Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Đáng tiếc sắc mặt vẫn lạnh nhạt như mọi khi.

 

Hắn ngồi xuống bên giường, bưng bát định đút cho ta :

 

"Phu nhân, ăn chút gì rồi hãy ngủ, kẻo nửa đêm đói bụng tỉnh giấc."

 

Mấy năm nay, ta đã dạy dỗ Vương Lăng Xuyên khá thành công.

 

Ngay cả mỹ nhân lạnh lùng ngày nào cũng đã biết hầu hạ người khác.

 

Nhưng bây giờ ta sợ rồi .

 

"Ta tự ăn."

 

Ta giật lấy bát từ tay hắn .

 

Hắn nhìn đôi tay trống không của mình mà ngẩn người .

 

Im lặng một lúc mới chần chừ nói :

 

"Phu nhân, đêm nay có thể... chỉ một lần thôi được không ? Nha môn vừa đưa tới công văn khẩn cấp, ta phải đi xử lý."

 

Hắn ngước mắt nhìn sắc mặt ta , rồi bổ sung:

 

"Tối mai ta sẽ bù cho nàng ba lần , được chứ?"

 

Nhớ tới lời huynh trưởng, ta vội vàng đẩy hắn ra khỏi phòng.

 

"Không cần đâu , một lần cũng không cần! Công vụ quan trọng, chàng mau đi đi ."

 

Vương Lăng Xuyên bị ta đẩy lảo đảo, ra đến ngoài cửa mới đứng vững.

 

Hắn quay đầu lại , trong mắt đầy vẻ kinh ngạc:

 

"Nàng thật sự không c.ầ.n s.ao?"

 

"Không cần! Không cần!"

 

Ta bám khung cửa, trả lời dứt khoát.

 

Đùa gì vậy .

 

Một lần hay ba lần thì có gì khác nhau ?

 

Cho dù ta có thèm thân thể hắn đến đâu , cũng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ của mình .

 

Hắn im lặng nhìn ta một lúc rồi quay người định đi .

 

Ta lại gọi hắn :

 

"Khoan đã !"

 

Bóng lưng hắn khựng lại .

 

Lập tức quay đầu, vẻ mặt như thể sợ ta đổi ý giữ hắn ở lại .

 

Ta cười gượng:

 

"Đêm lạnh."

 

Vương Lăng Xuyên thở phào một hơi dài.

 

Hắn bước tới, nắm tay ta rồi nhét vào lòng mình .

 

"Phu nhân lạnh sao ? Muốn vi phu sưởi ấm cho nàng à ?"

 

"Không phải ! Không phải !"

 

Ta rút tay về, giật lấy lò sưởi trong tay nha hoàn rồi nhét cho hắn .

 

"Phu quân công vụ bận rộn, vô cùng vất vả, không cần chạy tới chỗ ta nữa. Lò sưởi này dùng than tốt , cháy cả đêm không tắt. Chàng ở thư phòng sẽ dùng tới."

 

Vương Lăng Xuyên ôm lò sưởi, sắc mặt thay đổi liên tục.

 

"Phu nhân muốn ... ta ở thư phòng cả đêm sao ?"

 

Ta gật đầu lia lịa:

 

"Trong thư phòng có giường, tối nay chàng ngủ ở đó đi ."

 

Vương Lăng Xuyên như không dám tin, nhìn chằm chằm vào ta hỏi:

 

"Thật sao ?"

 

"Thật! Thật! Thật! Mau đi đi ."

 

Ta lập tức đóng sầm cửa phòng, ngăn hắn ở bên ngoài.

 

Rồi thở phào một hơi dài.

 

Có lẽ trước đây ta quấn lấy hắn quá dữ.

 

Trong mắt hắn , ta chắc giống một yêu quái d.ụ.c cầu bất mãn.

 

Bây giờ ta muốn buông tha hắn .

 

Ấy vậy mà hắn còn không tin.

 

Haiz...

 

Ngày mai ta còn phải về nhà mẹ đẻ một chuyến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-yeu-nghiet-khong-don-gian/chuong-2.html.]

Hỏi huynh trưởng xem gần đây ta sẽ gặp phải chuyện gì.

 

Biết trước còn để tránh.

 

Kẻo lại gặp họa.

 

 

Huynh trưởng ta lúc này đang đọc sách trong thủy tạ giữa hoa viên.

 

Ta rón rén bước tới, bất ngờ giật lấy cuốn sách trong tay hắn .

 

Ơ?

 

Trang sách sạch sẽ, chỉ có những dòng chú giải ngay ngắn.

 

Vậy mà thật sự là sách đàng hoàng.

 

Không phải loại thoại bản xuân cung gì đó.

