Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi hoảng loạn soạn tin nhắn, thậm chí còn tính nhờ đồng nghiệp cũ trong Cục giúp tôi điều tra.
Tim đập thình thịch càng lúc càng nhanh, cho đến khi một đôi giày trắng xuất hiện trước mắt.
“Cô đang làm gì?”
Giọng nói đều đều vẫn lạnh lùng và nhạt nhẽo như cũ.
Lâm Tự không phải là Lâm Tự, nhưng Lâm Tự vẫn là Lâm Tự.
Chỉ là người đàn ông lạnh lùng trước mắt, không còn giống với thiếu niên lớn lên trong trí nhớ của tôi nữa.
Tôi đứng lên, ôm lấy anh .
Không biết vì sao , tôi cực kỳ thích ôm anh .
Giống như chỉ cần ôm anh thì tôi có thể để lại hơi ấm của mình trên người anh , cho dù anh chưa bao giờ ôm lại tôi .
“Em tưởng anh bỏ đi rồi , Lâm Tự.”
Anh lùi lại một bước, không dấu vết đẩy tôi ra .
“ Tôi chỉ đi tưới hoa mà thôi.”
“...”
Tôi cười cười , vén sợi tóc rũ xuống của mình ra sau tai.
“Tối nay muốn ăn gì? Em nấu cho anh …”
“Đừng giả vờ nữa, cô còn không cho phép tôi ra khỏi cửa.”
Anh cắt ngang lời tôi nói , cầm lấy quyển sách trên bàn, đi lên lầu.
Không cho Lâm Tự ra ngoài, vì sợ những kẻ trốn thoát trong vụ buôn lậu ma túy sẽ trả thù anh .
Nhưng càng như vậy , anh càng giống một con chim bồ câu bị nhốt trong l.ồ.ng hơn.
Càng hận tôi nhiều hơn.
Tôi tới bệnh viện, làm kiểm tra tổng quát.
Mấy ngày nay chứng đau đầu càng lúc càng nặng, trước đây tôi rất ghét tới bệnh viện, nhưng sau t.a.i n.ạ.n của Lâm Tự, tôi lại rất tiếc mạng.
Tôi sợ tôi đi rồi , không còn ai chăm sóc anh cả.
Một mình anh sẽ phải đối mặt với t.r.a t.ấ.n của địa ngục Vô Gian, ít nhất có tôi ở bên, tôi có thể cùng anh ở trong địa ngục.
Lâm Tự sống bên trong địa ngục đó.
Lúc trước khi Lâm Tự được chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng, bác sĩ tâm lý đã nói với tô
Lý do anh luôn đẩy tôi ra vì trong tiềm thức anh cảm thấy mình nghiện m.a tú.y không còn xứng với tôi nữa.
Ông trùm buôn ma túy yêu cầu anh kiểm tra hàng hóa, buộc anh phải hít, anh không thể không hít.
Một cảnh sát mà lại đi nghiện m.a túy.
Đây là địa ngục của Lâm Tự.
Tôi không thể kéo anh ra , nhưng tôi có thể vào cùng anh .
Phải mất một lúc mới có kết quả kiểm tra, trên đường về nhà, ngoài việc mua đồ ăn, tôi còn mua một bó hoa sao .
Khi Lâm Tự còn đang nằm vùng, anh thường xuyên gửi hoa cho tôi .
Không thể gửi tới địa chỉ nhà thật, anh hay gửi tới căn cứ bí mật của chúng tôi .
Chữ Lâm Tự rất xấu , nhưng anh vẫn kiên trì viết những tấm thiệp nhỏ gửi kèm hoa.
Phía trên viết những lời yêu thương ngắn ngủn.
“Tiếc là anh không giỏi văn, nếu không thì anh đã viết ra ánh trăng gửi tặng em.”
“Hôm nay
anh
ngắm hoàng hôn,
không
đẹp
bằng một phần ngàn lúc
anh
ở cạnh em.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-yeu-toi-mac-benh-hoang-tuong/chuong-2.html.]
