Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dứt khoát đáp:
“Ta dám.”
Ta dám.
Một đời luôn chờ người khác lựa chọn mình .
Hoặc bị ép nhận lấy số mệnh người khác ban cho.
Còn đáng sợ hơn ngã ngựa nhiều.
Bùi Trì cúi đầu tránh ánh mắt ta .
“Vậy… ta sẽ chọn cho nàng một con ngựa tốt .”
…
Có bài học từ kiếp trước , ta lập tức từ chối Bùi Trì.
Cũng khuyên trưởng tỷ:
“Vẫn nên dùng ngựa chúng ta quen cưỡi thì hơn.”
Trưởng tỷ do dự giây lát rồi gật đầu.
“Cũng được .”
Từ hôm đó trở đi .
Ta ngày đêm luyện tập, mưa gió không ngừng.
Kiếp trước ở trận mã cầu ấy , người giỏi vô số .
Trước khi ngã ngựa, ta cũng chỉ miễn cưỡng đứng thứ ba.
Trưởng tỷ đứng thứ hai.
Cho nên kiếp này , dù trưởng tỷ có cố ý nhường ta , ta cũng không dám lơ là.
May mà ông trời chưa từng bạc đãi ta .
Đêm trước ngày thi đấu, trưởng tỷ nhìn ta bằng đôi mắt sáng rực.
“Ân Ân, muội tiến bộ rất nhiều.”
“Nhất định sẽ không xảy ra sai sót đâu !”
Ta lau khô mồ hôi, khẽ “ừ” một tiếng.
Hôm sau .
Ta chuẩn bị xong giày mũ, cho ngựa ăn no.
Đang cùng trưởng tỷ ra ngoài thì bị người chặn lại .
“Ân Ân.”
Là huynh trưởng đã nhiều ngày không gặp.
Ta vô thức siết c.h.ặ.t dây cương, lùi về sau một bước.
“…Có chuyện gì sao ?”
Huynh trưởng nhìn cách ăn mặc của ta , khẽ cau mày.
“ Đúng là học theo trưởng tỷ của muội rồi .”
“Nhất định phải đi sao ?”
“Nếu bị thương thì đừng tìm ta mà khóc .”
Tiếng rao bán trên phố dài không dứt.
Ánh mặt trời buổi sớm trên đỉnh đầu cũng rất ấm.
Nhưng lòng bàn tay ta lại lạnh ngắt.
Ta thậm chí chẳng buồn giải thích, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người lên ngựa.
Sau tiếng roi quất xuống.
Tuấn mã hí vang.
Nhưng ngay lúc sắp rời đi .
Dây cương lại bị kéo nhẹ một cái.
Huynh trưởng mím môi, vẻ mặt có phần khó xử.
Cuối cùng như nhượng bộ mà nói :
“Tối nhớ về sớm.”
“Huynh trưởng sẽ nấu món muội thích.”
Trong làn gió sớm dịu dàng ấy , ta rất muốn hỏi.
Huynh trưởng còn nhớ ta thích ăn gì sao ?
Nhưng cổ họng ta khẽ nghẹn lại .
Cuối cùng vẫn chỉ thúc ngựa phi đi .
Không nói gì cả.
…
Trước khi thi đấu.
Ta siết c.h.ặ.t gậy mã cầu, hết lần này tới lần khác hít sâu.
Bùi Trì cưỡi ngựa đứng bên cạnh ta , khẽ lên tiếng.
“Khoảng thời gian này , mỗi lần tới Chúc phủ, ta đều thấy nàng rất liều mạng.”
Ta chắp tay, thật lòng nhờ cậy.
“Vậy xin điện hạ dốc toàn lực.”
“Ân Ân vô cùng cảm kích.”
Ánh nắng loang lổ rơi lên gương mặt góc cạnh rõ ràng của Bùi Trì.
Đáy mắt hắn hơi đỏ lên, đôi môi mỏng khẽ mở.
“Cho nên… Ân Ân, nàng cũng sống lại rồi .”
“Nàng hận ta .”
“Cho nên mới không muốn gả cho ta như vậy .”
Tiếng còi báo hiệu trận đấu vang lên.
Ta không quá bất ngờ.
Từ lúc Bùi Trì hỏi ta còn dám cưỡi ngựa không .
Ta đã biết hắn cũng sống lại .
Ta kéo dây cương, khẽ cười .
“Thi đấu bắt đầu rồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-4.html.]
Nói xong, ta thúc ngựa lao vào sân.
Phía
sau
, Bùi Trì chần chừ giây lát
rồi
vẫn
đi
theo.
Việc luyện tập của ta quả thật có hiệu quả.
Năm trận đấu, ta đã thắng liên tiếp hai trận.
