HAI CHIẾC VÁY LỤA/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ta dẫn huynh trưởng đi dạo hội chợ.

 

Thuận miệng giới thiệu:

 

“Cắt giấy, điêu khắc gỗ đỏ đều là đồ thủ công nổi tiếng của Thái Thương.”

 

“Nước đẹp cảnh đẹp , huynh trưởng có thể nhân lúc tuần tra mà xem thêm phong tục nơi này .”

 

“À đúng rồi , huynh trưởng vẫn chưa ăn cơm phải không ?”

 

Ta đứng giữa ngã tư phố dài, chỉ về mấy quán nhỏ hai bên.

 

“Ruốc thịt Thái Thương, mì Song Phượng, vịt tương…”

 

“Huynh trưởng muốn ăn món nào?”

 

Người qua lại trên phố đông đúc.

 

Huynh trưởng nhìn ta rất lâu.

 

Lâu tới mức khiến ta có cảm giác như đã qua một đời.

 

Ta khó hiểu gọi:

 

“Huynh trưởng?”

 

Yết hầu hắn khẽ động.

 

Hắn dời mắt đi , giọng rất nhẹ.

 

“Còn Ân Ân?”

 

“Ân Ân muốn ăn gì?”

 

Gió cuối xuân khẽ lướt qua.

 

Như nhẹ nhàng vuốt qua tim ta .

 

Mấy đứa trẻ con cười đùa chạy ngang qua phố dài.

 

Ta hiểu ý trong lời hắn .

 

Sau phút ngẩn người ngắn ngủi, ta khẽ cười .

 

“Không cần đâu .”

 

“Ta tiễn huynh trưởng tới đây thôi.”

 

“Vệ Chiêu đã nấu cơm, còn đang đợi ta về.”

 

“Nếu ta về muộn, hắn lại khóc nữa.”

 

 

Quả nhiên.

 

Ngày hôm ấy , lúc ta về tới nhà.

 

Vệ Chiêu đang ngồi trước bát canh củ cải mà khóc .

 

“Củ cải còn non thế này , ngửi thôi đã biết không ngon.”

 

“Bảo sao người ta không cần ngươi.”

 

Rồi hắn lại chỉ vào con cá chép.

 

“Nhìn cái gì mà nhìn ?”

 

“Ngươi bị nấu chín rồi đấy, biết không ?”

 

Lúc Vệ Chiêu khóc , ch.óp mũi hắn sẽ đỏ lên.

 

Hàng mi run run như cánh quạt nhỏ.

 

Rất đẹp .

 

Nhưng khóc thì vẫn khiến người ta đau lòng.

 

Ta thích nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của hắn hơn.

 

Ví dụ như lúc này .

 

Khi hắn quay đầu nhìn thấy ta .

 

“Ân Ân!”

 

“Nàng chọn ta rồi !”

 

Ta dựa vào khung cửa, giả vờ khó xử.

 

“Vệ Chiêu, ngày nào chàng cũng lì ở nhà ta thế này , danh tiếng không hay đâu .”

 

Vệ Chiêu lập tức đứng bật dậy, điên cuồng lắc đầu.

 

“Danh tiếng ch.ó má gì chứ, ta không …”

 

Ngay giây sau , hắn đối diện với ánh mắt đầy ý cười của ta .

 

Âm thanh dần nhỏ lại .

 

Trong màn đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim Vệ Chiêu đập thình thịch.

 

Giọng hắn hơi run, cả người cũng đứng không vững.

 

“Cho nên…”

 

“Ta sắp có danh phận rồi sao ?”

 

Ta không do dự, gật đầu.

 

Có rất nhiều thứ phải chuẩn bị cho hôn lễ.

 

Ta và Vệ Chiêu bận rộn suốt nửa tháng.

 

Cho nên, ta thật sự không ngờ lại gặp Bùi Trì trong tiệm may ở Thái Thương.

 

Quầng mắt hắn hơi thâm, môi cũng tái nhợt.

 

…Thậm chí còn chống gậy.

 

Vệ Chiêu theo bản năng chắn trước mặt ta .

 

Bùi Trì chăm chú nhìn ta , rất khẽ nói :

 

“Ta cứ tưởng…”

 

“Chỉ cần ta quay đầu, nàng sẽ luôn đứng đó đợi ta .”

 

Ta nắm tay áo hỉ phục, khẽ cau mày.

 

“Không chữa khỏi chân cho ngươi không phải lỗi của Vệ Chiêu.”

 

“Hắn đã sớm khuyên ngươi hồi kinh.”

 

Dưới ánh nắng ch.ói chang, Bùi Trì cười khổ.

 

“Ừm.”

 

“Là ta tự làm tự chịu.”

 

“Ân Ân, ta phải trở về kinh một chuyến.”

 

“Lần sau quay lại …”

 

“Ta còn có thể ăn mì Song Phượng cùng nàng không ?”

 

Ta không đáp.

 

Bùi Trì khẽ cười , bảo hạ nhân đặt xuống rất nhiều vàng bạc.

 

“Trăm năm chưa chắc đã bạc đầu.”

 

“Ân Ân, ta chỉ mong nàng từ nay có người để dựa vào .”

 

Trong ánh chiều nhạt màu, tiếng ngựa hí vang.

