Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“ Nhưng bà yên tâm.”
“Sau khi bà c.h.ế.t, Sở Vân Mộng cũng sẽ không được sống dễ chịu đâu .”
“Bà không tò mò vì sao thành thân lâu như vậy mà nàng ta vẫn chưa có tin vui sao ?”
“Ngươi đã làm gì Mộng Nhi?!”
“Không làm gì cả.”
“Chỉ tặng cho nàng ta một món đồ mà nàng ta vô cùng yêu thích thôi.”
“Nàng ta vui lắm.”
Vương thị đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Miệng lẩm bẩm:
“Độc phụ...”
“Độc phụ...”
“Biết sớm thế này , ta nên bóp c.h.ế.t ngươi từ lâu rồi ...”
“Không nên để ngươi sống đến tận bây giờ...”
Đầu ngón tay ta nâng cằm bà ta lên.
“Mẫu thân nói rất đúng.”
“ Nhưng đáng tiếc...”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đã muộn rồi .”
30
Ngày hôm sau khi ta rời đi .
Vương thị c.h.ế.t.
C.h.ế.t vào ban đêm.
Do tim đập nhanh đột ngột.
Phụ thân không đau lòng như trong tưởng tượng.
Ngược lại , Sở Vân Mộng khóc đến c.h.ế.t đi sống lại .
Sau khi Vương thị được hạ táng.
Sở Vân Mộng gầy đi trông thấy.
Tiêu Ngọc thành thân đã hai năm.
Hầu phu nhân qua đời.
Kiếp trước bà ta cũng c.h.ế.t vào khoảng thời gian này .
Lão Hầu gia không chịu nổi cú sốc.
Bị trúng phong liệt giường.
Miệng không thể nói được nữa.
Hầu phủ chỉ sau một đêm đã sa sút.
Tiêu Ngọc bắt đầu lưu luyến chốn yên hoa.
Sở Vân Mộng từng nhiều lần phát điên gây náo loạn.
Kết quả còn bị Tiêu Ngọc đ.á.n.h.
Nàng ta trở thành trò cười trong giới quý phụ kinh thành.
Nửa tháng sau .
Vĩnh Ninh Hầu phủ bị tịch biên.
Lúc đó ta đang ở Từ Thiện Đường bắt mạch cho một bé gái bị sốt.
Nghe Phùng Xuân mang tin về.
Ta không khỏi kinh ngạc.
Kiếp trước Vĩnh Ninh Hầu phủ chưa từng bị tịch biên.
Ta đột nhiên nghĩ tới một người .
Cố Nghiệp Thành nhất định biết chuyện gì đó.
Quả nhiên.
Đến lúc Từ Thiện Đường sắp đóng cửa.
Hắn lại xách theo một con gà quay tới, tinh thần vô cùng phấn chấn.
Ta có chút đau đầu.
Hiện giờ trong tiệm ai ai cũng gọi ta là “cô nương gà quay ”.
“Lần sau ngài đừng mang gà quay tới nữa.”
Cố Nghiệp Thành khó hiểu.
“Vậy ta mang gì?”
“Ngài đừng mang gì cả.”
“ Đúng rồi , chuyện của Vĩnh Ninh Hầu phủ, ngài biết là thế nào không ?”
Hắn nghiêm túc nhìn ta .
Rồi lên tiếng:
“Nếu ta nói là vì một giấc mơ, nàng có tin không ?”
31
“Vân Uyển, ta đã mơ một giấc mơ rất dài.”
“Ta mơ thấy nàng gả cho Tiêu Ngọc.”
“ Nhưng lại bị người vu oan tư thông, rồi bị dìm xuống sông hộ thành.”
“Khi ấy ta vừa từ biên quan trở về.”
“Vội vàng chạy tới cứu nàng.”
“ Nhưng vẫn chậm một bước.”
“Không lâu sau khi nàng c.h.ế.t.”
“Ta phát hiện được chứng cứ Vĩnh Ninh Hầu thông đồng với địch.”
“Còn chưa kịp dâng lên Hoàng thượng thì đã bị người diệt khẩu.”
“Sau khi tỉnh lại , ta lần theo ký ức đi tìm chứng cứ đó.”
“Kết quả lại bị người truy sát, suýt nữa mất mạng.”
“May mà đối phương không biết thân phận của ta .”
“Ta giấu chứng cứ đi , sau đó dâng lên Thánh thượng.”
“Hoàng thượng mất một khoảng thời gian để điều tra xác minh.”
Ta không ngờ.
Hắn lại mơ thấy chuyện của kiếp trước .
Hắn nắm lấy tay ta , đặt trong lòng bàn tay mình .
Ánh mắt dịu dàng.
“May mà sau khi tỉnh mộng, nàng không gả cho hắn .”
“Ta sẽ không để nàng gặp chuyện đâu .”
Ta đỏ mặt, vội rút tay về.
Phùng Xuân đứng bên cạnh nhìn đến thích thú.
“Ta...”
“Ta chắc chắn sẽ
không
gả cho
hắn
.
”
“Ta chưa từng nghĩ tới chuyện lấy chồng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuyen-nhe-at-vuot-muon-trung-nui/10.html.]
“Ngài nhìn y quán này xem.”
