Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta kéo một chiếc ghế đến, ngồi bên cạnh giường bệnh.

 

Ngọn nến đã cháy quá nửa.

 

Ánh lửa lay động chập chờn trong gió đêm.

 

Sau khi lau sạch vết m.á.u trên mặt hắn , càng nhìn khuôn mặt ấy ta càng thấy quen thuộc.

 

Đột nhiên ta nhớ ra .

 

Là hắn .

 

21

 

Ta bị đ.á.n.h thức bởi một tiếng rên khẽ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mở mắt ra , trời đã tờ mờ sáng.

 

Người trên giường tỉnh rồi , đang chống người muốn ngồi dậy.

 

“Đừng động, vết thương sẽ nứt ra đấy.”

 

Hắn khựng lại một chút, cúi đầu nhìn bản thân .

 

Toàn thân quấn đầy băng vải, từ cổ quấn thẳng xuống tận gốc đùi.

 

Tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ phần hạ thân đã được băng bó cẩn thận.

 

Bàn tay hắn dừng giữa không trung, mặt lập tức đỏ bừng tới tận mang tai, như con tôm luộc.

 

“Cô, cô...”

 

Hắn ấp úng hồi lâu mới nghẹn ra được một câu:

 

“Cô... đều nhìn thấy rồi ?”

 

“Ta là đại phu, không nhìn thì chữa thế nào?”

 

“Ngươi còn phải cảm tạ ta nữa đấy, nếu không có ta , e rằng sau này ngươi khó mà có con.”

 

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

 

Không nói gì.

 

Chỉ lặng lẽ kéo chăn lên, kéo tận tới cằm, chỉ chừa lại đôi mắt, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta một cái.

 

Sát khí và vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt tối qua đã hoàn toàn biến mất.

 

Chỉ còn lại sự ngượng ngùng.

 

“Vết thương ta đã xử lý rồi , không làm tổn thương chỗ hiểm. Nhưng ngươi mất m.á.u quá nhiều, phải dưỡng thương một thời gian. Mấy ngày tới đừng xuống giường.”

 

“Ừm...”

 

Giọng hắn bị chăn che lại , nghe như một đứa trẻ.

 

Ta quay người đi rót nước, khóe môi không nhịn được hơi cong lên.

 

Bóng dáng lao xuống nước theo ta ở kiếp trước dần hiện rõ trong đầu.

 

Cố Nghiệp Thành.

 

Lâu rồi không gặp.

 

22

 

Ta chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Cố Nghiệp Thành ở nơi này .

 

Kiếp trước , ấn tượng của ta về hắn rất mờ nhạt, chỉ còn lại hình ảnh trong làn nước hôm ấy .

 

Nhưng sau này suy nghĩ kỹ lại , đôi mắt quen thuộc ấy từng xuất hiện trong tuổi thơ của ta .

 

Đó là năm ta bảy tuổi.

 

Khi ấy Sở Vân Mộng may được một bộ váy rực rỡ lấp lánh.

 

Ta rất ngưỡng mộ, cũng muốn có một bộ.

 

Ta nói với Vương thị.

 

Nhưng bà ta bảo không cần thiết, muốn may một bộ như thế phải tốn mười lượng bạc, trong nhà không dư dả đến vậy .

 

Đó là lần đầu tiên Vương thị thể hiện sự khác biệt trong cách đối xử với ta và Sở Vân Mộng.

 

Cũng là lúc ta hiểu được rằng “mẫu thân ” này ...

 

Không hề yêu thương ta .

 

Ta nhạy cảm và yếu đuối, vừa khóc vừa chạy tới trước mộ mẫu thân .

 

Lải nhải kể với mẫu thân rất nhiều chuyện.

 

Ban đầu chỉ nói về bộ váy kia .

 

Nói một hồi lại thành nhớ món chè hạt sen mẫu thân nấu, nhớ món thịt kho mẫu thân làm .

 

Lời còn chưa dứt, trong bụi cỏ đã vang lên tiếng cười .

 

Ta khi ấy còn nhỏ, tức đến phồng má, hướng về bụi cỏ hét lớn:

 

“Ai vô lễ thế hả? Dám nghe lén người khác nói chuyện!”

 

Một thiếu niên mặc trường sam màu xanh thiên thanh bước ra .

 

Hắn cười híp mắt nhìn ta .

 

“Ôi chao, đây là nhà ai nuôi một con heo ham ăn thế này ?”

 

“Ngươi...

ngươi!”

 

Ta vừa nói xong đã bật khóc .

 

Vốn không biết mắng người .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/7.html.]

 

Muốn mắng hắn , nhưng đến lúc cần lại không nghĩ ra nổi câu nào đủ dùng.

