Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Quả nhiên, phụ thân xem xong liền gật đầu: “Con làm rất tốt .”
Vương thị lại cuống lên: “Lão gia...”
“Đủ rồi .” Phụ thân ngắt lời bà ta , “Chuyện của Lưu ma ma, Vân Uyển làm đúng. Nàng về dưỡng bệnh đi , việc trong nhà tạm thời giao cho Vân Uyển quản.”
Ông xoay người rời đi .
Vương thị đứng tại chỗ, môi run rẩy, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta phúc thân hành lễ, ngẩng đầu nhướng mày nhìn bà ta : “Mẫu thân yên tâm, của hồi môn của muội muội , nữ nhi nhất định sẽ lo liệu thỏa đáng.”
Vương thị nhìn ta , trong mắt đầy hận ý.
“Ta xem ngươi còn nhảy nhót được bao lâu!”
“Vậy ta nhất định phải nhảy cho mẫu thân xem thật kỹ mới được .”
18
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Vương thị rời đi , ta cùng Phùng Xuân và Đổng tiên sinh kiểm kê xong toàn bộ kho phòng.
Cuối cùng cũng giải quyết xong một việc.
Phùng Xuân cầm một hộp đựng thức ăn bước vào : “Tiểu thư, đây là Tiêu công t.ử sai người đưa tới.”
Tiêu Ngọc?
Sao hắn lại tặng hộp thức ăn cho ta ?
“Có phải đưa nhầm không ?”
Phùng Xuân lắc đầu: “Không ạ, nô tỳ đã hỏi rồi , đúng là đưa cho tiểu thư. Bên chỗ Vân Mộng tiểu thư cũng có một phần.”
Ta mở hộp thức ăn ra .
Bên trong là mấy món điểm tâm tinh xảo, trong đó còn có một đĩa bánh cua hoàng.
Ta nhớ tới đứa con đã mất ở kiếp trước .
Khi ấy nó mới chỉ ba tháng tuổi.
Sở Vân Mộng đến Hầu phủ thăm ta , nói rằng lúc m.a.n.g t.h.a.i thèm ăn.
Nàng ta mang cho ta bánh cua hoàng của Túy Tiên Lâu.
Chính phần bánh cua hoàng đó đã cướp đi sinh mệnh của đứa bé còn chưa từng được nhìn thấy thế gian.
Ta cầm bộ trang sức pha lê hồng mạ vàng mà mẫu thân để lại cho ta .
Kiếp trước Sở Vân Mộng vẫn luôn thích nó, nhiều lần đòi ta cho nàng ta .
Khi ấy ta cảm thấy đó là vật duy nhất mẫu thân để lại cho mình , nên không nỡ cho.
“Phùng Xuân, ngươi mang bộ này đưa cho Sở Vân Mộng đi , nói rằng bộ trang sức này hợp với nàng ta hơn.”
“ Nhưng tiểu thư, đây là món trang sức duy nhất có thể mang ra ngoài của người , lại còn là di vật của mẫu thân người nữa...”
“Nàng ta đã thích như vậy thì tặng cho nàng ta .”
Phùng Xuân bất đắc dĩ, ủ rũ mang bộ trang sức đi đưa cho Sở Vân Mộng.
Ta khẽ cong môi.
Sở Vân Mộng, ngươi nhất định phải thường xuyên mang nó ra đeo mới được .
Không lâu sau , Phùng Xuân quay về, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên vì tức giận.
Ta nhìn mà thấy buồn cười .
“Phùng Xuân nhà chúng ta lại tức giận chuyện gì thế?”
“Tiểu thư, người có biết Sở Vân Mộng nói gì không ? Nàng ta chẳng những không cảm ơn, ngược lại còn nói rằng coi như người biết điều, bộ trang sức đẹp như vậy cũng chỉ có nàng ta mới xứng đeo. Người nghe xem, nàng ta nói cái gì vậy chứ!”
Ta không nhịn được bật cười .
“Vậy cứ để nàng ta nói đi , ta có mất miếng thịt nào đâu .”
“ Nhưng ... nhưng nàng ta coi thường người mà.”
“Có gì đâu chứ? Nàng ta coi thường ta thì ảnh hưởng gì đến ta sao ? Cứ mặc nàng ta đi . Bất kể nàng ta nhìn ta thế nào, ta vẫn là ta .”
19
Chuyện trong phủ xử lý xong
rồi
, cũng đến lúc
đi
xem Từ Thiện Đường.
