HAI CHIẾC VÁY LỤA/Chương 1C. 1
20px

 

Văn án:

 

Huynh trưởng điều tra án trở về kinh, mang theo một chiếc váy lụa màu hồng và một chiếc váy lụa màu xanh.

 

Hắn hỏi trưởng tỷ thích bộ nào trước .

 

Đến lượt ta , huynh trưởng ôn hòa cười .

 

“Màu hồng mềm mại, cũng hợp nước da của muội , thích không ?”

 

Nếu không thích, sẽ chẳng còn gì nữa.

 

Ta gật đầu nhận lấy.

 

Về sau , chọn phu t.ử, chọn bạn đọc , đều là như vậy .

 

Ngày chọn phu quân cũng thế.

 

Thái t.ử cưới được trưởng tỷ, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

 

Tam hoàng t.ử mất hồn lạc phách, tiện tay chỉ về phía ta .

 

“Vậy thì Nhị tiểu thư đi .”

 

Sau khi thành hôn, Tam hoàng t.ử có đôi chút hối hận.

 

Nhưng hắn là người tốt .

 

Hắn giao quyền quản gia cho ta , cũng không nạp thiếp .

 

Ngay cả khi ta và trưởng tỷ cùng ngã ngựa trong một ngày, hắn cũng liều mạng cứu ta .

 

Lúc hấp hối, hắn vuốt xương mày ta , khẽ thở dài.

 

“Chỉ cần có vài phần giống nàng ấy cũng được .”

 

“Cả đời này của ta , rốt cuộc vẫn không có được điều mình thật sự mong muốn .”

 

Cho nên, khi sống lại một đời nữa, tại yến tiệc chọn phu quân.

 

Ta che đi đôi mắt, cúi đầu đáp lời Tam hoàng t.ử.

 

“Ân Ân đã có người trong lòng rồi .”

 

 

 

Giữa không gian tĩnh lặng, Tam hoàng t.ử Bùi Trì thoáng ngẩn người .

 

Ngay sau đó, huynh trưởng đứng dậy, nhàn nhạt liếc nhìn ta .

 

“Tiểu muội chỉ là vui quá hóa hồ đồ thôi.”

 

“Ân Ân, muội nên tạ ơn Tam hoàng t.ử đi .”

 

Ta vô thức c.ắ.n môi, vành mắt chợt cay.

 

Lại là như vậy .

 

Kiếp trước , ta cũng không muốn gả cho Bùi Trì.

 

Khi ấy , ta hoảng hốt nhìn về phía huynh trưởng, muốn nói lại thôi.

 

Hắn cũng gọi ta như thế, rồi bình thản định đoạt tất cả.

 

“Ân Ân.”

 

“Đây đã là số mệnh tốt nhất của muội rồi .”

 

Vì thế, ta không còn dũng khí mở miệng nữa.

 

Nhưng kiểu số mệnh ấy , ta đã sống qua rồi .

 

Không tốt chút nào cả.

 

Bây giờ, ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhỏ giọng lặp lại lần nữa.

 

“Ân Ân đã có người trong lòng.”

 

Không khí lập tức cứng lại .

 

Cuối cùng, người lên tiếng trước là Bùi Trì.

 

“Cũng tốt .”

 

Sự ngạc nhiên trong mắt hắn dần tan đi , khựng lại giây lát rồi nói :

 

“Lần này , ta cũng muốn tự mình tranh lấy thứ tốt nhất.”

 

Sau đó, hắn nhìn sang trưởng tỷ, dịu giọng hỏi:

 

“Vân Thiều, nàng có thể suy nghĩ thêm một chút được không ?”

 

Đôi mắt hắn đầy tình ý.

 

“Dù sao , ta tự nhận bản thân không hề kém hoàng huynh . Tình cảm dành cho nàng cũng chẳng ít hơn huynh ấy .”

 

Lời vừa dứt.

 

Thái t.ử bất đắc dĩ đỡ trán.

 

“A Trì.”

 

Huynh trưởng cau mày.

 

“Chuyện này …”

 

Trưởng tỷ c.ắ.n môi, tiến thoái lưỡng nan.

 

Không còn ai để ý tới lời từ chối của ta nữa.

 

Ta đứng nơi góc phòng, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Kiếp trước đẹp đẽ hào nhoáng ấy , cuối cùng cũng rời xa ta rồi .

 

 

Kiếp trước .

 

Ta từng động lòng với Bùi Trì.

 

Trước khi thành hôn, lúc chọn ma ma dạy quy củ, huynh trưởng dẫn tới hai người , như thường lệ vẫn hỏi trưởng tỷ trước .

