Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta không khỏi cong môi cười .

 

“Ta chỉ tùy tiện đi dạo thôi.”

 

Nàng nhìn cây trâm bạc trong tay ta , đắc ý cười .

 

“Tỷ tỷ vẫn thích những thứ nghèo nàn như thế nhỉ, quả nhiên rất tự biết mình .”

 

“Tỷ nhìn xem, bộ trang sức này ta đeo có phải đẹp hơn tỷ nhiều không ?”

 

“Muội muội xinh đẹp nổi tiếng khắp thành, ta đương nhiên không bằng muội rồi .”

 

Phùng Xuân đứng bên cạnh tức đến đỏ bừng cả mặt lẫn cổ.

 

Ta kéo kéo tay nàng.

 

Nhanh ch.óng trả tiền rồi rời khỏi Thúy Châu Các.

 

Lúc rời đi , ta không để ý tới ánh mắt phức tạp của Tiêu Ngọc nhìn theo mình .

 

27

 

Ta và Phùng Xuân đi thẳng tới Từ Thiện Đường.

 

Đã một thời gian không tới đây rồi .

 

Cố Nghiệp Thành đã rời đi .

 

Ta không hỏi hắn vì sao bị người truy sát.

 

Gần đây trong kinh thành đã bắt đầu lưu truyền những câu chuyện về hắn .

 

Thiếu niên tướng quân.

 

Từng dẫn theo hai mươi người xông vào doanh trại năm nghìn quân địch, lấy đầu chủ tướng rồi toàn thân trở ra .

 

Tuổi trẻ tài cao.

 

Gần đây đã vào thu.

 

Người mắc phong hàn không ít.

 

Ta và Phùng Xuân vẫn luôn giúp đỡ trong y quán, bận đến tận lúc trời tối.

 

Khi đang chuẩn bị rời đi .

 

Lại có người chặn đường.

 

“Tiêu thế t.ử?”

 

“Vân Uyển, chẳng phải nàng thích điểm tâm của Túy Tiên Lâu sao ? Ta đặc biệt mua cho nàng...”

 

“Thế t.ử, ta không thích ăn.”

 

“Sao có thể chứ? Trước đây rõ ràng nàng rất thích mà?”

 

Hắn nói “ trước đây” là khi nào?

 

Kiếp trước , quả thực ta rất thích.

 

Bởi vì ở Sở gia, ta chẳng mấy khi được ăn.

 

Điểm tâm của Túy Tiên Lâu rất đắt.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Mỗi lần đều phải đợi Sở Vân Mộng ăn chán rồi , ta mới có thể được nếm một miếng.

 

Nhưng cũng chính vì điểm tâm của Túy Tiên Lâu, mà đứa con của ta đã mất.

 

Sau khi sống lại , có được quyền quản gia, có bạc trong tay.

 

Ta lại chưa từng ăn thêm lần nào nữa.

 

Ta vô thức siết c.h.ặ.t bàn tay.

 

Hắn cũng sống lại rồi .

 

“Thế t.ử, ngài nhớ nhầm rồi .”

 

“Ta chưa từng thích ăn.”

 

Tiêu Ngọc đột nhiên nắm lấy cổ tay ta .

 

Đôi mắt đỏ ngầu.

 

“Vân Uyển, trước đây rõ ràng nàng rất thích mà!”

 

“Ta biết nàng đã trở về.”

 

“Kiếp trước là ta không tốt . Sau khi nàng c.h.ế.t, ta mới biết nàng quản lý cả Hầu phủ cực khổ đến thế nào.”

 

“Ta sai rồi .”

 

“Nàng quay về với ta được không ?”

 

“Tiêu Ngọc, ngươi bị bệnh à ?”

 

“Kiếp trước ta gả cho ngươi, trong lòng ngươi chỉ có Sở Vân Mộng.”

 

“Kiếp này ta thành toàn cho các ngươi.”

 

“Còn ngươi thì sao ?”

 

“Lại bắt đầu nhớ tới điểm tốt của ta .”

 

“Sao ngươi lại hèn hạ như vậy ?”

 

“Vĩnh viễn cố chấp với những thứ không có được .”

 

Tiêu Ngọc ngây người .

 

Hiển nhiên không ngờ ta lại mắng hắn như thế.

 

“Vân Uyển, nàng đang nói lúc tức giận đúng không ?”

 

“Trong lòng nàng vẫn còn có ta , đúng không ?”

 

Ta trở tay tát mạnh một cái.

 

Hắn đứng không vững, ngã ngồi xuống đất.

 

Trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

 

“Kiếp trước , khi Sở Vân Mộng vu oan ta tư thông với người khác, ngươi thậm chí còn không thèm nhìn lấy một lần .”

 

“Giờ ngươi lại nói những lời này với ta . Không thấy ghê tởm sao ?”

 

“Cút!”

