Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta .
Theo bản năng lẩm bẩm:
“Ân Ân…”
Ở bên nhau ba năm, ta rất dễ nhìn ra hắn đang đau lòng.
Giống như năm đó, hắn có thể nhìn thấu sự lúng túng của ta khi chọn ma ma.
Sau khi gả cho Bùi Trì, ta cũng rất dễ nhìn ra Hoàng hậu và Thánh thượng không thích hắn .
Khi Hoàng hậu m.a.n.g t.h.a.i Bùi Trì, cung nữ mà bà tin tưởng nhất đã nhân cơ hội bò lên long sàng.
Cho nên, Hoàng hậu yêu thương Thái t.ử hơn.
Thánh thượng lại trách Bùi Trì thân thể yếu ớt, khó gánh đại sự.
Cũng càng coi trọng Thái t.ử hơn.
Đích tỷ không yêu Bùi Trì.
Nàng chọn Thái t.ử.
Cũng giống như ta .
Không ai chọn ta trước .
Ta hiểu được .
Ta sợ hắn cũng đau lòng như ta .
Cho nên kiếp trước , trong hai năm Bùi Trì thử yêu ta .
Vì thương người cùng cảnh ngộ, ta đã yêu Bùi Trì trước một bước.
Ta từng tới cung Hoàng hậu quỳ nửa canh giờ, chỉ cầu Hoàng hậu chịu dùng bữa cùng Bùi Trì.
Cũng từng khi Thánh thượng lâm bệnh, lấy m.á.u chép kinh cầu phúc, mong người gọi Bùi Trì một câu “con ta có lòng”.
Nhưng rốt cuộc là ta sai rồi .
Kiếp trước kiếp này , yêu hận oán trách đều trộn lẫn vào nhau .
Ta nhìn Bùi Trì trước mặt, khẽ nói :
“Ngươi được như ý rồi .”
“Kiếp trước hay kiếp này , ta đều không còn cơ hội lựa chọn nữa.”
Ta khựng lại , cố nén nghẹn ngào nơi cổ họng.
“Bùi Trì, ta hận ngươi.”
Rất kỳ lạ.
Khoảnh khắc ấy , trong mắt Bùi Trì lại dâng lên nỗi bi thương rất lớn.
Hắn vội vàng muốn tiến lên, nhưng bị trưởng tỷ và Thái t.ử kéo ra ngoài.
“Ân Ân…”
Trong phòng yên tĩnh trở lại .
Chỉ còn tiếng ngự y thay t.h.u.ố.c cho ta .
Ta nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Cả đời người , cơ hội thay đổi số mệnh vốn chẳng có bao nhiêu.
Ông trời đã cho ta hai lần .
Sau này , ta còn phải làm thế nào đây?
Ngay sau đó, băng vải trên đầu gối ta được buộc xong.
Vị ngự y trẻ tuổi ngẩng đầu, đôi môi đỏ khẽ mở.
“Chúc cô nương, cô có muốn chọn thêm một lần nữa không ?”
Ta cúi đầu.
Trước mắt là một đôi mắt trong veo, đang chăm chú nhìn ta .
Ta mơ hồ cảm thấy mình đã từng gặp ở đâu rồi .
Ngoài cửa, giọng huynh trưởng hơi sốt ruột truyền tới.
“Ân Ân đâu ?”
“Đã nói từ đầu là không cho tới, giờ quả nhiên bị thương rồi .”
“Không đ.â.m đầu vào khó thì không chịu tỉnh!”
Vị ngự y trẻ tuổi vội đến mức đổ mồ hôi, giơ bốn ngón tay thề.
“Ta, Vệ Chiêu, xin thề. Nếu ta có lòng xấu , sẽ c.h.ế.t không t.ử tế.”
“Chúc cô nương, ta đưa cô ra khỏi kinh thành. Cô có bằng lòng tới Thái Thương không ?”
Lúc ấy , ta mới nhớ ra hắn là ai.
…
Kiếp trước , sau khi Bùi Trì để lại cho ta câu phán định kia , hắn buông tay rời khỏi nhân gian.
Còn ta cũng ngất đi .
Trong lúc ý thức mơ hồ, bên tai có đủ loại giọng nói đan xen.
Có tiếng Hoàng hậu thở dài:
“Đứa nhỏ này … sảy t.h.a.i lần thứ hai, cũng khổ cho nó.”
Có tiếng trưởng tỷ gào khóc đến vỡ giọng:
“Một đám lang băm! Cái gì gọi là không cứu được nữa! Đi tìm, tìm hết du y trong thiên hạ, tìm cả lang trung chân đất về đây cho ta !”