Ta tới Từ Thiện Đường.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Lão chưởng quầy Trương bá là cố nhân của mẫu thân .
Trước đây ông cũng từng dạy ta một vài y thuật đơn giản.
Chỉ là sau khi gả vào Hầu phủ, Tiêu Ngọc cho rằng Thế t.ử phu nhân hành y là không hợp lễ giáo.
Cho nên ta không bao giờ khám bệnh cho người khác nữa.
Ta ở Từ Thiện Đường mãi tới giờ Hợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/6.html.]
Trương bá và tiểu nhị trong tiệm đều đã về nhà.
Ta và Phùng Xuân đang chuẩn bị rời đi thì đột nhiên có một người mặc một thân hắc y, che kín đầu mặt bước vào y quán.
Vừa vào cửa liền ngã gục xuống.
Nhìn đôi mắt trước mặt, ta lại cảm thấy có chút quen thuộc.
“Phùng Xuân, cứu người .”
“Đóng cửa lại trước .”
Ta và Phùng Xuân tốn rất nhiều sức mới kéo được hắn vào chiếc giường bệnh phía sau tấm rèm.
“Mang hòm t.h.u.ố.c tới đây.”
Ta cắt lớp y phục của hắn .
Bên dưới bộ hắc y là vô số vết thương chằng chịt.
Ta nhíu mày, tiếp tục cắt xuống.
Cắt đến ống quần thì thấy trên đùi còn có một vết thương do tên b.ắ.n.
Mũi tên vẫn còn gãy lại trong thịt.
Lại còn có một vết thương từ bụng dưới kéo dài xuống dưới nữa...
Hiện giờ trên người hắn chỉ còn lại một chiếc quần lót.
Tuy kiếp trước ta đã từng thành thân , nhưng vẫn có chút ngượng ngùng.
Ta hít sâu một hơi , dùng kéo cắt luôn chiếc quần lót của hắn .
Vị trí vết thương đó...
Chỉ cần lệch thêm một chút nữa thôi, e rằng hắn đã có thể vào cung làm thái giám rồi .
Phùng Xuân bưng hòm t.h.u.ố.c tới, cúi đầu nhìn xuống.
“A!”
Mặt nàng lập tức đỏ bừng.
20
Nàng đặt mạnh hòm t.h.u.ố.c xuống bàn, quay người chạy ra sau tấm rèm.
“Tiểu thư... nô tỳ... nô tỳ ra ngoài canh cửa đây...”
Ta nhìn bóng lưng nàng vội vã bỏ chạy, lắc đầu bất lực.
Lúc này m.á.u ở vết thương của người nằm trên giường vẫn đang không ngừng rỉ ra .
Nếu không xử lý, người này dù không bị c.h.é.m c.h.ế.t cũng sẽ mất m.á.u mà c.h.ế.t.
Ta đút vào miệng hắn một viên Hộ Tâm Đan.
Sau đó cầm kim chỉ và t.h.u.ố.c kim sang, bắt đầu khâu lại vết thương.
Một canh giờ sau , ta khâu xong mũi cuối cùng.
Toàn thân hắn quấn đầy băng vải.
Từ n.g.ự.c xuống tận đùi.
Ngay cả chỗ kia cũng đã được băng bó cẩn thận.
Ta còn thắt thêm một chiếc nơ bướm.
Ừm.
Trông rất đẹp mắt.
Ta đắp cho hắn một tấm chăn mỏng, rồi bắt mạch lại .
Hô hấp đã ổn định.
Máu cũng đã cầm.
Chắc là không c.h.ế.t được nữa.
Chỉ là tay nghề của ta không đủ tinh thông.
Ngày mai vẫn phải để Trương bá đến thay t.h.u.ố.c và băng bó lại cho hắn .
Ta rửa tay rồi đi ra ngoài tấm rèm.
Phùng Xuân đang ngồi xổm trong góc, mặt vẫn còn đỏ bừng.
“Phùng Xuân, tối nay ngươi về trước đi .”
“Tiểu thư, vậy còn hắn ...”
“Thương thế của hắn quá nặng, tối nay không thể di chuyển. Hơn nữa rất có thể sẽ phát sốt, ta phải ở đây trông chừng. Ngươi về trước đi , sáng mai mang quần áo để thay cho ta tới đây.”
Phùng Xuân bất đắc dĩ gật đầu rồi rời đi .
Như vậy trong y quán chỉ còn lại ta và hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)