 

Có lẽ thấy ta khóc t.h.ả.m quá.

 

Hắn lấy ra một con gà quay đưa cho ta .

 

“Được rồi , cho ngươi ăn đấy.”

 

Ta vừa lau nước mắt vừa nhìn hắn .

 

“Ngươi lấy đâu ra gà quay ? Có phải ăn trộm không ? Ta không ăn đồ trộm được !”

 

“Ngươi thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi. Bổn thiếu gia không làm chuyện trộm gà bắt ch.ó đâu .”

 

Nhìn con gà quay thơm phức.

 

Ta nuốt nước bọt.

 

Cuối cùng vẫn chọn tin hắn không phải đồ ăn trộm.

 

Thế là ôm lấy ăn ngấu nghiến.

 

Khi ấy ta đã rất lâu chưa được ăn món thịt ngon như vậy .

 

Thậm chí đã rất lâu rồi chưa được ăn thịt.

 

Ăn xong con gà quay , nghĩ đến lúc về nhà sẽ không còn được ăn nữa, trong lòng không khỏi buồn bã.

 

Thế nhưng thiếu niên kia hoàn toàn không nhận ra .

 

Hắn còn trêu chọc:

 

“ Đúng là heo ham ăn thật đấy. Một con gà quay mà ngươi ăn sạch một mình , chẳng chừa cho ta miếng nào.”

 

“Sau này làm sao gả đi được đây? Ai dám cưới ngươi chứ?”

 

Ta không để ý tới hắn .

 

Chỉ quay lưng lại , dùng bàn tay dính đầy mỡ lau nước mắt.

 

Trong dầu có ớt, dính vào mắt khiến mắt cay xè.

 

Càng nghĩ càng tủi thân .

 

Cuối cùng lại bật khóc .

 

“Ta không còn mẫu thân nữa rồi , chẳng ai thương ta cả.”

 

“Ngay cả tên nhóc hoang không biết từ đâu chui ra như ngươi cũng bắt nạt ta .”

 

Lần này thiếu niên thật sự hoảng hốt.

 

Luống cuống lau nước mắt cho ta .

 

“Được rồi được rồi , đừng khóc nữa.”

 

“Ngươi là tiểu thư nhà nào ở kinh thành thế? Sau này có Cố Nghiệp Thành ta che chở cho ngươi là được chứ gì?”

 

Hắn hơi đỏ mặt cúi đầu.

 

“Nếu thật sự không ai muốn ngươi... thì cùng lắm ta cưới ngươi.”

 

23

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Thấy trên trán thiếu niên đã lấm tấm mồ hôi.

 

“Ta tên Sở Vân Uyển, là người Sở gia, chính là nhà Huyện úy Lam Điền Sở Thiên Hà. Nhưng ta không cần ngươi cưới đâu , chỉ cần ngươi che chở cho ta là được rồi !”

 

Cố Nghiệp Thành vỗ n.g.ự.c.

 

“Đương nhiên rồi !”

 

“Tuy phụ thân ngươi chỉ là một tiểu quan bé tí như hạt mè, nhưng ta đường đường là tiểu thiếu gia phủ Tướng quân, che chở cho ngươi không thành vấn đề!”

 

Hôm đó, lúc Cố Nghiệp Thành đưa ta về nhà thì trời đã tối đen.

 

Phụ thân nổi trận lôi đình.

 

Từ đó cấm không cho ta tùy tiện ra ngoài nữa.

 

Đương nhiên cũng chẳng còn gặp lại Cố Nghiệp Thành.

 

Sau này ta mới biết .

 

Hắn lớn hơn ta bốn tuổi.

 

Năm ta mười tuổi, hắn đã ra biên cương chinh chiến.

 

Từ đó về sau ta không còn chú ý tới tin tức của hắn nữa.

 

Chỉ không hiểu vì sao ở kiếp trước , lúc ta bị dìm sông, hắn lại xuất hiện tại đó.

 

Phùng Xuân ôm quần áo của ta tới.

 

Nhìn thấy Cố Nghiệp Thành nằm trên giường, mặt nàng lại đỏ lên, vô thức cúi đầu.

 

“Tiểu thư, quần áo của người đây.”

 

Ta nhận lấy quần áo.

 

Lại nhớ tới y phục của Cố Nghiệp Thành hôm qua đã không thể mặc được nữa.

 

“Phùng Xuân, ngươi tới tiệm may mua thêm một bộ y phục nam nhân về đây.”

 

Sau khi Phùng Xuân mua quần áo về, Trương bá cũng tới.

 

Vừa hay để Trương bá giúp hắn thay y phục.

 

Trương bá còn nói kỹ thuật băng bó của ta cũng không tệ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...