Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mặt đỏ bừng vì sốt ruột.
"Ngọc Hoàn muội muội , không phải vậy ! Hắn... vừa rồi rõ ràng không phải như thế... Hắn giả vờ đấy! Con hồ ly tinh này đổi mặt sao nhanh thế?!"
Ta biết .
"Triệu tướng quân về trước đi . Ta có vài lời muốn nói riêng với... Vương Lăng Xuyên."
Vương Lăng Xuyên đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta .
Trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Giọng nói căng thẳng.
"Phu nhân... nàng vừa gọi ta là gì..."
Ta không nhìn hắn nữa, xoay người trở về phủ.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Vương Lăng Xuyên bám sát theo ta .
Gió lạnh mang theo hương lá trúc nhàn nhạt lướt qua ch.óp mũi.
Ta dẫn hắn đi qua tiền sảnh, chính đường, vòng qua hành lang, xuyên qua từng lớp cửa.
Cuối cùng trở về khuê phòng trước khi xuất giá của ta .
"Nơi này thanh tĩnh, không ai quấy rầy. Chàng nói đi ."
Trong mắt Vương Lăng Xuyên thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Yết hầu khẽ chuyển động.
"Phu nhân muốn nghe điều gì?"
Ta lạnh lùng nhìn hắn .
"Nói những chuyện chàng chưa từng nói , những chuyện ta không biết ."
Hắn đột ngột quỳ xuống.
Từng bước từng bước quỳ gối tiến đến trước mặt ta .
Hai tay ôm c.h.ặ.t lấy chân ta , vùi mặt sâu vào tà váy.
Ta giãy giụa nhưng không sao thoát được .
Lúc này ta mới hiểu sức lực của Vương Lăng Xuyên lớn đến mức nào.
Nếu hắn thật sự muốn khống chế ta , ta hoàn toàn không có sức chống trả.
Nghĩ lại cảnh trước đây ta đè hắn thế này thế nọ...
Đúng là trò cười .
Ta lạnh giọng:
"Buông ta ra ."
Giọng hắn bị lớp vải che khuất, nghe trầm đục.
"Phu nhân... nàng đang trách ta ..."
Thấy hắn không có ý buông tay, ta đành từ bỏ giãy giụa.
"Chàng giả vờ yếu đuối để lừa ta , rốt cuộc có mục đích gì?"
Hắn ngẩng đầu lên.
Vành mắt đỏ hoe.
"Ta xuất thân hàn vi, thuở nhỏ nhà nghèo. Từ bé để không bị người khác bắt nạt, ta từng học chút quyền cước với một vị sư phụ giang hồ, cũng quen làm việc nặng."
"Loại người thô kệch như ta vốn không xứng lọt vào mắt nàng."
"Khắp kinh thành ai mà không biết nàng không thích người thô lỗ, ghét võ phu. Ta sợ... sợ nàng không thích ta , sợ nàng không để ý tới ta , nên mới không dám để lộ dù chỉ một chút sức lực."
Ta bật cười chế giễu.
"Vậy nên chàng giả vờ suốt ba năm?"
Hắn hoảng hốt nhìn ta .
"Phu nhân, Hoàn Hoàn, nàng thích kiểu nam nhân nào, ta đều có thể học... Nếu nàng thích người anh dũng như Triệu Phác, ta cũng..."
Ta lên tiếng cắt ngang.
"Không cần nữa."
"Chàng về đi . Vài ngày nữa ta sẽ cho người đưa thư hòa ly tới."
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Cánh tay đang ôm ta cũng vô lực buông xuống.
"Hoàn Hoàn..."
…
Ngày hôm sau , Tiêu Ngọc Hằng tìm tới gặp ta .
"Cuộc săn mùa thu của hoàng gia lần này có tên muội trong danh sách. Muội phải nhớ kỹ, bất luận thế nào cũng tránh xa Gia Di quận chúa."
Ta khó hiểu ngẩng đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/phu-quan-yeu-nghiet-khong-don-gian/chuong-5.html.]
"Vì sao ?"
"Kiếp trước ở bãi săn, muội thấy nàng ta xin Vương Lăng Xuyên một bài thơ, liền bất chấp tất cả mà tranh cãi với nàng ta ."