 

“Muội thấy ai thuận mắt hơn?”

 

Trưởng tỷ chọn người cao béo kia .

 

Chỉ còn ta và ma ma thấp gầy nọ nhìn nhau lúng túng.

 

Có lẽ hôm ấy ta ngủ không ngon, đầu óc hồ đồ nên mới hỏi:

 

“Huynh trưởng, có thể để muội tự chọn một lần không ?”

 

Trưởng tỷ ngẩn người , cười cười .

 

“Vậy để Ân Ân chọn trước …”

 

Huynh trưởng cau mày ngắt lời.

 

“Sắp lấy phu quân rồi nên cánh cứng rồi phải không ?”

 

“Cả hai người đều do ta chọn kỹ, có gì khác nhau ?”

 

Lời trách móc ập xuống dồn dập.

 

Ta không có chỗ tránh né, chỉ đành cúi đầu, xấu hổ siết c.h.ặ.t cổ tay.

 

Đúng lúc ấy , Bùi Trì tới đưa sính lễ, vừa hay nhìn thấy.

 

Hắn nhìn ta thêm hai lần .

 

Rồi xoay người rời đi .

 

Nhưng tối hôm đó, Bùi Trì lại dẫn theo cả một hàng ma ma tới phủ.

 

Hắn đ.á.n.h thức ta khỏi giấc ngủ, nói :

 

“Chúc Ân Ân, nàng chọn đi .”

 

Đó là lần đầu tiên trong đời ta được lựa chọn.

 

Ta ngẩn người rất lâu.

 

Cho tới khi giọt lệ nơi khóe mắt được hắn nhẹ nhàng lau đi , Bùi Trì khẽ nói :

 

“Ta đã chọn nàng làm thê t.ử, thì sẽ bảo vệ nàng.”

 

“Chúc cô nương, ta sẽ thử yêu nàng.”

 

 

Bùi Trì đã thử suốt hai năm.

 

Hắn không còn để ý tới trưởng tỷ nữa, một lòng một dạ đối tốt với ta .

 

Ngay cả khi từ Thương Châu tra án trở về kinh, hắn cũng chỉ mang về một chiếc váy nghê thường… và chỉ cho riêng ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-1.html.]

 

Không hiểu vì sao , ta lại bật khóc .

 

Bùi Trì ôm ta vào lòng, dịu giọng dỗ dành.

 

“Ta biết Ân Ân đã chịu nhiều tủi thân .”

 

“Không sao cả, nàng đã có phu quân rồi .”

 

“Sau này nàng sẽ không cần nhặt những thứ người khác bỏ lại nữa.”

 

Bùi Trì là người giữ lời hứa.

 

Hai năm ấy , từ chuyện nhỏ như chọn món ăn trong phủ, chọn nha hoàn , cho tới chuyện lớn như chọn vị trí vương phủ hay tiếp nhận ban thưởng của hoàng đế.

 

Bùi Trì đều cười đáp:

 

“Ta phải hỏi nương t.ử trước đã .”

 

Kinh thành đều truyền tai nhau rằng Tam hoàng t.ử sợ thê t.ử.

 

Ta nghe xong thì nóng bừng mặt, nhưng trong lòng lại rất ấm.

 

Ta thậm chí còn thấy may mắn vì năm đó được Bùi Trì chọn trúng.

 

Cho tới ngày thọ yến của Hoàng hậu.

 

Thái t.ử ôm lấy trưởng tỷ, không giấu nổi ý cười .

 

“Phụ hoàng, Vân Thiều có t.h.a.i rồi .”

 

Bàn tay đang cài tóc cho ta của Bùi Trì bỗng khựng lại .

 

Vài sợi tóc rơi xuống bát canh ngọt.

 

Dính nhớp đến khó chịu.

 

Đêm ấy , hiếm khi Bùi Trì uống say.

 

Trên xe ngựa trở về phủ, hắn mặc cho ta chống cự, ngang ngược ép lấy ta .

 

Chỉ cách một tấm rèm, tiếng roi ngựa ngoài kia lặng lẽ nhanh hơn.

 

Mồ hôi nóng hổi rơi xuống cổ ta .

 

Ta xấu hổ quay mặt đi .

 

Lại bị hắn mạnh tay giữ lấy.

 

Giọng Bùi Trì khàn đặc đầy d.ụ.c niệm.

 

“Vì sao không nhìn ta ?”

 

“Chúc cô nương, mắt nàng đẹp như vậy , vì sao trong mắt lại không có ta ?”