Lúc nghỉ giữa trận, trưởng tỷ đưa nước cho ta , cười nói :
“Nghe nói lần này người đoạt khôi thủ sẽ được Thánh thượng đích thân ban thưởng.”
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt thoáng vẻ ngưỡng mộ.
“Đó là vinh quang vô thượng.”
“Ân Ân phải cố lên.”
Nói xong, trưởng tỷ đi đ.á.n.h trận thứ ba của nàng.
Chỉ còn lại một làn gió nhẹ lướt qua.
Bên cạnh ta , Bùi Trì vẫn ngồi trên lưng ngựa.
Hắn không uống nước.
Cũng không nghỉ ngơi.
Chỉ cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Nhưng từ đầu tới cuối, hắn vẫn không hề phạm sai lầm.
Vẫn tận tâm tận lực giúp ta thi đấu.
Ta khẽ thở phào.
Cho tới trận cuối cùng.
Biểu muội của Bùi Trì vô tình dùng gậy đ.á.n.h trúng đầu gối ta , rồi hoảng hốt nhìn sang hắn .
Ta ngã khỏi lưng ngựa, co người ôm lấy chân mình .
Tiếng còi lập tức vang lên.
Ta bị xử thua.
…
Khi trưởng tỷ nghe tin chạy tới.
Ta hất tay cung nữ đang dìu mình ra , hung hăng tát Bùi Trì một cái.
“Bùi Trì, có phải ngươi không muốn thấy ta sống tốt không ?”
Bùi Trì không né tránh.
Bên má hắn nhanh ch.óng sưng đỏ, nhưng vẫn khẽ nói :
“Ân Ân, sao nàng mãi không nhìn thấy những điều tốt ta dành cho nàng?”
“Nếu nàng thật sự thắng, được Thánh thượng ban thưởng…”
“Vậy nàng bảo Vân Thiều phải nghĩ thế nào?”
“Nếu tình cảm tỷ muội các nàng vì thế mà xa cách thì sao ?”
Nước mắt dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng trào ra .
Ta lau mãi cũng không hết.
Bùi Trì theo bản năng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta .
“Ân Ân, đừng khóc .”
“Nếu ta có thể khiến trưởng tỷ của nàng để mắt tới…”
“Dù thế nào, ta cũng sẽ cưới nàng làm thiếp .”
“Còn nếu không được …”
“Ta sẽ hoàn toàn c.h.ế.t tâm, an ổn cưới nàng làm thê t.ử. Chúng ta vẫn sẽ như trước , yên ổn sống qua ngày.”
“Như vậy chẳng tốt hơn việc nàng liều mạng trên sân đấu sao ?”
Ta nhìn gương mặt nghiêm túc của Bùi Trì.
Lần đầu tiên cảm thấy.
Ba năm làm phu thê.
Có lẽ ta chưa từng thật sự hiểu hắn .
Lần này , người ra tay trước lại là trưởng tỷ.
Nàng tiện tay cầm bình hoa, đập mạnh vào lưng Bùi Trì.
“Nếu muội muội ta đoạt khôi thủ, ta chỉ thấy vui mừng.”
“Ngươi ghen tị với Thái t.ử không có nghĩa là ta cũng sẽ ghen tị với Ân Ân.”
Trưởng tỷ đỏ hoe mắt, chắn trước người ta .
“Bảy năm trước , lúc ngươi và Thái t.ử cùng rơi xuống nước…”
“Ta đáng lẽ không nên tiện tay cứu ngươi.”
Mảnh sứ vỡ cắt rách y phục Bùi Trì.
Máu lập tức trào ra , nhuộm đỏ cả vạt áo.
Nhưng hắn dường như không hề cảm thấy đau.
Chỉ đỏ mắt nhìn chằm chằm trưởng tỷ.
“Cái gì?”
Giọng hắn run rẩy.
“Vân Thiều… nàng có ý gì?”
“Năm đó rõ ràng nàng cứu ta trước …”
Đúng lúc ấy , Thái t.ử dẫn theo ngự y chạy tới.
Vừa vào đã nhìn thấy cảnh này .
Hắn khẽ thở dài, trong mắt không giấu nổi thất vọng.
“Năm đó chúng ta cùng rơi xuống hồ sen.”
“Vân Thiều nhảy xuống là để cứu ta .”
“ Nhưng ta biết đệ sợ nước, nên mới nhờ nàng ấy đi cứu đệ trước .”
Trưởng tỷ cười lạnh, không chút nể tình.
“Ta thậm chí chưa từng nghĩ tới việc cứu ngươi.”
“Cùng một mẫu hậu sinh ra .”
“ Nhưng ngươi chỗ nào cũng không bằng Thái t.ử.”
“Ngươi chưa bao giờ là lựa chọn đầu tiên của ta .”
Bùi Trì giống như bị đóng đinh tại chỗ.
Chaporia
Bình Luận (0)