Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta không hề bất ngờ.
Nhưng Bùi Trì lại theo bản năng lao về phía ta .
Hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, còn chính mình thì bị vó ngựa giẫm nát phổi.
Các ngự y dốc hết sức cứu chữa, cuối cùng vẫn vô lực xoay chuyển trời đất.
Ta đứng ngây người trước giường hắn .
Máu nơi khóe môi Bùi Trì không ngừng tràn ra , nhưng đáy mắt lại là sự nhẹ nhõm.
“Là ta chọn ngựa cho nàng.”
“Đương nhiên phải chịu trách nhiệm với nàng.”
“Ân Ân, ta không nợ nàng nữa.”
Khoảnh khắc ấy , cổ họng ta như nuốt phải nước sôi, đến cả một tiếng “ừ” cũng không nói nổi.
Sau đó, hắn nhìn sang trưởng tỷ đang lau nước mắt cho ta .
Rất lâu, rất lâu sau .
Bùi Trì khẽ cười , đưa tay vuốt xương mày ta .
Khẽ thở dài.
“Cả đời này của ta , rốt cuộc vẫn không có được điều mình thật sự mong muốn .”
Cho nên ở kiếp này , chỉ cần ở cùng một chỗ với Bùi Trì, ta đều cảm thấy ngột ngạt khó chịu.
Ta khom người hành lễ, khẽ nói :
“Huynh trưởng, chuyện nơi này đã không còn liên quan tới ta nữa, Ân Ân xin phép cáo lui trước .”
Nói xong, ta vội vã rời đi .
Chỉ là vừa đi được nửa đường, tay áo đã bị người kéo lại .
Là Bùi Trì đáng lẽ lúc này vẫn còn ở đại sảnh.
Hắn giống như vừa chạy theo tới, trên trán lấm tấm mồ hôi.
“Ân… Chúc Nhị tiểu thư lúc nãy sắc mặt tái nhợt, có phải thân thể không khỏe không ? Ta gọi ngự y tới xem cho nàng nhé?”
Ta vô thức nhíu mày, lùi lại rút tay áo về.
“Tam điện hạ quá lời rồi , Ân Ân không sao .”
Gió thu hiu quạnh lướt qua.
Bàn tay Bùi Trì lơ lửng giữa không trung rất lâu.
Cuối cùng hắn chậm rãi thu tay về, tự mình giải thích.
“Không sao thì tốt .”
“Dù sao nàng cũng là muội muội của Vân Thiều, nếu nàng bị bệnh, nàng ấy hẳn sẽ lo lắng.”
Ta không nghi ngờ gì, chỉ khẽ gật đầu.
Nhưng ngay lúc xoay người rời đi .
Bùi Trì lại tiến lên một bước, không để lộ dấu vết mà chắn đường ta .
“Ta chưa từng nghe nói Chúc Nhị tiểu thư đã có người trong lòng.”
“Không biết là công t.ử nhà nào?”
Ta nghĩ ngợi giây lát rồi nghiêm túc đáp:
“Không liên quan tới điện hạ.”
Một con quạ bay ngang qua đầu.
Nụ cười của Bùi Trì trở nên gượng gạo.
“…Là ta thất lễ.”
“Xin Chúc Nhị tiểu thư đừng trách.”
Bước chân hắn cứng nhắc, có chút loạng choạng rồi rời đi .
Ta vừa quay người lại , đã chạm phải ánh mắt tối sẫm của huynh trưởng.
Hắn khẽ nhíu mày, hỏi ta :
“Chúc Ân Ân, muội đang làm loạn cái gì vậy ?”
…
Mưa bụi lất phất rơi xuống lá cây.
Không khí ẩm thấp, nặng nề.
Huynh trưởng đứng dưới gốc chuối, trường bào xanh bị gió thổi lay động.
Hắn tận tình khuyên nhủ ta .
Nếu không phải năm xưa trưởng tỷ cứu Thái t.ử và Tam hoàng t.ử lúc họ rơi xuống nước, hai người ấy sẽ không tới cầu thân , càng không nói tới chuyện Tam hoàng t.ử nhìn thấy ta rồi chọn ta .
Hắn còn nói tính tình ta không thoải mái cởi mở như trưởng tỷ, suốt ngày ru rú trong phủ, làm gì có cơ hội gặp được người trong lòng. Chẳng qua chỉ là kiếm cớ từ chối mà thôi.
Cuối cùng.
Huynh trưởng bất lực thở dài, mệt mỏi chất vấn ta :
“Năm đó
trên
đường
vào
kinh, ba
huynh
muội
chúng
ta
gặp
phải
thổ phỉ.
