Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hoảng hốt vì Ân Ân của hắn từ nhỏ đã sống bên cạnh hắn .
Nàng không gan dạ như Vân Thiều, giống hệt lần gặp thổ phỉ lúc nhỏ.
Rời khỏi kinh thành, nàng có thể đi đâu ?
Rời khỏi hắn , nàng phải sống thế nào?
Chúc Thanh Sơn không dám nghĩ tiếp.
Bước chân hắn rối loạn, loạng choạng chạy ra ngoài.
Không ngờ lại giẫm trúng một hòn đá lõm.
Cả người ngã mạnh ra sau , sau đầu đập vào khung cửa.
“Huynh trưởng!”
Trước khi ngất đi , Chúc Thanh Sơn nghĩ.
Chờ tìm được Ân Ân, hắn sẽ không khuyên Ân Ân gả cho Bùi Trì nữa.
Hắn sẽ nghe lời Ân Ân.
Chỉ muốn Ân Ân vui vẻ.
Khi Chúc Thanh Sơn tỉnh lại , toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn đã mơ một giấc mộng lớn.
Một giấc mộng kinh hoàng.
Một cơn ác mộng.
Chúc Vân Thiều bưng t.h.u.ố.c tới, kinh ngạc thốt lên:
“Huynh trưởng! Huynh cầm kiếm đi đâu vậy ?”
Chúc Thanh Sơn đỏ hoe mắt, bước chân không dừng.
Trong tiếng sấm ầm ầm, hắn xông thẳng vào vương phủ.
Bùi Trì đứng giữa màn mưa tiêu điều, đang trầm giọng phân phó hạ nhân.
“Đi tra cho ta .”
“Dù là chân trời góc biển, ta cũng phải gặp lại Ân Ân một lần .”
“Đến giờ ta mới biết , không phải ta chọn Ân Ân.”
“Mà là Ân Ân đã chọn ta .”
“Ta đã phụ nàng một lần , tuyệt đối không thể sai thêm lần nữa…”
Lời Bùi Trì còn chưa nói hết.
Một thanh trường kiếm đã xé gió lao tới.
Bùi Trì miễn cưỡng tránh được , nhưng cánh tay vẫn bị rạch một đường m.á.u.
Tóc đen của Chúc Thanh Sơn rối tung.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu như muốn nứt ra .
“Ta vốn tưởng ngươi là người tốt .”
“Ta vốn tưởng ngươi yêu Vân Thiều như vậy , sau khi thành hôn hẳn cũng sẽ không bạc đãi Ân Ân.”
“ Nhưng Ân Ân lại vì ngươi mà sảy t.h.a.i hai lần !”
Mưa rơi xuống xương mày Chúc Thanh Sơn, vỡ thành hai giọt rồi nặng nề rơi xuống đất.
“Nàng vì ngươi mà quỳ xuống lấy lòng Hoàng hậu, lấy m.á.u chép kinh cầu phúc…”
Những lời phía sau , Chúc Thanh Sơn nghẹn đến không nói nổi.
Mắt hắn đỏ rực, nụ cười hoang vắng.
“Ân Ân của ta … vậy mà vì ngươi chịu nhiều khổ sở đến thế.”
Vết thương cũ của Bùi Trì chưa lành, nay lại thêm vết thương mới.
Máu hòa cùng nước mưa rơi xuống nền đất lầy lội.
Bùi Trì còn chưa kịp che vết thương, đã kinh hãi bất định.
“Huynh nói gì?”
“Huynh cũng sống lại rồi ?”
“Huynh nói cái gì… sảy t.h.a.i hai lần ?”
Trong lòng hắn lập tức tràn ngập nỗi hoảng sợ khổng lồ.
Những chi tiết cũ cũng lần lượt hiện ra trước mắt.
Vì sao trước buổi mã cầu kiếp trước , Ân Ân luôn ăn không ngon.
Khi đó, Bùi Trì tưởng Ân Ân oán hận việc hơn mười ngày trước mình say rượu rồi cưỡng ép nàng.
Chúc Thanh Sơn cười lạnh, ánh mắt rét buốt.
“Hóa ra ngươi đã sống lại từ lâu.”
“Cũng phải , ngươi c.h.ế.t sớm, không biết Ân Ân đã mang thai.”
“Bùi Trì, ngươi hại Ân Ân hai lần .”
Sau tiếng sấm trầm nặng, Bùi Trì phun ra một ngụm m.á.u.
Hạ nhân trong phủ vội vàng chạy tới.
“Mau gọi thái y! Gọi thị vệ!”
Bùi Trì chống tay lên bàn đá xanh, chỉ cảm thấy đầu đau như bị kim đ.â.m.
Ân Ân của hắn …
Vì sao nàng không nói cho hắn biết sớm hơn?