“Gió thổi qua ven hồ, gió nói với anh , anh nhớ em.”
“Trương Tư Niên, nói thật, anh rất nhớ em.”
“...”
Tôi có thể tưởng tượng được cảnh đó, anh ở trong tổ chức buôn ma tú.y đầy ẩm ướt, chật vật.
Nghiêng đầu, dựa vào cửa sổ, viết xuống từng dòng sến súa.
Sau đó tự mình đọc cũng thấy mắc cười , quen thuộc bỏ vào trong bó hoa.
Không biết dạo này vì lý do gì mà trong nhà tôi trở nên không yên ổn .
Trước cửa nhà đậu mấy chiếc xe sang.
Tôi ôm một bó hoa sao , khi cánh cửa mở ra , tâm trạng tôi như đóng băng.
Tôi tự nhủ bản thân hít một hơi thật sâu, nhưng trong đầu cứ như bị một cú đ.á.n.h thẳng đau nhức, khiến tôi phải bám c.h.ặ.t vào khung cửa.
Hai ba người đàn ông mặc đồ đen đứng ngoài cửa.
Trên sô pha nhà tôi , một người phụ nữ đang ngồi đó.
“Sĩ quan Giang, mặc dù cô là cảnh sát, nhưng xâm nhập gia cư bất hợp pháp cũng là phạm pháp.”
Tôi đặt bó hoa sao trên huyền quan, nói chuyện với người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha.
“Giam giữ người trái phép cũng là phạm pháp, hơn nữa cô không còn là cảnh sát nữa, cô Trương.”
“...”
Ý tôi là cô ta đột nhập vào nhà tôi mà không được phép là phạm pháp, cô ta nói tôi đang nhốt Lâm Tự ở nhà và hạn chế quyền tự do của anh .
Giang Đình, con gái cưng duy nhất của giám đốc Cục Công an Thành phố Hoài Dương, cũng là… Tình địch của tôi .
Cô ta cũng thích Lâm Tự
“ Tôi muốn đưa Lâm Tự đi .”
Cô ta nâng cằm, hạ mắt xuống thổi bộ móng tay được cắt tỉa gần như hoàn hảo của mình .
“Không thể.”
Tôi chống tay lên bàn trà phòng khách, gắt gao nhìn chằm chằm vào cô ta .
“Tại sao không thể? Bên Cục đã cho rằng cô không còn đủ khả năng chi trả cho việc điều trị của Lâm Tự nữa. Tình trạng của anh ấy vẫn không cải thiện trong suốt thời gian ở bên cạnh cô.”
“Mà tôi lại có tài nguyên chữa bệnh, bác sĩ tâm lý tốt nhất, anh ta ở chỗ tôi mới có thể được chữa trị tốt nhất…”
“ Tôi là người yêu của anh ấy .”
Tôi cắt ngang lời cô ta .
Cuối cùng người phụ nữ cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi , trên khuôn mặt trang điểm kỹ càng hiện lên nét trào phúng.
“Ai biết ? Anh ấy chưa cưới cô, Lâm Tự không cưới cô.”
“Anh ấy từng nói sẽ cưới tôi .”
“ Nhưng hiện tại anh ấy rất ghét cô. Cô nhìn đi …”
Người phụ nữ móc một con d.a.o nhỏ trong túi ra kề vào cổ tôi .
Đẩy tôi quay về hướng cầu thang, nơi Lâm Tự đang từ từ đi xuống.
Người đàn ông vô cảm nhìn Giang Đình đang đặt d.a.o lên cổ tôi .
“Cô nhìn đi , cho dù tôi có g.i.ế.c cô ở đây, anh ấy cũng sẽ không có phản ứng gì.”
Điều này cứ như đang bóp cổ tôi , nói với tôi là lương tâm của tôi đã bị đem cho ch.ó ăn rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)