“Có rất nhiều người đến tiền khám bệnh còn không trả nổi.”
“Ta chỉ muốn làm thêm chút việc cho họ thôi.”
Hiện giờ Từ Thiện Đường mỗi ngày đều có hai mươi suất khám miễn phí.
Những bá tánh không đủ tiền chữa bệnh.
Cũng có thể được chữa trị t.ử tế.
Trong mắt Cố Nghiệp Thành thoáng hiện vẻ thất vọng.
Ngay sau đó lại tỏ ra vô cùng tủi thân .
“ Nhưng nàng đã nhìn hết người ta rồi . Chẳng lẽ không nên chịu trách nhiệm với ta sao ?”
Ta đau đầu không thôi.
“Ta là đại phu.”
“Trong mắt đại phu, ngài với miếng thịt heo chẳng có gì khác nhau cả...”
“Ta mặc kệ. Nàng không chịu trách nhiệm thì ta cứ theo nàng mãi.”
Người này quả thực rất vô lại .
31
Hôm Hầu phủ bị xét nhà, cả phủ bị xử trảm, ta cũng đến xem.
Tiêu Ngọc mím c.h.ặ.t môi, từ đầu đến cuối trên pháp trường không nói một lời.
Còn Sở Vân Mộng thì không ngừng c.h.ử.i bới.
“Đồ vô dụng! Ta phí bao tâm tư mới gả cho ngươi, không ngờ lại gả cho một kẻ vô dụng như ngươi!”
“Sao ngươi lại bất tài đến thế? Ngay cả chuyện phụ thân mình thông đồng với địch cũng không biết ?”
“Bây giờ thì sao ? Cha ngươi chạy mất rồi , chỉ còn lại thứ vô dụng như ngươi ở đây chờ bị c.h.é.m đầu.”
“Báo ứng! Đúng là báo ứng!”
“Hahahahahaha!”
Nàng ta đã có phần phát điên rồi .
Đao phủ vung đao.
Đầu người rơi xuống.
Ta sai người thu nhặt t.h.i t.h.ể cho nàng ta .
Sau đó cùng Phùng Xuân trở về Từ Thiện Đường.
Cố Nghiệp Thành lại tới.
Hắn mặc một thân quân phục.
Biên cương báo nguy.
Cố Nghiệp Thành phải trở về rồi .
Hắn chăm chú nhìn ta .
“Vân Uyển, nàng có bằng lòng đi cùng ta không ?”
Tay ta khựng lại .
“Đi cùng ta tới biên quan.”
“Nàng vẫn có thể tiếp tục mở y quán của mình , chữa bệnh cho các tướng sĩ.”
“Nơi đó không có những màn tranh đấu, lừa lọc như ở kinh thành.”
“Nàng có thể làm những điều mình muốn làm .”
“Nàng chính là nàng.”
Chữa bệnh cho các tướng sĩ nơi biên cương.
Nghe cũng không tệ.
Tướng sĩ bình an.
Thì quốc gia mới bình an.
Bách tính mới có thể sống sung túc hơn.
Ta không trả lời ngay.
Nhưng quả thực đã động lòng.
Ta quay đầu nhìn Phùng Xuân một cái.
“Tiểu thư đi đâu , nô tỳ sẽ đi đó.”
Ta bật cười .
“Được.”
“Chúng ta đi cùng ngài.”
Sống hai kiếp, lớn ngần này tuổi, ta còn chưa từng rời khỏi kinh thành.
Non sông vạn dặm.
Cũng nên đi ngắm nhìn một lần .
33
Y quán của ta mở ngay bên cạnh doanh trại.
Trên tấm biển trước cửa đề ba chữ “Từ Thiện Đường”.
Mỗi ngày ta khám bệnh cho các tướng sĩ.
Thỉnh thoảng cũng chữa bệnh cho những người chăn nuôi sống gần đó.
Lúc bận thì chân không chạm đất.
Lúc rảnh lại ngồi trước cửa phơi nắng.
Cố Nghiệp Thành cách vài hôm lại ghé qua một lần .
Ngồi trên bậc cửa uống trà .
Có người hỏi:
“Sở đại phu, ngài với tướng quân có quan hệ gì vậy ?”
Ta nghĩ một lúc rồi đáp:
“Hắn là bệnh nhân của ta .”
“Ta là đại phu của hắn .”
Cố Nghiệp Thành nghe thấy.
Không nói gì.
Chỉ nâng chén trà lên, ánh mắt đầy yêu thương nhìn ta .
Còn ta luôn vô thức đỏ mặt.
Phùng Xuân đang phơi d.ư.ợ.c liệu trong sân.
Miệng khe khẽ ngân nga một khúc hát không tên.
Vị tiểu phó tướng bên cạnh Cố Nghiệp Thành thường xuyên mang cho nàng vài món đồ nhỏ.
Nàng cười rất vui vẻ.
Ta cúi đầu tiếp tục giã t.h.u.ố.c.
Kiếp trước , trên bia mộ của ta thậm chí còn không có lấy một cái tên.
Còn kiếp này .
Ta đã để lại tên mình nơi biên cương.
Sở Vân Uyển.
Như vậy ...
Đã đủ rồi .
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)