Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Từ đó, ta bắt đầu qua lại giữa Từ Thiện Đường và Sở phủ.
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.
Vết thương của Cố Nghiệp Thành cũng lành hơn nhiều, đã có thể xuống giường đi lại .
Trong khoảng thời gian này , kế mẫu Vương thị và Sở Vân Mộng dường như cũng yên phận hơn không ít.
Hôm ấy dùng bữa tối, Tiêu Ngọc tới phủ.
Hắn mang cho Sở Vân Mộng một chuỗi ngọc trai, nói là mới có được từ Nam Hải cách đây vài hôm.
Sở Vân Mộng đắc ý vô cùng.
Nhưng không ngờ, Tiêu Ngọc cũng lấy ra một chuỗi ngọc trai khác đưa cho ta .
23
Ta nghi hoặc nhìn hắn .
“Ý ngươi là sao ?”
Biểu cảm của Tiêu Ngọc có chút không tự nhiên.
“Nàng là tỷ tỷ của Vân Mộng, xét về lễ nghĩa thì cũng nên có một phần của nàng.”
Sắc mặt của Sở Vân Mộng và Vương thị càng trở nên khó tin hơn.
Ta đặt đũa xuống, thản nhiên đứng dậy.
“Không cần.”
Không để ý tới mọi người nữa, ta quay về viện của mình .
Kiếp trước , khi ta gả cho Tiêu Ngọc, đêm động phòng hoa chúc, hắn cũng lấy ra một chuỗi ngọc trai như thế này .
Lạnh lùng nói :
“Chẳng phải ngươi vì địa vị của Hầu phủ sao ? Giờ đã vừa lòng chưa ?”
Tiếp đó là nỗi đau như bị hành hình.
Hắn chẳng có chút dịu dàng hay quy củ nào, mỗi lần chung phòng sau hôn nhân đều như vậy .
Ta khóc lóc cầu xin hắn nhẹ tay, cầu xin hắn đừng chạm vào ta .
Nhưng hắn chưa từng để tâm.
Đến lúc ấy ta mới hoàn toàn hiểu rõ.
Hắn vô tình với ta .
Cũng hận mối hôn ước này .
Bất kể ta vì hắn mà bỏ ra bao nhiêu, hiếu kính công bà thế nào.
Trong mắt hắn , ta vẫn chỉ là kẻ cướp mất hạnh phúc của Sở Vân Mộng.
Cho nên khi biết ta tư thông với người khác, hắn thậm chí còn chưa từng điều tra chân tướng, đã cho người dìm ta xuống sông.
“Tiểu thư, Triệu lão bản của tiệm vải tới rồi .”
Tiếng của Phùng Xuân vang lên ngoài cửa.
Lúc này ta mới nhớ ra , vì chuyện chuẩn bị của hồi môn cho Sở Vân Mộng, ta đã hẹn gặp mấy nhà buôn vải.
Đã xem hàng suốt hai ngày rồi .
Hôm nay là nhà cuối cùng.
So sánh xong là có thể quyết định dùng gấm lụa của nhà nào.
Ta đi tới tiền sảnh.
Một người đàn ông trung niên mặc áo tím đã đứng đợi ở đó.
Vừa thấy ta liền vội vàng bước tới, vẻ mặt đầy nịnh nọt.
“Đại tiểu thư quả nhiên khí độ bất phàm.”
“Triệu lão bản quá khen rồi . Không biết hàng hóa đã mang tới chưa ?”
Ông ta ra hiệu cho tiểu nhị bên cạnh mang tới ba chiếc rương.
Bên trong đều là vải vóc.
Ta tiến lên xem thử.
Màu sắc bóng đẹp , ánh sáng đồng đều.
Quả thật là hàng tốt .
“Giá bao nhiêu?”
“Mười lượng một cây.”
“Rẻ vậy sao ?”
“Đều là người quen cả, chỉ mong sau này tiểu thư chiếu cố việc làm ăn nhiều hơn.”
Thế là ta đặt mua hai trăm cây với giá mười lượng một cây.
25
Nhưng tối hôm đó ta lại không ngủ được .
Càng nghĩ càng thấy không ổn .
Ánh sáng của số vải kia quá bóng.
Bóng đến mức bất thường.
Ta cắt một mảnh nhỏ ngâm vào nước.
Nửa canh giờ sau .