 

"Huynh, huynh thật sự đang đọc sách thánh hiền à ?"

 

Tiêu Ngọc Hằng hung hăng trừng mắt nhìn ta .

 

Ta cười gượng, vội nhét sách trả lại .

 

"Hì hì hì, xin lỗi xin lỗi ."

 

Hắn trừng ta hồi lâu rồi bỗng thở dài.

 

"Nói mới nhớ, tính tình của muội thật ra ... lại hợp với tên Triệu Phác kia hơn."

 

Triệu Phác xuất thân từ thế gia võ tướng, là Võ Trạng nguyên do đích thân bệ hạ ngự b.út điểm danh.

 

Hắn thích ta đã lâu.

 

Vừa đến tuổi cập kê, hắn đã sốt sắng tới cầu thân .

 

Đáng tiếc, ta nghe quá nhiều chuyện tài t.ử giai nhân, chê võ phu thô lỗ, một lòng muốn tìm một thư sinh thanh nhã thoát tục nên đã từ chối hắn .

 

Chuyện ấy vào năm đó đã gây xôn xao khắp kinh thành, ai ai cũng biết .

 

Cả kinh thành đều chờ xem trò cười của hắn .

 

Ta bĩu môi:

 

"Huynh biết từ nhỏ muội đã không thích võ phu rồi mà. Vừa bẩn vừa hôi, sao bằng thư sinh sạch sẽ thanh nhã được ?"

 

Vương Lăng Xuyên không chỉ sạch sẽ.

 

Mà còn rất thơm.

 

Trên người hắn lúc nào cũng thoang thoảng hương lá trúc.

 

Ánh mắt Tiêu Ngọc Hằng trở nên phức tạp:

 

"Muội muội , muội có biết sau khi muội c.h.ế.t ở kiếp trước , tên Triệu Phác đó nằm phục trước mộ muội khóc suốt ba ngày ba đêm không ? Hắn thật lòng si mê muội ."

 

Ta vội hỏi:

 

"Thế còn Vương Lăng Xuyên? Hắn có từng đau lòng dù chỉ một chút không ?"

 

"Vương Lăng Xuyên à ? Ai mà biết được . Hắn đóng cửa không ra khỏi phủ, chẳng ai nhìn thấy."

 

Huynh trưởng đau xót nhìn ta :

 

"Vương Lăng Xuyên tuy tốt , nhưng muội quá để tâm tới hắn . Nhất cử nhất động của hắn đều ảnh hưởng đến cảm xúc của muội . Chi bằng tìm một người đặt muội trên đầu quả tim, bình bình an an sống hết đời, chẳng phải tốt hơn sao ?"

 

Ta nhíu mày, không mấy tình nguyện:

 

" Nhưng võ phu quá thô lỗ, lại còn hôi..."

 

Tiêu Ngọc Hằng tức đến bật cười :

 

"Đó là vì muội không biết thôi! Mỗi lần Triệu Phác tới nhà gặp muội , hắn đều tắm rửa trước . Trên người ít nhất phải chà ba lượt xà phòng."

 

Ta chần chừ:

 

"Ý huynh là, muội nên hòa ly với Vương Lăng Xuyên, rồi tái giá với Triệu Phác?"

 

"Đó là chuyện của muội , tự muội quyết định. Theo ta thì mạng sống vẫn quan trọng hơn. Sau khi muội c.h.ế.t, phụ thân mẫu thân người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chỉ trong một đêm đã già đi mấy tuổi. Ta nhìn mà... không đành lòng."

 

Nói tới đây, vành mắt hắn lại đỏ lên.

 

Bất đắc dĩ, ta đành gật đầu:

 

"Được được được . Hay là huynh hẹn Triệu Phác tới đây, để muội gặp hắn một lần ."

 

Triệu Phác tới rất nhanh.

 

Vừa nhìn thấy ta , trong mắt hắn đã thoáng hiện vẻ ảm đạm.

 

Ta ghé lại gần ngửi thử.

 

Quả nhiên trên người hắn có mùi xà phòng rất đậm.

 

Hắn đỏ mặt lùi về sau .

 

"Ngọc Hoàn, nghe nói gần đây muội thường xuyên về nhà mẹ đẻ. Chẳng lẽ... Vương Lăng Xuyên đối xử với muội không tốt sao ? Nếu hắn phụ lòng muội , cứ nói với ta , ta đi đ.á.n.h hắn ."

 

Ta thở dài:

 

"Haiz, hắn đối xử với ta cũng không tệ. Chỉ là tính cách của hai người có phần không hợp, e rằng rất khó nắm tay nhau đi hết một đời."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...