Vì sao kiếp trước , kiếp này , nàng đều nhất định phải tới trận mã cầu ấy ?
Bùi Trì gần như
không
thở nổi.
Hắn không đoán ra được .
Nhưng trong lòng lại mơ hồ sợ hãi.
Hắn biết Ân Ân cũng sống lại .
Hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
Bùi Trì đẩy hạ nhân ra , lảo đảo bước đi trong màn mưa như trút nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-6.html.]
Hắn phải đi tìm Ân Ân.
Tìm Ân Ân của hắn .
Ân Ân tốt nhất của hắn .
…
Vệ Chiêu chỗ nào cũng tốt .
Còn chưa xuống thuyền, vết thương ở chân ta đã khỏi bảy tám phần.
Ngoại trừ việc hắn hơi nhiều lời.
Cũng hơi không biết giữ khoảng cách.
Trên thuyền, hắn luôn bê ghế nhỏ ngồi cạnh ta .
Lải nhải không ngừng:
“Lần này ta vào kinh là để tham gia biên soạn y thư, nhưng đám ngự y kia chẳng ai thông minh bằng ta .”
Ta thuận miệng đáp lời.
Vệ Chiêu mím môi.
“Ta năm nay mười tám tuổi, chưa từng cưới thê t.ử, trong nhà chỉ có ta và huynh trưởng nương tựa lẫn nhau .”
“Nhà ta còn có năm căn nhà nữa.”
Ta “ừ” một tiếng.
Không khí im lặng trong chốc lát.
Vệ Chiêu hít sâu một hơi , liếc nhìn xung quanh.
Rồi ghé sát tai ta .
“Dáng người ta cũng không tệ.”
“Nàng muốn sờ thử không ?”
Ta gật đầu.
…Ừm?
Còn chưa kịp phản ứng, Vệ Chiêu đã kéo tay ta đặt lên người hắn .
Hắn đỏ bừng mặt, nói nhỏ nhẹ:
“Nàng sờ rồi .”
“Phải chịu trách nhiệm đó.”
Khóe miệng ta giật giật, quay đầu hỏi chủ thuyền:
“Xin hỏi… hôm nay thuyền này phạm phong thủy gì à ?”
Chủ thuyền cười sang sảng, mái chèo vỗ mặt nước.
“Tới Thái Thương rồi !”
Xuống thuyền.
Ta từ biệt Vệ Chiêu, tặng hắn một cây trâm vàng.
Khéo léo nói :
“Đa tạ đã đưa ta tới đây.”
“Hồi nhỏ ta từng theo phụ mẫu điều tra án, đã tới Thái Thương rồi .”
“Ta định dùng việc này để mưu sinh.”
“Vậy xin từ biệt…”
Cây trâm vàng bị chiếc quạt xếp trắng ngà chặn lại .
Vệ Chiêu đỏ hoe mắt, vội vàng nói :
“ Nhưng ta là ngỗ tác của phủ nha Thái Thương.”
“Dù nàng điều tra người sống hay người c.h.ế.t, ta đều có thể giúp.”
Ta chớp mắt khó hiểu.
“Chẳng phải ngươi là đại phu sao ?”
Vệ Chiêu sờ sờ mũi, ánh mắt lảng đi .
“Y sư và ngỗ tác vốn cùng một gốc mà.”
An ninh ở Thái Thương tốt hơn nhiều.
Không có án mạng nào cho ta điều tra.
Phần lớn chỉ là mấy chuyện gà bay ch.ó sủa.
Dưới gốc liễu bên sông.
Vệ Chiêu cầm b.út, vẻ mặt nghiêm túc.
“Vậy tức là… gà lau của thím từ tối qua tới giờ vẫn chưa về sao ?”
Thím Béo gật đầu.
“Ta nuôi nó lâu lắm rồi đó! Còn định tìm cho nó một con gà trống tốt nữa, vậy mà tự nhiên mất luôn.”
Vệ Chiêu trịnh trọng gật đầu.
“Được.”
“Trước khi mất tích nó có biểu hiện gì bất thường không ?”
“Con gà cuối cùng nó gặp là con nào?”
Ta bật cười thành tiếng.
Thím Béo cũng trợn mắt nhìn hắn .
“Tiểu Vệ thần y, cậu không muốn tìm thì đừng phá rối ta nữa.”
Nói rồi bà quay sang nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .
“Chúc thần thám, lần trước cô tìm được ch.ó cho Lý lão đầu, còn tìm được mèo cho Trương Thúy Hoa.”
“Cô không thể mặc kệ gà của ta đâu đó!”
Ta suy nghĩ một lát rồi chần chừ nói :
“Có thể tìm trong bát cơm của nhi t.ử thím… Bàn Hổ ấy .”
Vệ Chiêu thu b.út lại , trợn tròn mắt nhìn ta .
Chaporia
Bình Luận (0)