Có tiếng huynh trưởng nghẹn ngào khóc khẽ:
“Ta cứ tưởng mình làm vậy là tốt cho muội , không ngờ tất cả đều sai rồi .”
“Ân Ân,
huynh
trưởng sai
rồi
.
Sai
đến hồ đồ.”
Không biết qua bao lâu.
Những âm thanh ấy dần dần tan đi .
Cánh tay ta lúc nào cũng có cảm giác tê đau như bị kim châm.
Rồi có người khẽ nói :
“Tiểu Ân Ân, nàng sống ở kinh thành không tốt chút nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-5.html.]
“Ta đưa nàng đi nhé?”
“Đến Thái Thương nghe đàn sáo, ăn mì Song Phượng, được không ?”
Ngày nào hắn cũng nói .
Nói tới mức ta thấy phiền.
Cho nên sau khi mở mắt, ta thều thào nói :
“Đừng ồn.”
Gió xuân thổi hé một góc rèm.
Ta bắt gặp một đôi mắt long lanh như nước.
Vệ Chiêu mừng đến rơi lệ.
Môi hắn mấp máy như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng lại không thể nói ra .
Huynh trưởng Chúc Thanh Sơn xông vào .
Mắt hắn sưng đỏ, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .
“Ân Ân, huynh trưởng ở đây…”
Đó chính là lần cuối cùng ta nhìn thấy nhân gian.
Vệ Chiêu dốc hết toàn lực, cũng chỉ đổi lại được một hơi thở ấy cho ta .
Hồi quang phản chiếu, khó mà trọn vẹn đôi đường.
Cho nên lúc này .
Ta không hề lo Vệ Chiêu có ý đồ xấu .
Chỉ khẽ hỏi:
“Có giấy b.út không ?”
Hắn nhìn quanh một vòng.
Sau đó không chút do dự rạch lòng bàn tay mình .
Ánh mắt hắn chân thành, đưa tay ra trước mặt ta .
“Có.”
Ta mím môi.
Cuối cùng vẫn dùng đầu ngón tay chấm m.á.u, viết một hàng chữ.
Sau đó, trước khi huynh trưởng kịp chạy vào .
Ta nằm trên lưng Vệ Chiêu, theo đường nhỏ trong núi rời đi .
…
Chúc Thanh Sơn vội vàng vén rèm lên, vừa định quở trách.
“Bị thương ở đâu ?”
“Ban ngày nếu nghe lời ta không tới, cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy …”
Giọng hắn dần dần nhỏ xuống.
Bởi vì trong phòng, ngoài bộ hộ cụ dính m.á.u ra .
Không còn một ai.
Chúc Vân Thiều theo sát phía sau , nhẹ giọng khuyên:
“Huynh trưởng, huynh đừng dữ như vậy .”
“Ân Ân không cố ý đâu , muội ấy sẽ sợ.”
Nói tới đây, Chúc Vân Thiều bỗng im bặt.
Nàng nhìn thấy dòng chữ bằng m.á.u bên cạnh giường.
“Kia là gì vậy ?”
“Ân Ân đâu ?”
“Ta vẫn đứng ngoài cửa, không thấy muội ấy ra ngoài mà.”
Chúc Thanh Sơn vừa định tiến lên, lại bị Bùi Trì lảo đảo xông vào trước .
Máu sau lưng hắn vẫn còn chảy, nhưng hắn hoàn toàn không để ý.
“Ân Ân đâu ?”
“Ân Ân của ta đâu ?”
Đợi khi Bùi Trì tới gần bên giường, cuối cùng cũng xác định rằng Ân Ân đã biến mất.
Nàng chỉ để lại một hàng chữ.
Bùi Trì nhìn rõ xong, lập tức rối loạn, trầm giọng gầm lên:
“Cái gì gọi là giữ gìn sức khỏe, đừng nhớ tới ta nữa chứ!”
Hắn xoay người , túm lấy người hầu đứng ngoài cửa.
“Người đâu rồi ?!”
Ở một bên phòng, Chúc Thanh Sơn đứng ngẩn tại chỗ rất lâu.
Tim hắn không ngừng run rẩy.
Hắn cứng đờ bước lên.
Chỉ vài bước ngắn ngủi mà lại vấp mấy lần .
Hắn chậm rãi đi tới gần.
Cuối cùng cũng nhìn rõ.
Ân Ân viết :
“Ta muốn sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.”
“Trưởng tỷ trân trọng, chớ nhớ.”
Trưởng tỷ…
Chúc Thanh Sơn chỉ thấy tim mình đau như rơi xuống vực, hơi thở cũng loạn.
Hắn không có thời gian đau lòng vì Ân Ân không từ biệt mình .
Hắn chỉ hoảng hốt.
Chaporia
Bình Luận (0)