Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

04

 

Năm ta ba tuổi, mẫu thân mắc trọng bệnh qua đời.

 

Thế nhưng chưa đầy ba tháng sau , phụ thân đã cưới Vương thị vào cửa.

 

Khi ấy đã có Sở Vân Mộng.

 

Nàng ta chỉ nhỏ hơn ta ba tháng tuổi.

 

Sau khi Vương thị vào phủ, mỗi ngày Sở Vân Mộng đều được nha hoàn , tiểu tư vây quanh hầu hạ.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Còn bên cạnh ta chỉ có mỗi Xuân Phùng.

 

Kiếp trước , ta luôn cẩn trọng dè dặt, chỉ mong xuất giá rồi mọi chuyện sẽ khá hơn.

 

Nhưng sau khi xuất giá, Sở Vân Mộng vẫn không buông tha cho ta .

 

Hôm đó nàng ta sai người truyền tin, bảo ta đến thư phòng.

 

Ta cứ ngỡ chỉ là chuyện bình thường.

 

Không ngờ vừa bước vào thư phòng, miệng ta đã bị một nam nhân bịt c.h.ặ.t.

 

Y phục trên người bị xé nát.

 

Lúc Sở Vân Mộng dẫn người xông vào , tên nam nhân kia vẫn còn đè trên người ta .

 

Cứ như vậy , ta bị vu cho tội tư thông, không cần phân rõ trắng đen đã bị dìm xuống sông.

 

...

 

Ngày thứ hai sau lễ cập kê, Hầu phu nhân quả nhiên tới phủ.

 

Hôn ước giữa Hầu phủ và Sở gia đã được truyền tụng trong kinh thành hơn mười năm.

 

Thời gian quá lâu, chẳng còn ai quan tâm cuối cùng người gả sang Hầu phủ là ai.

 

Bởi vậy , việc cầu thân của Hầu phủ diễn ra vô cùng thuận lợi.

 

Hôn kỳ của Sở Vân Mộng và Tiêu Ngọc được định vào ngày Thất Tịch.

 

Bởi Sở Vân Mộng phải đến tháng sáu mới cập kê.

 

Hôn ước đã hủy.

 

Vậy thì ta cũng nên bắt đầu làm việc tiếp theo.

 

Từ Thiện Đường là y quán do mẫu thân lập nên khi còn sống.

 

Sau khi bà qua đời, y quán được giao cho Vương thị quản lý.

 

Bây giờ, ta phải đoạt lại những thứ vốn thuộc về mẫu thân .

 

05

 

Rất nhanh đã đến tiết Thanh Minh.

 

Ngày Thanh Minh, từ đường Sở gia mở cửa tế tổ, ngoài trời lất phất mưa bay.

 

Theo quy củ của Sở gia, hằng năm đúng giờ Thìn ngày Thanh Minh sẽ mở từ đường, toàn bộ tộc người trong kinh thành, bất kể nam nữ già trẻ, đều phải có mặt.

 

Ta thay y phục.

 

Bên trong là áo nhu trắng ngà, bên dưới là váy mã diện màu xanh quạ, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản.

 

Lúc này , Xuân Phùng từ ngoài bước vào , chu môi, mặt đầy vẻ không vui.

 

“Có chuyện gì vậy ?”

 

“Sở Vân Mộng ăn diện lộng lẫy như hoa như ngọc, còn nhìn tiểu thư xem, nào có giống một vị tiểu thư khuê các. Đã thế ngay cả mối hôn sự tốt cũng mất rồi , nô tỳ thật đau lòng thay người .”

 

Nha đầu ngốc này .

 

Ta đưa tay xoa đầu nàng.

 

“Không cần lo cho ta .”

 

Kiếp trước , sau khi ta gả vào Hầu phủ, bị vu oan tư thông với người khác.

 

Chính nàng đã liều c.h.ế.t chứng minh sự trong sạch cho ta .

 

Nhưng lời của một nha hoàn thì ai tin?

 

Mà mạng của nàng, lại có ai quan tâm chứ?

 

“Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là được rồi .”

 

Xuân Phùng người nhỏ gầy, trên mặt còn có một vết bớt.

 

Nàng là nha hoàn được bà mối tặng kèm khi Vương thị mua người .

 

Vì dung mạo xấu xí nên Vương thị không thích nàng.

 

Nhưng có thêm một người hầu cũng không tệ, thế là bà ta tiện tay phân nàng cho ta .

 

Thế nhưng Xuân Phùng lại là cô nương có tấm lòng trong sạch nhất mà ta từng gặp.

