Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

11

 

Ta dẫn theo Xuân Phùng và Đổng tiên sinh của Từ Thiện Đường, người phụ trách sổ sách.

 

Từng món một kiểm kê cẩn thận.

 

Vương thị quản gia hơn mười năm.

 

Đồ vật trong kho vừa nhiều vừa lộn xộn.

 

Chúng ta phân loại lụa vóc, d.ư.ợ.c liệu, đồ sứ, đồ gia dụng.

 

Từng thứ từng thứ ghi chép lại .

 

Lưu ma ma đứng bên cạnh phụ giúp.

 

Thỉnh thoảng còn giúp một tay.

 

Trông có vẻ vô cùng phối hợp.

 

Nhưng ta phát hiện có hai chiếc rương lớn bị khóa.

 

Trên mặt rương phủ một lớp bụi.

 

Nhìn như đã rất lâu không mở ra .

 

“Lưu ma ma, chìa khóa của hai chiếc rương này đâu ?”

 

Bà ta ngơ ngác.

 

“Hai chiếc rương này sao ?”

 

“Lão nô tới đây đã thấy chúng bị khóa rồi .”

 

“Không biết chìa khóa ở đâu .”

 

“Bà là quản sự kho hàng mà không biết chìa khóa ở đâu ?”

 

“Đại tiểu thư không biết đấy thôi.”

 

“Hai chiếc rương này do chính phu nhân khóa lại .”

 

“Chỉ mình phu nhân có chìa khóa.”

 

“Lão nô chưa từng mở ra .”

 

Ta nhìn ổ khóa.

 

Trên ổ khóa không hề có bụi.

 

Rõ ràng mới được mở gần đây.

 

Lưu ma ma đang nói dối.

 

Ta không vạch trần bà ta ngay tại chỗ.

 

Chỉ gật đầu.

 

“Trước tiên kiểm kê những thứ khác.”

 

Kiểm kê đến lúc mặt trời ngả về tây.

 

Mới xong chưa tới một nửa.

 

Tiên sinh quản sổ nói hôm nay không kịp nữa.

 

Đành để ngày mai tiếp tục.

 

Ta sai Xuân Phùng thưởng cho ông ấy ít bạc.

 

Rồi tiễn ông ấy về trước .

 

Lưu ma ma cũng xin cáo lui.

 

Lúc rời đi .

 

Bước chân bà ta rất vội vàng.

 

Ta khẽ cong môi cười .

 

12

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Xuân Phùng, ngươi đi dò la lai lịch của bà ta đi .”

 

“Vâng.”

 

Ngày thường Xuân Phùng tính tình hòa nhã, có giao tình với các nha hoàn ở nhà bếp và phòng thêu thùa.

 

Muốn tìm hiểu một người cũng không khó.

 

Nửa canh giờ sau , Xuân Phùng quay về, sắc mặt không được tốt lắm.

 

“Tiểu thư, Lưu ma ma đã làm việc dưới trướng Vương thị suốt mười hai năm.”

 

“Số bạc đi qua tay bà ta , ít nhất cũng phải vài trăm lượng.”

 

“Năm kia trong kho mất hai cây gấm Thục, Lưu ma ma nói là bị chuột c.ắ.n hỏng, Vương thị cũng không truy cứu.”

 

“Còn nữa, bà ta qua lại rất thân thiết với chưởng quỹ của một tiệm tơ lụa bên ngoài.”

 

Ta nhấp một ngụm trà .

 

“Bây giờ nội viện đã đổi chủ. Trong lòng bà ta chắc chắn đang sợ hãi.”

 

Con người khi sợ hãi thường sẽ làm hai chuyện.

 

Hoặc bỏ chạy.

 

Hoặc ra tay trước .

 

Lưu ma ma không chạy.

 

Điều đó chứng tỏ bà ta vẫn cho rằng mình còn cơ hội.

 

Bà ta muốn trước khi việc kiểm kê kho của ta kết thúc, vá kín lỗ hổng thất thoát.

 

Hoặc đổ hết nước bẩn lên đầu người khác.

 

Mà muốn làm được điều đó, bà ta cần đến đồ vật trong kho.

 

Ta cầm chiếc chìa khóa cửa phụ mà Lưu ma ma giao cho mình .

 

Cánh cửa đó thông tới một gian phòng nhỏ phía sau kho.

 

Bình thường chẳng ai để ý đến nơi ấy .

 

Nhưng nếu muốn bí mật chuyển đồ ra ngoài, đó lại là lối thoát thuận tiện nhất.

 

Tối nay.

 

Nhất định bà ta sẽ hành động.

 

“Ngươi đi theo dõi bà ta .”

 

13

 

Quả nhiên.

 

Vừa qua giờ Tý, Xuân Phùng đã thở hồng hộc chạy vào .

 

“Tiểu thư, Lưu ma ma dẫn người tới kho rồi !”