 

Ta siết c.h.ặ.t màn cửa, khàn giọng giải thích.

 

“Có nhìn … ta có nhìn mà.”

 

“A Trì, chàng nhẹ một chút, ta đau…”

 

Nhưng Bùi Trì không dừng lại .

 

Hắn càng tức giận hơn, cố tình giày vò ta .

 

“Nói dối.”

 

“Chúc Vân Thiều, trong mắt nàng rõ ràng chỉ có hoàng huynh .”

 

Trước mắt ta mờ đi , nhưng vẫn bật thốt thành tiếng.

 

“Ta không phải …!”

 

Thế nhưng ta còn chưa kịp phản bác thêm bao lâu.

 

Bởi vì Bùi Trì đã đưa tay bịt kín miệng và mũi ta .

 

Hắn rất hiếm khi mất khống chế như thế.

 

Đôi mắt đỏ hoe, hết lần này đến lần khác lặp lại .

 

“Chính là nàng, chính là nàng!”

 

“Vân Thiều, ta nhớ đôi mắt ấy … sáng như thế, chân thành như thế.”

 

Giống như một sợi dây đứt đoạn bỗng được nối liền.

 

Ta chợt hiểu ra .

 

Vì sao trong bao đêm gần gũi, Bùi Trì luôn thích dùng khăn che mặt ta lại .

 

Chỉ để lộ đôi mắt.

 

Ta bỗng nhiên không còn sức giãy giụa nữa.

 

Lần nữa tỉnh lại .

 

Ta đã nằm trên giường.

 

Dưới đất quỳ đầy ngự y đang run rẩy.

 

Bùi Trì ngồi bên cạnh, thần sắc thất thần, môi khô trắng.

 

Bụng dưới âm ỉ đau.

 

Hắn chậm rãi xoa ấm lòng bàn tay ta , khẽ lên tiếng.

 

Không phải xin lỗi .

 

Cũng không phải áy náy.

 

Hắn nói :

 

“Ân Ân, hóa ra tình yêu không thể chuyển sang người khác.”

 

“Ta hối hận rồi .”

 

Nhưng mọi chuyện đã không thể cứu vãn.

 

Bùi Trì rốt cuộc vẫn không thể tranh người với chính hoàng huynh ruột của mình .

 

Hắn cũng không bỏ rơi ta .

 

Vẫn dỗ dành ta như trước .

 

Ngay cả khi ta vì sảy t.h.a.i mà phát điên, cầm nghiên mực đập vỡ đầu hắn .

 

Bùi Trì cũng chỉ bình thản lau sạch m.á.u, khẽ nói :

 

“Cẩn thận đau tay.”

 

Cơn giận của ta , tựa như đ.ấ.m vào bông.

 

Không có chút tác dụng nào.

 

Trong mắt người ngoài, chúng ta vẫn là phu thê ân ái như xưa.

 

Chỉ là, mỗi khi nửa đêm ta bị di chứng sau lần sảy t.h.a.i làm cho tỉnh giấc.

 

Bùi Trì luôn ngồi bên bàn, cúi đầu chăm chú vẽ chân dung ai đó.

 

Hoặc mỗi lần đi làm việc trở về kinh, hắn sẽ mang về những thứ giống hệt nhau .

 

Yến sào, t.h.u.ố.c bổ.

 

Cả quần áo và giày nhỏ của trẻ con.

 

Một phần cho ta .

 

Một phần cho trưởng tỷ.

 

Ngay cả trong buổi đ.á.n.h mã cầu của hoàng thất năm sau , Bùi Trì cũng đích thân chọn hai con Hãn Huyết bảo mã.

 

Trưởng tỷ ngượng ngùng nhìn ta rồi từ chối.

 

“Muội phu có lòng rồi , chỉ là Thái t.ử đã chuẩn bị cho ta trước .”

 

Nàng vừa qua thời gian ở cữ ngắn, cười vô cùng thoải mái.

 

“Ân Ân, nhịn lâu như vậy rồi , mau tới đấu một trận cho đã đi .”

 

Ta không nhìn Bùi Trì đang thất thần, xoay người lên ngựa.

 

Lần ấy , ta thật sự muốn đoạt khôi thủ.

 

Bởi vì ta muốn cầu xin Thánh thượng ban ân, cho ta và Bùi Trì hòa ly.

 

Nhưng chuyện đời luôn trái ý người .

 

Ngày hôm đó, ngựa của ta và trưởng tỷ đều phát điên.

 

Thái t.ử đỏ ngầu hai mắt.

 

“Vân Thiều!”

 

Hắn lập tức lao về phía trưởng tỷ.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...