"Sau đó lúc cưỡi ngựa, ngựa của muội đột nhiên kinh hoảng. Tuy may mắn được cứu nhưng cũng bị dọa không nhẹ. Có người nói trước khi xảy ra chuyện, từng thấy tâm phúc bên cạnh Gia Di quận chúa xuất hiện gần chuồng ngựa."
"Muội à , phụ thân nàng ta là Tĩnh Bắc Vương, nắm giữ trọng binh, lại đang được thánh thượng coi trọng. Chúng ta không động vào nàng ta được ."
"Ở bãi săn đao kiếm không có mắt. Dù thế nào cũng phải nhịn xuống một hơi ."
Ta bình thản đáp:
"Muội biết rồi . Muội sẽ không gây chuyện với nàng ta ."
Huống hồ ta đang cãi nhau với Vương Lăng Xuyên chuyện hòa ly.
Hắn làm gì, có dây dưa với nữ nhân nào hay không , ta cũng lười quan tâm.
Ngày diễn ra cuộc săn.
Trong bãi săn cờ xí giăng kín trời.
Ta cố tình chọn một góc khuất không mấy nổi bật.
Ánh mắt lướt qua toàn trường rồi dừng lại trên người Vương Lăng Xuyên.
Hắn không mặc trường sam thanh nhã như thường ngày.
Thay vào đó là một bộ hắc y bó tay gọn gàng.
Thắt lưng da.
Đi ủng da.
Mái tóc đen được b.úi gọn bằng một cây trâm gỗ mun.
Nốt ruồi son giữa mi tâm vẫn còn đó nhưng không còn vẻ yêu dị nữa.
Không có lớp áo bào rộng tay che phủ, thân hình cao lớn đầy sức mạnh của hắn không còn cách nào giấu nổi.
Vai rộng eo thon.
Dứt khoát và mạnh mẽ.
Hắn đang cúi đầu chỉnh lại dây cung.
Nghiêng mặt yên tĩnh.
Dường như...
Không còn giả vờ làm thư sinh lạnh nhạt yếu đuối nữa.
Cuộc săn bắt đầu.
Mọi người tản vào rừng.
Ta đi cùng huynh trưởng, thúc ngựa về phía tây.
Đi được nửa đường, ta luôn có cảm giác sau lưng có một ánh mắt bám theo như hình với bóng.
Vô tình quay đầu lại .
Chỉ thấy Vương Lăng Xuyên cưỡi một con tuấn mã đen tuyền, không gần không xa đi phía sau .
Thấy ta quay đầu, hắn lập tức cụp mắt xuống, chăm chú nhìn mặt đất như thể chỉ tình cờ cùng đường.
Hắn không tới gần.
Cũng không bắt chuyện.
Chỉ lặng lẽ đi theo.
Ta giả vờ như không biết .
Phía trước đột nhiên vang lên một trận xôn xao nho nhỏ.
Gia Di quận chúa.
Một thân kỵ phục đỏ rực.
Rực rỡ ch.ói mắt.
Nàng ta dẫn theo vài vị quý nữ, chặn trước ngựa của Vương Lăng Xuyên.
Giọng nói lanh lảnh:
"Vương học sĩ, từ lâu đã nghe danh tài thơ của ngài kinh động thiên hạ. Hôm nay là cuộc săn trọng đại, sao có thể thiếu thơ được ? Chi bằng nhân cảnh này làm một bài đi ."
Ta ghìm ngựa, đứng cách đó vài bước, lạnh lùng quan sát.
Chỉ thấy Vương Lăng Xuyên hơi cúi người trên lưng ngựa.
Thái độ cung kính nhưng xa cách.
"Quận chúa quá khen. Hôm nay thần theo đến, trên người còn có nhiệm vụ, không dám lơ là. Hơn nữa nơi núi rừng hoang dã cũng không phải chỗ ngâm thơ thưởng nguyệt. Mong quận chúa thứ lỗi ."
Nụ cười trên mặt Gia Di quận chúa cứng lại .
Trong mắt thoáng qua vẻ khó chịu.
Nàng ta hừ nhẹ một tiếng rồi dẫn người bỏ đi .
Lúc này Vương Lăng Xuyên mới ngẩng mắt lên.
Ánh nhìn dường như lướt rất nhanh về phía ta .
Ta tránh ánh mắt của hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)