được đưa tới cung của Hoàng hậu nuôi dưỡng."

 

"Muội cứ chờ xem lời ta nói có đúng không ."

 

Nghe hắn nói cứ như thật, trong lòng ta cũng tin đến bảy tám phần.

 

"Vậy tức là huynh biết rõ chuyện nhà ta sau này sẽ xảy ra thế nào?"

 

"Thế thì nói thử xem, muội và Vương Lăng Xuyên có thể bạc đầu giai lão không ?"

 

Vành mắt Tiêu Ngọc Hằng càng đỏ hơn.

 

Long lanh ngấn nước.

 

Ta ghét bỏ đẩy hắn :

 

"Huynh mau nói đi chứ, sao lại khóc nữa rồi ?"

 

Hắn lau khóe mắt.

 

"Khi muội m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, bắt gặp Vương Lăng Xuyên nói thêm vài câu với biểu muội ở quê."

 

"Muội tức đến làm loạn ngay tại chỗ, cuối cùng khó sinh mà c.h.ế.t, một xác hai mạng."

 

"Tính muội quá nóng nảy, trong mắt không chứa nổi hạt cát."

 

"Muội để tâm tới Vương Lăng Xuyên, hận không thể bắt hắn dính lấy mình mỗi ngày."

 

"Bên cạnh hắn , cho dù chỉ có một con muỗi cái, muội cũng phải tức giận suốt ba ngày."

 

"Ngọc Hoàn, muội tha cho hắn , cũng tha cho chính mình đi ."

 

Những lời ấy khiến ta nghe mà kinh hãi.

 

Ta không dám tin.

 

Tiêu Ngọc Hoàn ta đường đường là mỹ nhân đẹp nhất kinh thành, cuối cùng lại có kết cục như vậy sao ?

 

 

Ăn trưa cùng huynh trưởng xong, ta lên kiệu trở về phủ.

 

Cỗ kiệu lắc lư chầm chậm.

 

Ngoài phố xá náo nhiệt, người qua đường không ngừng bàn tán.

 

"Nghe nói chưa ? Trong cung vừa truyền tin, Đức phi nương nương sinh hạ hoàng t.ử vào giờ Ngọ rồi !"

 

"Hoàng hậu nương nương vẫn chưa có con nối dõi, lần này Đức phi chiếm tiên cơ rồi ..."

 

Càng nghe , lòng ta càng lạnh.

 

Huynh trưởng không lừa ta .

 

Những lời hắn nói rất có thể đều sẽ ứng nghiệm.

 

Ta sẽ vì một người nam nhân không yêu mình mà c.h.ế.t t.h.ả.m.

 

Năm đó, lần đầu tiên nhìn thấy Vương Lăng Xuyên trước cổng Hàn Lâm viện, hắn đã vô cùng lạnh nhạt với ta .

 

Ngay cả một ánh mắt cũng chẳng chịu cho.

 

Mỗi lần ta trêu ghẹo, hắn đều lạnh mặt lùi về phía sau , khuôn mặt trắng như ngọc tức đến đỏ bừng.

 

Ta theo đuổi hắn .

 

Quấn lấy hắn .

 

Mài mòn suốt ba năm.

 

Đến cuối cùng còn phải đem phụ thân ra ép, lấy thân phận đè người , hắn mới chịu cưới ta .

 

Đêm động phòng, hắn vẫn còn làm bộ.

 

Lẳng lặng ngồi bên mép giường, ngay cả một góc áo của ta cũng không muốn chạm vào .

 

Ta sao có thể nhịn?

 

Ta cầm roi ngựa treo trên tường, đẩy hắn ngã xuống giường.

 

Rồi cưỡi lên người hắn suốt một đêm.

 

Hắn khàn giọng hỏi ta có mệt không .

 

Ta cố tình giận dỗi, nghiến răng không chịu nhận mệt...

 

Ngày hôm sau , hắn như chẳng có chuyện gì, vẫn đi nha môn làm việc.

 

Còn ta thì nằm liệt trên giường cả ngày, không xuống nổi.

 

 

Trong lòng có tâm sự, đến bữa tối ta cũng chẳng buồn ăn.

 

Lúc lên đèn, Vương Lăng Xuyên bưng một bát hoành thánh bước vào phòng.

 

Dưới ánh đèn, hắn mày mắt như tranh, dung mạo như ngọc.

 

Một nốt ruồi son nằm giữa mi tâm.

 

Yêu dị đến mê người .

 

Chậc.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...