Nước chuyển sang màu vàng nhạt, còn bốc lên mùi hăng hắc khó ngửi.
Vải bắt đầu phai màu.
Bề mặt cũng trở nên thô ráp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/8.html.]
Là nước phèn chua.
Loại hàng kém chất lượng được ngâm qua nước phèn chua sẽ có vẻ ngoài bóng bẩy.
Nhưng chỉ sau một tháng sẽ trở nên giòn, bạc màu.
Biến thành một đống phế phẩm.
Đến lúc ấy , Sở Vân Mộng đã gả vào Hầu phủ.
Nếu của hồi môn xảy ra vấn đề.
Thể diện của Sở gia sẽ mất sạch.
Phụ thân sẽ nhìn ta thế nào?
Của hồi môn do ta quản.
Vải vóc do ta mua.
Kiểm tra không kỹ.
Không chỉ mất quyền quản gia.
Mà còn khiến Sở gia trở thành trò cười của kinh thành.
Ngay cả ta cũng sẽ trở thành một trò cười .
Sáng hôm sau .
Ta bảo Phùng Xuân đi dò hỏi.
Thì ra Triệu lão bản tên là Triệu Đức Mậu.
Là biểu ca của Vương thị.
Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Trước khi Vương thị gả vào Sở gia, hai người từng có hôn ước.
Sau đó Vương gia chê Triệu gia chỉ là thương hộ.
Một lòng muốn Vương thị trở thành quan phu nhân.
Vì vậy mới hủy hôn.
Nhưng đến nay Triệu lão bản vẫn chưa cưới vợ.
Năm đó, cứ nửa tháng ông ta lại tới trang viện của Vương thị gặp mặt một lần .
Ngay cả nha hoàn thân cận cũng không được phép theo vào .
Ta mời Tam thúc công tới làm chứng.
Rồi đem hai tấm vải ra .
Một tấm là hàng của Triệu Đức Mậu.
Một tấm là hàng chính thống của nhà khác.
Đều cùng ngâm vào nước.
Sau khi xem xong, sắc mặt Tam thúc công trở nên vô cùng âm trầm.
“Tam thúc công, Vân Uyển muốn mời người làm chứng.”
“Vải vóc cho của hồi môn, con đã mua lại từ nhà khác rồi , sẽ không làm lỡ hôn sự với Hầu phủ.”
“ Nhưng Triệu Đức Mậu lấy hàng kém chất lượng giả làm hàng tốt , lừa gạt tới tận đầu Sở gia.”
“Chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua được .”
Tam thúc công gật đầu.
25
Ta bảo Phùng Xuân mời phụ thân tới.
Trước mặt Tam thúc công, ta đem chuyện vải vóc, cùng quan hệ giữa Triệu Đức Mậu và Vương thị, kể rõ đầu đuôi từng việc một.
Nghe xong, sắc mặt phụ thân xanh mét.
Ông gọi Vương thị vào thư phòng.
Khi Vương thị bước ra , mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ngay tối hôm đó, Trương ma ma bên cạnh bà ta đã bị đuổi đi .
Ba ngày sau , tiệm vải của Triệu Đức Mậu đóng cửa.
Từ đó về sau , Vương thị không bước ra khỏi viện của mình thêm lần nào nữa.
Phụ thân đối ngoại chỉ nói là bà ta “dưỡng bệnh”.
Chỉ có điều, căn bệnh này ...
Bà ta phải dưỡng rất lâu.
Hôn sự của Sở Vân Mộng được tổ chức vô cùng long trọng.
Hầu phủ cũng cho đủ thể diện.
Chỉ tiếc là ngày nàng ta xuất giá, Vương thị không thể đích thân tiễn đưa.
Sau khi bận rộn xong chuyện đại hôn.
Ta dẫn Phùng Xuân tới Thúy Châu Các chọn cho nàng một cây trâm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nàng đã theo ta nhiều năm như vậy , đến một món trang sức ra hồn cũng không có .
Suy cho cùng, là ta có lỗi với nàng.
Chọn được một cây trâm bạc.
Đang định trả tiền thì lại gặp Tiêu Ngọc và Sở Vân Mộng đi tới từ phía đối diện.
“Ôi chà, đây chẳng phải là tỷ tỷ sao ? Hôm nay lại có nhã hứng đi mua trang sức cơ đấy?”
Nàng ta vẫn đeo bộ trang sức ấy .
Chaporia
Bình Luận (0)