Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Lời vừa dứt, bên ngoài đại sảnh đã vang lên một giọng nói quen thuộc, lạnh nhạt.

 

"Ta tới đón phu nhân về nhà."

 

Vương Lăng Xuyên.

 

Tới thật đúng lúc.

 

 

Ta và Vương Lăng Xuyên cùng ngồi trong xe ngựa.

 

Tiếng bánh xe lăn trên mặt đường lát đá nghe rõ mồn một.

 

Bầu không khí có chút ngượng ngập.

 

Vương Lăng Xuyên im lặng hồi lâu mới mở miệng:

 

"Gần đây phu nhân thường xuyên về nhà mẹ đẻ. Có phải vì ta làm điều gì không đúng không ?"

 

Ta nhìn tấm rèm xe đang đung đưa:

 

"Phu quân nghĩ nhiều rồi . Ta chỉ là... nhớ nhà thôi."

 

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay ta ...

 

Nhưng bị ta tránh đi .

 

Hắn khựng lại .

 

Môi khẽ hé ra , đang định nói gì đó thì xe ngựa dừng lại .

 

Trước cổng phủ, một cô nương mặc váy vải thô đang dựa vào tượng sư t.ử đá ngủ gật.

 

Bên chân còn đặt nửa giỏ trứng gà.

 

Nghe thấy động tĩnh, nàng dụi mắt, xách giỏ trứng lên rồi hớn hở chạy tới.

 

"Biểu ca! Sao giờ huynh mới về? Muội đợi lâu lắm rồi ."

 

Vương Lăng Xuyên giật mình :

 

"Tú Nhi? Sao muội lại lên kinh thành?"

 

"Năm nay hạn hán, mùa màng thất bát. Mẫu thân bảo muội lên kinh tìm việc làm , tiện thể tới nương nhờ huynh ."

 

Tim ta khẽ giật.

 

Thì ra đây chính là biểu muội của Vương Lăng Xuyên.

 

Kiếp trước , ta chính là vì nàng ấy và Vương Lăng Xuyên nói thêm vài câu mà ghen tuông đến c.h.ế.t.

 

Vương Lăng Xuyên khẽ nhíu mày.

 

Hắn vô thức nhìn ta một cái, giọng có phần gấp gáp:

 

"Biểu tẩu của muội không thích ồn ào. Muội ở trong phủ không tiện, để ta thuê cho muội một viện t.ử bên ngoài."

 

"Phu quân."

 

Ta lên tiếng cắt ngang.

 

"Không sao cả. Nếu là biểu muội trong nhà, đương nhiên nên ở trong phủ."

 

Vương Lăng Xuyên kinh ngạc nhìn ta , dường như có chút hoảng hốt.

 

Đây là lần đầu tiên hắn phản đối ý kiến của ta .

 

"Không được . Con bé này từ quê lên, không hiểu quy củ, hành vi thô lỗ. Ta sợ nó va chạm tới phu nhân. Hay là..."

 

Tú Nhi vừa nghe vậy đã chống nạnh, bất mãn kêu lên:

 

"Biểu ca! Huynh mới làm quan được mấy năm đã xem thường người quê rồi sao ? Trước khi thi đỗ, bản thân huynh chẳng phải cũng là người quê à ?"

 

Vương Lăng Xuyên bị nàng chặn họng.

 

Gương mặt tuấn mỹ lúc xanh lúc trắng.

 

Tú Nhi tuy là nha đầu nhà quê nhưng tính tình thẳng thắn đáng yêu.

 

Nếu Vương Lăng Xuyên thật sự có ý với nàng ấy ...

 

Chi bằng ta thành toàn cho họ.

 

"Được rồi , vào phủ trước đi ."

 

Ta chủ động nắm tay Tú Nhi, quay người đi vào .

 

"Bình thường biểu ca của muội đi nha môn, một mình ta cũng buồn. Muội tới vừa hay có người trò chuyện."

 

Vương Lăng Xuyên đứng sững tại chỗ.

 

Một lúc sau mới vội vàng đuổi theo, vẫn cố khuyên nhủ:

 

"Phu nhân, Tú Nhi nói năng không kiêng dè... Ta sợ nó nói linh tinh làm nàng không vui..."

 

Ta bảo Vương Lăng Xuyên xuống bếp xem món ăn, hắn đành ba bước ngoái đầu một lần mà rời đi .

 

Tiến vào hoa sảnh, vừa ngồi xuống.

 

Tú Nhi vừa ăn bánh vừa khen ta .

 

"Biểu tẩu, trước khi tới đây, muội cứ tưởng tỷ là tiểu thư quan gia, tính tình kiêu ngạo lắm. Không ngờ hôm nay gặp mặt, tỷ lại tốt bụng như vậy .

