Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bao năm nay bà đã chuyển khỏi Sở gia bao nhiêu thứ. Trong lòng bà tự rõ.”
“Ta không báo quan đã là nể mặt bà tuổi tác lớn.”
“Hôm nay chỉ bán bà đi , đã là giữ đủ thể diện cho bà rồi .”
“Sở gia không chứa kẻ trộm đồ của chủ t.ử.”
Lưu ma ma cuống lên.
“Ta là người của phu nhân.”
“Muốn xử trí ta cũng phải hỏi qua phu nhân trước !”
Ta lạnh lùng nhìn bà ta .
“Không cần.”
“Nếu có chuyện, phu nhân tự khắc sẽ đến tìm ta .”
Lưu ma ma quỳ trên mặt đất, kéo lấy tà váy ta , vừa khóc vừa cầu xin.
“Đại tiểu thư!”
“Xin người đừng bán lão nô.”
“Trong nhà lão nô còn có trượng phu.”
“Xin người !”
“Ta... ta có thể nói cho người một bí mật!”
Ánh mắt ta khẽ động.
“Bí mật gì?”
“Nói thử xem.”
15
Lưu ma ma ra hiệu bảo ta lại gần.
Ta cúi người xuống.
Bà ta ghé sát tai ta nói nhỏ vài câu.
Ta lập tức chấn động.
Bàn tay trong tay áo siết c.h.ặ.t đến run lên.
Đôi mắt đỏ hoe.
Ta túm lấy cổ áo bà ta .
“Những gì bà nói đều là thật?”
Có lẽ bị bộ dạng của ta dọa sợ.
Bà ta run lẩy bẩy đáp:
“Lão nô không dám nói dối nửa lời!”
“Xin người đừng bán lão nô!”
Nhìn gương mặt vừa hoảng sợ vừa cố lấy lòng kia .
Ta bật cười thành tiếng.
“Xuân Phùng.”
“Bán bà ta tới Tây Thị.”
“Vĩnh viễn đừng để bà ta bước ra ngoài.”
Lưu ma ma mặt đầy kinh hãi.
Điên cuồng lắc đầu.
“Đại tiểu thư!”
“Ta không đi !”
“Tây Thị là nơi nào chứ?”
“Đến đó rồi thì chẳng còn đường sống nữa!”
“Đại tiểu thư, người không thể lật lọng như vậy !”
Tây Thị là nha hành thấp kém nhất.
Những kẻ tới đó mua nô bộc thường đều bắt làm những công việc nặng nhọc nhất.
Như đào than trong núi.
Hay đắp đê xây cầu.
Chẳng khác gì t.ử tù.
Một khi vào đó sẽ không bao giờ trở ra .
Đương nhiên bà ta không muốn đi .
“Ta đã từng hứa tha cho bà sao ?”
Ta cười lạnh.
“Những gì bà và Vương thị nợ mẫu thân ta . Ta sẽ đòi lại từng món một.”
Không đợi Lưu ma ma nói thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/5.html.]
Hai tên tiểu tư đã kéo bà ta đi .
Ta day nhẹ mi tâm đau nhức.
Sai người đem toàn bộ đồ trên xe trả lại nguyên vẹn vào kho.
Hai bà t.ử còn lại vẫn quỳ trên mặt đất, không dám đứng lên.
Ta nhìn họ.
“Chuyện hôm nay, về nói lại với phu nhân.”
“Quy củ của Sở gia đã thay đổi rồi .”
“Trước kia trộm đồ không ai quản.”
“Từ hôm nay trở đi , ai dám thò tay, người đó phải cút.”
“Lưu ma ma chính là tấm gương.”
Tuy chức quan của Sở gia không lớn.
Nhưng năm xưa mẫu thân ta hành y cứu người , cũng tích lũy được không ít gia sản.
Bởi
vậy
tiền công của nô bộc Sở gia cũng hậu hĩnh hơn nhà khác.
Rời khỏi một chủ t.ử tốt như vậy , muốn tìm được chỗ đứng ở các gia tộc quyền quý khác cũng rất khó.
Hai bà t.ử dập đầu như giã tỏi.
Rồi lăn lộn bò dậy chạy mất.
Xuân Phùng lo lắng hỏi ta :
“Tiểu thư, người không sợ Vương thị trả thù sao ?”