 

“Bà ta dẫn theo mấy người ?”

 

“Hai người , đều là bà t.ử làm việc nặng dưới tay bà ta .”

 

“Còn kéo theo một chiếc xe gỗ nữa.”

 

“Đi.”

 

Ta gọi thêm hai gia đinh rồi cùng đi tới đó.

 

Kho hàng nằm ở góc tây nam hậu viện.

 

Ngày thường rất ít người lui tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/4.html.]

 

Khi ta vòng tới cửa phụ.

 

Cửa đã mở sẵn.

 

Lưu ma ma cùng hai bà t.ử đang chuyển đồ từ trong ra ngoài.

 

Lụa vóc.

 

Đồ sứ.

 

Dược liệu.

 

Từng hòm từng hòm được chất lên xe.

 

“Lưu ma ma.”

 

Ta đứng trước cửa phụ, giọng nói không lớn.

 

“Bà định chuyển nhà sao ?”

 

Ba người cùng lúc cứng đờ.

 

Lưu ma ma quay người lại .

 

Những nếp nhăn trên mặt co rúm hết vào nhau .

 

Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .

 

“Đại... đại tiểu thư... lão nô thấy những thứ này để lâu quá rồi , muốn mang ra ngoài phơi một chút...”

 

“Nửa đêm bà phơi cái gì?”

 

“Phơi ánh trăng à ?”

 

Ta bước tới bên chiếc xe.

 

Lật mở một chiếc hòm.

 

Bên trong đầy ắp gấm Thục thượng hạng.

 

Loại vải này một cây trị giá hai mươi lượng bạc.

 

“Ta nhớ năm kia số gấm Thục này đã bị ‘chuột c.ắ.n hỏng’ rồi cơ mà.”

 

“Thế nào?”

 

“Chuột lại nhả ra à ?”

 

Môi Lưu ma ma bắt đầu run rẩy.

 

Ta lại mở chiếc hòm thứ hai.

 

Đồ sứ.

 

Một bộ trà cụ hoa lam.

 

Đồ ngự diêu chính hiệu.

 

Ít nhất cũng đáng ba mươi lượng bạc.

 

Chiếc hòm thứ ba.

 

Nhân sâm.

 

Lộc nhung.

 

A giao.

 

Đều là những thứ quý giá.

 

“Lưu ma ma.”

 

Ta hạ nắp hòm xuống, nhìn bà ta .

 

“Mấy thứ này định chuyển đi đâu ?”

 

Bịch một tiếng.

 

Lưu ma ma quỳ xuống.

 

“Đại tiểu thư tha mạng!”

 

“Lão nô nhất thời hồ đồ, muốn lấy vài món đem bán đổi bạc để phụ giúp gia dụng...”

 

14

 

“Phụ giúp gia dụng?”

 

Ta cười .

 

“Bà làm việc ở Sở gia nhiều năm như vậy .”

 

“Nguyệt lệ từ năm trăm văn đã tăng lên hai lượng bạc.”

 

“Chi tiêu ăn mặc của cả nhà đều đủ dùng.”

 

“Vậy số bạc bán những thứ này đi rốt cuộc đã dùng vào đâu ?”

 

Lưu ma ma không nói nên lời.

 

Ta khẽ nhếch môi.

 

Đúng là một nô tài trung thành.

 

Nếu bà đã không chịu nói .

 

Vậy ta chỉ đành g.i.ế.c gà dọa khỉ.

 

Ta quay sang nhìn hai bà t.ử còn lại .

 

“Hai người các ngươi là do bà ta sai khiến?”

 

Hai bà t.ử sợ đến trắng bệch mặt.

 

Quỳ xuống dập đầu liên tục.

 

“Đại tiểu thư tha mạng!”

 

“Là Lưu ma ma bảo chúng nô tỳ làm .”

 

“Bà ấy nói là phu nhân sai bà ấy xử lý số đồ này .”

 

“Chúng nô tỳ thực sự không biết gì cả...”

 

Phu nhân sai xử lý.

 

Cuối cùng ta cũng đợi được câu nói này .

 

Dựa vào bổng lộc của phụ thân cùng chút điền sản cửa hàng.

 

Muốn nuôi sống cả đại gia đình cũng chỉ có thể miễn cưỡng đủ dùng.

 

Nhưng Vương thị và Sở Vân Mộng ngày ngày vàng bạc đầy người .

 

Tiền từ đâu mà có ?

 

“Xuân Phùng.”

 

Ta lên tiếng.

 

“Bảo người chuẩn bị xe.”

 

“Đưa Lưu ma ma đến nha hành bán đi .”

 

Lưu ma ma đột nhiên ngẩng đầu.

 

“Đại tiểu thư!”

 

“Lão nô đã hầu hạ Sở gia hơn mười năm.”

 

“Không có công lao cũng có khổ lao...”

 

Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt bà ta .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...