GIỚI THIỆU:
Tay chân ta bị trói c.h.ặ.t, nhốt trong một chiếc l.ồ.ng heo.
Ta liều mạng giãy giụa:
“Ta không hề tư thông với người khác! Các người không thể dìm c.h.ế.t ta như vậy được !”
Tiêu Ngọc chỉ thản nhiên nói một câu:
“Còn dám ngụy biện, chẳng biết hối cải.”
Dứt lời, hắn sai hạ nhân ném thẳng ta xuống dòng sông hộ thành.
Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại .
Trong cơn mê man mơ hồ, dường như có một bóng người mặc hắc y đang bơi về phía ta ...
01
Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện mình đang nằm trong khuê phòng trước ngày xuất giá.
Ta sống lại rồi .
“Phùng Xuân, hôm nay là ngày mấy tháng mấy?”
Phùng Xuân kinh ngạc nhìn ta .
“Tiểu thư, người sốt đến hồ đồ rồi sao ? Hôm nay là ngày mười lăm tháng ba mà.”
Vẫn còn ba ngày nữa mới đến lễ cập kê của ta , vẫn còn kịp.
Ta loạng choạng chạy tới thư phòng của phụ thân .
“Phụ thân , nữ nhi có việc...”
“Lại nữa rồi .”
Một giọng nữ vang lên.
Ta quay đầu nhìn thấy kế mẫu Vương thị đang ngồi một bên, bưng chén trà , ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ nhìn ta .
Phụ thân cũng lộ vẻ không vui.
“Vân Uyển, sao lại không có quy củ như vậy ?”
Xem ra phụ thân đang bàn bạc chuyện gì đó với Vương thị, mà sự xông vào đột ngột của ta đã cắt ngang bọn họ.
Hôm nay chỉ vì sốt ruột tới đây để xin hủy hôn, nên ta không nghĩ nhiều đến vậy .
“Nữ nhi biết sai rồi , chỉ là nữ nhi có chuyện quan trọng muốn thương lượng với phụ thân .”
“Có việc tìm phụ thân con thì không biết cho người thông báo trước sao ? Hấp tấp như vậy còn ra thể thống gì? Con thông báo rồi chẳng lẽ ta lại không cho con gặp sao ?”
Giọng điệu của Vương thị đầy vẻ bất mãn.
Nhưng ở kiếp trước , mỗi lần ta muốn gặp phụ thân , nha hoàn và tiểu tư đều nói phụ thân bận rộn, không có thời gian.
Đến mức ta chỉ có thể gặp ông trong những bữa gia yến hoặc ngày lễ tết.
Ban đầu, ta còn có rất nhiều tủi thân muốn nói với ông.
Sau này dần học được cách chôn hết vào trong lòng.
Thế nhưng nữ nhi của Vương thị là Sở Vân Mộng lại luôn ở bên cạnh phụ thân .
Quả thật là công bằng biết bao.
“Được rồi , nói đi , con tìm vi phụ có việc gì?”
Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn người phụ thân vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
“Phụ thân , nữ nhi không muốn gả vào Hầu phủ, mong phụ thân có thể hủy bỏ hôn sự này .”
Nói xong, ta dập mạnh đầu xuống đất.
Trong mắt Vương thị lóe lên một tia sáng, còn phụ thân thì cau mày.
“Cuộc hôn sự này là do mẫu thân con lúc còn sống đã định ra , sao có thể nói hủy là hủy?”
02
“Phụ thân , nữ nhi thực sự không có tình ý gì với thế t.ử Hầu phủ.
“Hơn nữa, khi mẫu thân qua đời, nữ nhi còn nhỏ, vốn không hiểu chuyện hôn nhân đại sự.
“Trước lúc mất, mẫu thân từng cầu xin phụ thân che chở cho nữ nhi cả đời bình an. Hiện giờ tâm nguyện lớn nhất của nữ nhi chính là hủy bỏ hôn sự này , mong phụ thân thành toàn .”
Ta đ.á.n.h cược rằng ông vẫn còn một chút tình nghĩa với mẫu thân ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/1.html.]
Phụ
thân
nhìn
ta
rất
lâu mà
không
nói
gì.
Có lẽ ông cho rằng Hầu phủ là nơi nương thân tốt nhất.