 

06

 

Khi ta đến từ đường, người đã tới quá nửa.

 

Mấy hàng phía trước là các chủ t.ử chính phòng.

 

Phía sau chen chúc nha hoàn , bà t.ử và người của các chi thứ.

 

Mùi hương nến hòa lẫn hơi ẩm của mưa, lan tỏa khắp từ đường.

 

Ta cúi đầu bước vào hàng ngũ nữ quyến, đứng ở hàng cuối.

 

Sở Vân Mộng đứng phía trước , đang cười nói cùng mấy vị đường tỷ đường muội .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/2.html.]

 

Nàng mặc áo bối t.ử màu hồng sen.

 

Cổ áo thêu mẫu đơn chỉ vàng, cổ tay áo viền một vòng lông thỏ.

 

Trên đầu cài trâm bộ d.a.o bằng vàng đỏ ngậm ngọc trai, đôi khuyên tai hồng bảo thạch dưới ánh nến lấp lánh không ngừng.

 

Trên mặt đ.á.n.h phấn, trên môi điểm son.

 

Cả người rực rỡ như đóa hải đường đang nở đến độ đẹp nhất.

 

“Hôm nay Vân Mộng ăn vận thật đẹp .”

 

Một vị đường tẩu bên cạnh cười nói .

 

“Đâu có , chỉ là mặc tùy tiện thôi.”

 

Sở Vân Mộng che miệng cười .

 

Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để Vương thị ngồi phía trước nghe thấy.

 

Hôm nay Vương thị mặc một bộ bối t.ử màu xanh đá.

 

Tuy kín đáo nhưng rất có khí chất.

 

Bà ta khẽ nhíu mày, dường như muốn nhắc nhở Sở Vân Mộng điều gì đó.

 

Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

 

Mười hai năm quản gia ở Sở gia, uy phong đã thành thói quen.

 

Có lẽ bà ta cho rằng sẽ chẳng ai dám nói gì.

 

Nhưng bà ta quên mất.

 

Hôm nay Tam thúc công có mặt.

 

08

 

Đúng ba khắc giờ Thìn, Tam thúc công Sở Sùng Viễn chống gậy bước vào từ đường.

 

Ông mặc một bộ trường sam vải xanh đơn giản, trên đầu chỉ cài một cây trâm tre.

 

Phía sau còn có hai vị lão thúc công trong tộc, ăn mặc cũng hết sức giản dị.

 

Lão gia t.ử đi đến trước bồ đoàn chính giữa.

 

Trước tiên cúi người thật sâu trước bài vị tổ tiên.

 

Sau đó xoay người lại , ánh mắt quét qua một lượt mọi người .

 

Rồi nhíu mày.

 

“Thanh Minh tế tổ là truyền thống của Sở gia.”

 

Ánh mắt ông dừng lại trên đám nữ quyến.

 

“Là hậu nhân, phải có lòng kính sợ đối với tổ tiên.”

 

Nói chính xác hơn.

 

Ánh mắt ấy đang dừng trên người Sở Vân Mộng.

 

Màu hồng sen ấy .

 

Giữa một biển áo trắng và xanh quạ.

 

Thật quá ch.ói mắt.

 

Sở Vân Mộng cũng cảm nhận được ánh nhìn đó.

 

Khẽ cúi đầu xuống.

 

Nhưng không hề hoảng hốt.

 

Có lẽ nàng cho rằng một lão nhân như Tam thúc công sẽ không chấp nhặt chuyện ăn mặc với một cô nương trẻ tuổi.

 

Ta cụp mắt xuống, không để lộ chút cảm xúc nào.

 

Tam thúc công thu hồi ánh nhìn , bắt đầu chủ trì lễ tế.

 

Dâng hương.

 

Hiến rượu.

 

Đọc văn tế.

 

Đốt lụa cúng.

 

Một loạt nghi thức diễn ra , kéo dài gần nửa canh giờ.

 

Mọi người quỳ xuống rồi đứng lên, đứng lên rồi lại quỳ xuống.

 

Đầu gối đau nhức vô cùng.

 

Chiếc áo bối t.ử màu hồng sen của Sở Vân Mộng.

 

Giữa đám nữ quyến Sở gia đang cúi đầu thuận mắt.

 

Từ đầu đến cuối vẫn là tiêu điểm của mọi ánh nhìn .

 

Lễ tế kết thúc.

 

Theo lệ thường, các trưởng bối trong tộc sẽ huấn thị.

 

Tam thúc công trước tiên nói vài câu như:

 

“Tổ đức lưu phương.”

 

“Con cháu phải nỗ lực.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...