"

 

Ta cười nói :

 

"Cứ coi đây là nhà mình , không cần khách sáo."

 

"Biểu ca của muội thân thể yếu ớt, có thêm một người chăm sóc, ta cũng yên tâm hơn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-yeu-nghiet-khong-don-gian/chuong-3.html.]

Tú Nhi sững người .

 

Đôi mắt trợn tròn.

 

"Cái gì? Biểu ca yếu ớt?"

 

Nàng bĩu môi, rồi bất ngờ òa khóc .

 

"Hu hu hu... Biểu ca của muội ... Có phải bị người ta hạ t.h.u.ố.c rồi không ?!"

 

"Hồi còn ở quê, không cần trâu bò giúp sức, một mình huynh ấy cày được hai mẫu ruộng..."

 

"Lên núi săn thú, tự mình vác cả một con lợn rừng lớn..."

 

"Ngay cả tên lưu manh đầu làng huynh ấy cũng dám đ.á.n.h. Mười dặm tám thôn chẳng ai dám bắt nạt huynh ấy . Sao tới kinh thành lại thành yếu ớt thế này ?"

 

"Biểu tẩu, nhà tỷ có thế lực lớn như vậy , nhất định phải làm chủ cho biểu ca của muội !"

 

Ta ôm trán.

 

Mãi vẫn chưa hoàn hồn.

 

Người nàng ấy nói ...

 

Là vị phu quân mỹ mạo, tay trói gà không c.h.ặ.t… là Vương Lăng Xuyên của ta sao ?

 

 

"Phu nhân, biểu muội vừa rồi ... không nói điều gì không nên nói chứ?"

 

Ta đột ngột ngẩng đầu.

 

Chỉ thấy Vương Lăng Xuyên đang lo lắng nhìn ta .

 

Nốt ruồi son nơi mi tâm đỏ rực mê người .

 

"Không."

 

Ta lắc đầu.

 

"Biểu muội nàng ấy ... rất ... hiểu chuyện."

 

Vương Lăng Xuyên như thở phào nhẹ nhõm.

 

Hắn đưa đĩa giò heo tới trước mặt Tú Nhi.

 

"Ăn nhiều một chút, nói ít thôi."

 

Nếu là trước đây, chỉ cần phu quân nói thêm một câu với nữ nhân khác, ta lập tức nổi giận.

 

Nhưng lúc này , ta hoàn toàn chẳng còn tâm trí ghen tuông nữa.

 

Trong đầu chỉ còn những lời Tú Nhi vừa nói .

 

Phu quân của ta ...

 

Một mình vác được lợn rừng?

 

Hít...

 

Không đúng.

 

Rõ ràng hắn ...

 

Đến cả ta cũng đ.á.n.h không lại .

 

Nếu không thì vì sao mỗi lần trong phòng ngủ, chỉ cần ta hơi dùng sức ghì hắn xuống, hắn chỉ biết đỏ bừng vành tai, hoàn toàn không có sức phản kháng?

 

Là Tú Nhi nhầm rồi .

 

Hay là...

 

Phu quân đọc sách nhiều quá, đọc đến mức mất luôn sức lực?

 

Đang mải suy nghĩ, dưới gầm bàn bỗng có một bàn tay ấm áp đưa tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta .

 

"Phu nhân đang nghĩ gì vậy ?"

 

Ta theo phản xạ đáp:

 

"Nghĩ tới chàng ."

 

Hai ánh mắt nóng rực lập tức dừng trên mặt ta .

 

Hàng mi Vương Lăng Xuyên khẽ run.

 

Hắn hắng giọng, thấp giọng nói :

 

"Mau ăn cơm đi ... Ta... đều nghe theo nàng."

 

Không phải ...

 

Ta đâu có nghĩ tới chuyện đó!

 

 

Vương Lăng Xuyên sắp xếp ổn thỏa cho Tú Nhi xong, lúc trở về phòng đã là đêm khuya.

 

Hương lá trúc nhàn nhạt theo vạt áo lay động mà phảng phất bên ch.óp mũi ta .

 

"Phu nhân... đêm đã khuya rồi , nàng có muốn nghỉ ngơi ngay không ?"

 

Vừa nói , hắn vừa đi tới bên giường, ngồi xuống cạnh ta .

 

Trong lòng ta khẽ động.

 

Mượn ánh nến, ta xoay người đối diện với hắn , chậm rãi đưa tay ra .

 

Đầu ngón tay vừa chạm tới vạt áo hắn …

 

Vương Lăng Xuyên lại như bị một luồng sức mạnh đẩy trúng, khẽ hô một tiếng rồi ngã ngửa xuống chăn gấm.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...