Ta khẽ cười .
“Bà ta còn có bản lĩnh đó nữa sao ?”
“Hiện giờ trong tay bà ta không còn quyền quản gia.”
“Không có đối bài, không có chìa khóa.”
“Ngay cả Lưu ma ma cũng bị ta bán đi rồi .”
“Bà ta lấy gì để trả thù ta ?”
14
Ta cầm trong tay khế đất của Từ Thiện Y Quán, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may là vẫn chưa bị bọn họ bán đi .
Bận rộn suốt nửa đêm, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi t.ử tế.
Chỉ là nghĩ đến lời Lưu ma ma nói , trong lòng ta vẫn nghẹn đến khó chịu.
Cái c.h.ế.t của mẫu thân ta không thể không liên quan đến Vương thị, kiếp trước ta vậy mà chẳng hề phát giác, thật uổng làm con.
Mang theo nỗi áy náy với mẫu thân , ta mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi .
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Vương thị đã dẫn Trương ma ma đến viện của ta .
“Sở Vân Uyển, ngươi thật sự tưởng mình cứng cáp rồi sao ? Dám động đến người của ta !”
Ta khoác thêm một chiếc áo ngoài rồi bước ra khỏi phòng, lạnh lùng nhìn bà ta .
“Mẫu thân , chẳng ngại tìm hiểu nguyên nhân trước đã chứ?”
Vương thị cười lạnh một tiếng: “Ta khuyên ngươi đừng cầm lông gà làm lệnh tiễn, chỉ có ba tháng quyền quản gia mà thôi, ngươi thật sự tưởng mình là người nắm quyền rồi sao ?”
“Đang ầm ĩ chuyện gì?”
Phụ thân vội vã từ ngoài viện chạy tới, trên người còn mặc quan phục, sắc mặt không vui, hiển nhiên là bị người vội vàng mời tới.
Đến vừa đúng lúc!
Vương thị lập tức nhào tới khóc lóc kể lể: “Lão gia, Sở Vân Uyển bán Lưu ma ma đi rồi , ngay cả một tiếng báo trước cũng không có , đây chẳng phải là đ.á.n.h vào mặt thiếp sao ?”
Phụ thân quay đầu lạnh lùng nhìn ta : “Vì sao bán Lưu ma ma?”
Ta nhìn phụ thân , trong mắt đầy vẻ tủi thân .
Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ danh sách đưa qua: “Phụ thân , hôm qua kiểm kê kho, nữ nhi phát hiện trong gian phụ của kho có công vật bị giấu riêng, một hòm gấm Thục, ba bộ đồ sứ hoa lam, bốn củ nhân sâm, một hòm bạc vụn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tất cả đều là Lưu ma ma lén giấu, trên sổ sách đều ghi thành hao tổn.”
Phụ thân nhận lấy danh sách, sắc mặt trầm xuống.
“Còn nữa, nữ nhi vội vàng xử trí Lưu ma ma là vì hôn sự của muội muội .”
“Hôn kỳ của muội muội sắp đến, của hồi môn không thể sơ sài. Đồ vật trong kho có thể dùng được đã bị trộm không ít, nếu không kịp thời thanh lý sẽ không kịp hôn kỳ. Nữ nhi bán Lưu ma ma cũng là bất đắc dĩ, g.i.ế.c gà dọa khỉ, như vậy chuyện trộm cắp trong phủ cũng sẽ ít đi . Hơn nữa cũng là vì dọn sạch kho, chuẩn bị của hồi môn cho muội muội .”
Ta dừng một chút: “Muội muội là nữ nhi Sở gia, tuy là gả cao, nhưng của hồi môn của muội ấy thể diện, chính là thể diện của Sở gia.”
Phụ thân nhìn ta , ánh mắt thay đổi, mặt đầy vẻ vui mừng.
17
Ta đưa tờ danh sách thứ hai qua.
Bên trong là danh sách của hồi môn chuẩn bị cho Sở Vân Mộng, món nào nhìn qua cũng rất có thể diện.
Chỉ là nhìn kỹ mới biết phần lớn đều là những thứ hào nhoáng mà không thực dụng.
Nhưng vì mặt mũi, ta cược rằng ông sẽ không để ý.
Chaporia
Bình Luận (0)