Ta
bị
thương nặng, là trưởng tỷ của
muội
một
mình
dẫn dụ đám
người
kia
đi
.”
“Nàng ấy trúng mấy mũi tên, suýt nữa mất mạng.”
“Ân Ân, những năm qua, ta chỉ là thiên vị nàng ấy hơn một chút.”
“Vậy mà giờ muội lại giận dỗi với ta tới mức đem cả chuyện hôn sự ra tùy tiện từ chối.”
“Muội bảo ta sau này xuống dưới suối vàng biết ăn nói với phụ mẫu thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-2.html.]
Trong mắt huynh trưởng đầy thất vọng.
Hắn khẽ hỏi ta :
“Muội muốn huynh trưởng xin lỗi mình sao ?”
Cơn gió ẩm lạnh như d.a.o róc xương, quất lên mặt ta đau rát, rồi xuyên qua cổ họng nghẹn cứng, đ.â.m thẳng vào phổi.
Ta nhìn vào mắt huynh trưởng.
Trong đó có buồn bã.
Có áy náy với trưởng tỷ.
Cũng lẫn một chút oán trách mơ hồ.
Chỉ là… không có ta .
Ta bỗng nhiên không nói nổi nữa.
…
Năm ta bảy tuổi.
Phụ mẫu vì điều tra án oan mà bị quan địa phương hãm hại tới c.h.ế.t.
Huynh trưởng dẫn ta và trưởng tỷ bỏ trốn, lên kinh cáo trạng.
Trên đường đi , không biết là thổ phỉ hay tay sai của quan phủ địa phương, phái người tới truy sát mà huynh trưởng bị gãy chân, m.á.u chảy rất nhiều, thần trí mơ hồ.
Trưởng tỷ c.ắ.n răng, khoác áo choàng của huynh trưởng lên người , kiên định nhìn ta .
“Ân Ân, chăm sóc huynh trưởng cho tốt .”
Nói xong, nàng quát lớn một tiếng về phía đám cướp rồi dẫn chúng đi .
Chỉ còn lại ta và huynh trưởng.
Ta rất sợ.
Sợ những tán cây như đang giương nanh múa vuốt trên đỉnh đầu.
Sợ hạt mưa to như hạt đậu.
Sợ tiếng gió gào khóc .
Nhưng ta càng sợ hơn là...
Sợ trưởng tỷ trở về rồi nhìn thấy ta chẳng làm được gì.
Cho nên, ta tìm dây leo, kéo lê huynh trưởng xuống núi.
Khi tới được nhà dân dưới chân núi, tay và đầu gối ta đều đã rách hết.
Ta chỉ đành cố chấp quỳ xuống dập đầu, cầu xin họ cứu huynh trưởng.
May mà gia đình ấy là người tốt .
Họ cứu huynh trưởng.
Cũng vừa khéo cứu được trưởng tỷ đang lăn từ trên núi xuống.
Vết thương của ta nhẹ nhất, nên là người cuối cùng được cứu, cũng là người cuối cùng tỉnh lại .
Lúc mở mắt ra .
Ta thấy huynh trưởng nửa quỳ trước giường trưởng tỷ, mắt đỏ hoe.
“Vân Thiều…”
“May nhờ có muội , huynh trưởng phải cảm tạ muội .”
Ta rất vui.
Chúng ta đều còn sống.
Đều sống thật tốt .
Nhưng về sau , tình thân dần có thiên vị.
Có nặng nhẹ khác nhau .
Cho nên kiếp trước , lúc ta và trưởng tỷ cùng ngã ngựa, huynh trưởng lao về phía trưởng tỷ trước .
Cũng rất bình thường thôi.
Ta dường như chẳng thể trách ai được .
Ta cũng chưa từng ghen tị với trưởng tỷ.
Ta chỉ hơi buồn.
Hơi… tức giận một chút.
Ta nuốt nghẹn nơi cổ họng xuống, nhìn huynh trưởng đang tức giận.
Khẽ nói :
“Không có đâu .”
“Ta không cần huynh trưởng xin lỗi .”
“Ân Ân chỉ muốn tự mình chọn lấy phu quân.”
Lá rơi, gió lặng.
Huynh trưởng trầm mặc nhìn ta rất lâu.
Cuối cùng miễn cưỡng cười một tiếng.
“Được, ta để muội tự chọn.”
“Từ ngày mai, để Vân Thiều đưa muội đi xem mắt.”
Ta cúi đầu nhìn mũi chân mình , khẽ đáp lời.
…
Chaporia
Bình Luận (0)