 

Nhưng Tiêu Ngọc vẫn nắm c.

h.ặ.t lấy tay ta .

 

Nhất quyết không chịu buông.

 

Phùng Xuân đã nghe đến mức trợn mắt há hốc mồm.

 

Vừa kéo ta vừa lùi về phía sau .

 

“Tiểu thư mau đi !”

 

“Tiêu thế t.ử điên rồi !”

 

Nhưng chúng ta không cách nào thoát khỏi bàn tay của Tiêu Ngọc.

 

“Buông nàng ra !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/9.html.]

 

Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

 

28

 

Cố Nghiệp Thành từ trong bóng tối bước ra .

 

Trong tay hắn còn xách một bọc đồ căng phồng.

 

Tiêu Ngọc buông tay ra , lạnh lùng nhìn Cố Nghiệp Thành.

 

“Cố tiểu tướng quân quả thật oai phong lẫm liệt.”

 

“Còn Tiêu thế t.ử ở đây bắt nạt một nữ nhân, thủ đoạn cũng thật cao minh đấy.”

 

“Ngươi!”

 

Hiển nhiên Tiêu Ngọc không muốn dây dưa với Cố Nghiệp Thành.

 

Hắn phất tay áo, quay người bỏ đi .

 

Ta xoa xoa cổ tay bị bóp đến đau nhức.

 

Phùng Xuân đầy vẻ lo lắng, đỡ ta quay trở lại Từ Thiện Đường.

 

Trương bá giúp ta thoa ít t.h.u.ố.c rượu.

 

Ta nhìn Cố Nghiệp Thành trước mặt.

 

Hiển nhiên vết thương đã lành, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.

 

“Cố tiểu tướng quân sao lại tới đây?”

 

“Ta... ta tới thăm cô.”

 

“Này, là mua cho cô đấy.”

 

Hắn đưa bọc đồ trong tay cho ta .

 

Ta ngửi thấy bên trong thoang thoảng mùi thịt thơm.

 

“Gà quay ?”

 

Đã rất nhiều năm ta không được ăn rồi .

 

“Ừm, cô mang về hâm nóng lại rồi ăn.”

 

“Trời cũng tối rồi , để ta đưa cô về.”

 

“Được.”

 

29

 

Vương thị ngã bệnh.

 

Khi nha hoàn tới báo tin, ta đặt sổ sách xuống.

 

Tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

 

Phụ thân vừa nạp Liễu di nương.

 

Liên tiếp mấy ngày đều nghỉ lại chỗ nàng ta .

 

Căn bản chẳng có thời gian tới thăm Vương thị.

 

Khi ta tới viện của Vương thị.

 

Nơi đây đã không còn cảnh tượng huy hoàng như trước .

 

Vương thị nằm trên giường.

 

Sắc mặt vàng như nến.

 

Hai mắt hõm sâu.

 

Trông già đi đến mười tuổi.

 

“Ngươi tới đây làm gì?”

 

Giọng bà ta khàn đặc.

 

Ta ngồi xuống bên giường.

 

“Con tới thăm mẫu thân .”

 

“Hừ! Tới xem ta c.h.ế.t chưa sao ?”

 

Ta không đáp.

 

Bà ta ho một trận, thở hổn hển rồi nói :

 

“Bệnh của ta ... có phải do ngươi giở trò không ?”

 

“Phải.”

 

Đôi mắt Vương thị lập tức trợn to.

 

“Ngươi... ngươi nói gì?”

 

“Con nói , bệnh của mẫu thân quả thực có liên quan tới con.”

 

“Sở Vân Uyển!”

 

Bà ta muốn ngồi dậy.

 

Loay hoay hồi lâu cũng không chống nổi người lên.

 

“Ta sẽ nói cho lão gia biết ...”

 

“Nói với phụ thân điều gì?”

 

“Nói với phụ thân năm đó bà đã hại c.h.ế.t mẫu thân ta như thế nào sao ?”

 

Mặt bà ta lập tức trắng bệch.

 

“Ngươi... sao ngươi biết được ?”

 

“Không thể nào!”

 

“Chuyện này ngoài Trương ma ma và Lưu ma ma ra , không ai biết cả!”

 

Dường như nghĩ tới điều gì đó, bà ta bỗng nhiên cười lớn.

 

“Hóa ra là mụ già Lưu ma ma kia !”

 

“Con tiện nhân già ấy !”

 

“Bán đi cũng đáng lắm!”

 

Ta cười nhạt.

 

“Mẫu thân quả nhiên thông minh.”

 

“Loại độc hiện giờ mẫu thân trúng phải là do chính tay con điều chế.”

 

“Cho dù là đại phu cao minh đến đâu cũng không chẩn ra được .”

 

“Đồ nghịch nữ bất hiếu!”

 

“Ta bất hiếu?”

 

“Ta chính là quá hiếu thuận nên mới để bà sống đến tận bây giờ đấy!”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...