Đối với người bình thường, đó là chuyện nghĩ cũng không dám nghĩ đến, nên ông không hiểu vì sao ta lại muốn hủy hôn.
Cũng không hiểu vì sao đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời thường ngày hôm nay lại khác thường như vậy .
Đúng lúc ấy , Vương thị lên tiếng:
“Lão gia, nếu Vân Uyển thật sự không muốn gả thì thôi vậy . Chúng ta cũng phải nghĩ đến hạnh phúc của con bé chứ.”
“Phu nhân, hủy hôn đâu phải chuyện dễ dàng. Hầu phủ bên kia , Sở gia chúng ta làm sao đắc tội nổi?”
“Chẳng phải Nhà ta còn có Vân Mộng sao ? Có lẽ có thể để Vân Mộng gả qua đó.”
“Như vậy sao được ? Phu nhân, nàng lúc nào cũng quá lương thiện. Chúng ta không thể vì một đứa con gái mà hy sinh đứa con gái còn lại được .”
Ta âm thầm cười lạnh.
Bề ngoài, Vương thị như đang nghĩ cho ta .
Nhưng thực chất chỉ là muốn tranh thủ cho Sở Vân Mộng một mối hôn sự tốt .
Nếu không , với gia thế của Sở gia chúng ta , làm sao có thể trèo cao được tới Hầu phủ.
Vương thị lau đi giọt nước mắt vốn không hề tồn tại nơi khóe mắt.
“Lão gia, bao nhiêu năm nay, thiếp vẫn luôn đối xử với Vân Uyển như con ruột của mình .
“Chỉ cần con bé vui vẻ, Vân Mộng chịu chút thiệt thòi cũng không sao .”
Rõ ràng là mở mắt nói dối.
Thế nhưng phụ thân ta lại đặc biệt thích nghe kiểu này .
Ông thở dài một tiếng.
“Phu nhân, vậy cứ theo ý nàng đi .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Vân Uyển, còn không mau cảm tạ mẫu thân con. Vì con mà bà ấy đã phải hao tâm tổn trí biết bao.”
Ta lại dập đầu thật mạnh.
“Đa tạ phụ thân , đa tạ mẫu thân !”
03
Từ thư phòng của phụ thân bước ra , tảng đá đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng được buông xuống.
Không ngờ, Tiêu Ngọc và Sở Vân Mộng đang vừa đi vừa cười nói , từ phía đối diện bước tới.
Tiêu Ngọc mặt như ngọc tạc, Sở Vân Mộng yểu điệu thướt tha, trông chẳng khác nào một đôi bích nhân.
Quả thật rất xứng đôi.
Kiếp trước sao ta lại không nhận ra chứ?
Trước đây, mỗi lần gặp Tiêu Ngọc trong phủ, hắn chưa từng nhìn thẳng ta lấy một lần .
Còn ta luôn rụt rè đứng nép một bên, nhìn hắn cùng Sở Vân Mộng đ.á.n.h cờ, ngắm hoa.
Khi ấy chỉ cảm thấy trên đời sao lại có người đẹp đến vậy .
Giờ đây gặp lại hắn , trong lòng ta chỉ dâng lên nỗi căm hận.
Những chuyện của kiếp trước đều hiện rõ trước mắt.
Ta cố nén cảm xúc, như thường lệ cúi đầu định tránh đi .
Nhưng Sở Vân Mộng lại thân thiết tiến lên gọi ta lại .
“Trưởng tỷ, tỷ định đi đâu vậy ?”
Ta thản nhiên đáp:
“Về phòng.”
“Vậy gặp Tiêu ca ca mà tỷ cũng không chào hỏi sao ? Hai người còn có hôn ước cơ mà.”
Nghe giọng điệu chua chát của Sở Vân Mộng, ta chẳng buồn để ý.
Nàng ta luôn thích dùng sự rộng lượng, đoan trang của mình để làm nổi bật vẻ nhỏ nhen, quê mùa của ta .
Ta đã sớm quen rồi .
“Muội và Tiêu công t.ử cứ tự nhiên, ta còn có việc.”
Không đợi họ đáp lời, ta liền thức thời rời đi .
Chaporia
Bình Luận (0)