 

Trước khi Vệ Chiêu kịp xắn tay áo lên đ.á.n.h người .

 

Bùi Trì nhìn ta lần cuối.

 

Khẽ nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hai-chiec-vay-lua/chuong-8.html.]

 

“Ân Ân, ta hối hận rồi .”

 

Sau đó xoay người rời đi .

 

Hắn đi rồi , ta cũng chẳng còn tâm trạng chọn hỉ phục nữa.

 

Chỉ đành đau đầu ngồi đếm số vàng bạc kia .

 

Đang đếm dở.

 

Vệ Chiêu bỗng kéo kéo góc áo ta , giọng run run.

 

“…Huynh trưởng… tới rồi .”

 

 

Trên bàn trà lâu.

 

Huynh trưởng mua rất nhiều thứ.

 

“Váy lụa màu xanh.”

 

“Trâm cài màu xanh biếc.”

 

“Trống lắc màu trắng…”

 

Chất đầy cả bàn.

 

Tất cả đều là những thứ năm đó ta chưa từng có quyền chọn.

 

Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất.

 

Huynh trưởng khẽ an ủi ta :

 

“Ta đã nhờ Thái t.ử giúp đỡ, hạ lệnh khẩn triệu Bùi Trì hồi kinh.”

 

“Hôn lễ của muội sẽ không có ai tới quấy rầy nữa.”

 

Hương trà lượn lờ bay lên.

 

Ta khẽ cười , cuối cùng vẫn đẩy mấy món đồ kia trở về.

 

“Ân Ân lớn rồi .”

 

“Đa tạ huynh trưởng.”

 

Nén trầm hương đã cháy quá nửa.

 

Ánh mắt huynh trưởng hơi lệch đi , khẽ hỏi:

 

“Có người đưa muội xuất giá không ?”

 

Ta gật đầu.

 

“Vệ Chiêu có một vị huynh trưởng ruột.”

 

“Là người rất tốt .”

 

“Huynh ấy bằng lòng giúp đỡ.”

 

Ngừng một chút, ta lại khẽ bổ sung:

 

“Ta sợ huynh trưởng bận việc triều chính.”

 

“Nên không dám làm phiền.”

 

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi.

 

Huynh trưởng không tiếp tục đề tài ấy nữa.

 

Hắn khẽ cười .

 

“Kiếp trước , sau khi muội mất, Vệ Chiêu để tang cho muội ba năm, cả đời không tái giá.”

 

“Muội gả cho hắn , huynh trưởng yên tâm.”

 

Ta sững người , không dám tin mà ngẩng đầu.

 

“Huynh trưởng?”

 

Có lẽ thời tiết Thái Thương thật sự quá ẩm.

 

Đuôi mắt huynh trưởng cũng vương hơi nước.

 

Hắn nhắm mắt lại , giọng rất khẽ.

 

“Kiếp trước …”

 

“Rốt cuộc vẫn là ta tự cho mình đúng, làm lỡ cả đời muội .”

 

“Ân Ân, cứ thoải mái, không cần cố kỵ gì mà sống cuộc đời của mình đi .”

 

Tim ta khẽ nhói lên.

 

Tình thân vốn là món nợ hồ đồ, chẳng ai thật sự nợ ai.

 

Nhưng hết lần này tới lần khác…

 

Lại chẳng thể trở về như trước nữa.

 

Cuối cùng, ta giơ tay che đi đôi mắt hơi đỏ.

 

“Huynh trưởng thuận buồm xuôi gió.”

 

“Nghe nói trưởng tỷ có t.h.a.i rồi , phiền huynh trưởng thay ta hỏi thăm tỷ ấy .”

 

“Ân Ân không hiểu chuyện, sẽ không về tận nơi chúc mừng đâu .”

 

 

Đêm hôm ấy .

 

Vệ Chiêu lại bắt đầu lải nhải.

 

Hắn quấn lấy ta nói không ngừng.

 

“Bàn Hổ lại trốn học nên bị đ.á.n.h rồi .”

 

“Mèo nhà thím Trương sinh được ba con.”

 

“Chó nhà lão Lý lại đi tìm phối giống… À không đúng! Không đúng! Nàng không được nghe câu này !”

 

Ta bật cười thành tiếng.

 

Nắm tay đang siết c.h.ặ.t của Vệ Chiêu cuối cùng cũng thả lỏng, khẽ thở phào.

 

Ta giả vờ như không nhìn thấy.

 

Chớp mắt nói :

 

“Vệ Chiêu.”

 

“Ta nhớ ra chàng là ai rồi .”

 

“Ta cũng thích chàng .”

 

Ánh nến khẽ lay động.

 

Tim Vệ Chiêu lại đập thình thịch.

 

Hắn nói :

 

“Vậy nàng đừng ghét bỏ ta .”

 

“Phải thích ta cả đời.”

 

Có gió khẽ lay màn cửa.

 

Vệ Chiêu nhìn thấy.

 

Ân Ân của hắn cuối cùng cũng thật sự bật cười vui vẻ.

 

Nàng nói :

 

“Được thôi.”

 

Ngoài cửa sổ, mây đen tan hết.

 

Ngày mai.

 

Lại sẽ là một ngày nắng đẹp .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...